Thì ra người anh em tốt trong mắt cậu ta chỉ vì muốn có người cùng chịu mắng chung ư??? Bao nhiêu cảm động trước đó bay sạch sành sanh, mặt A Hách tối sầm lại, không chút do dự đẩy bạn mình một cái…
Á Cách vốn đang tựa vào ghế, bị đẩy bất ngờ liền ngã lăn ra đất… A Hách đã kiềm chế lực tay, cộng thêm việc võ giả vốn da thô thịt dày nên cú ngã này với Á Cách gần như chẳng xi nhê gì…
"Ái chà, có chuyện gì vậy?"
Á Cách xoa xoa đầu, đợi đến khi nhìn thấy chiếc kệ hàng mới sực nhớ ra những gì họ đã trải qua hôm qua… Cậu ta quay đầu lại, kinh ngạc phát hiện A Hách toàn thân sạch sẽ, tươm tất, bộ dạng chẳng có vẻ gì là người đang bị thương…
"Vết thương của cậu khỏi rồi sao?"
Dù ban nãy vẫn còn hơi bực mình nhưng A Hách cũng biết Á Cách rất quan tâm mình… Nếu không, hôm qua cậu ta đã chẳng mang theo một kẻ vướng víu như mình chạy trốn qua hơn nửa khu rừng… Vì vậy, sau khi nghe bạn hỏi, sắc mặt cậu ta cũng dịu đi phần nào…
"Hai người có muốn qua đây ăn chút gì không?"
Ngay lúc họ đang mải mê trò chuyện, một giọng nói chợt vang lên từ phía sau… Chỉ thấy Tô Mạt đang bưng hai bát mì đầy ắp… Trên mỗi bát còn điểm thêm một quả trứng ốp la và một cây xúc xích… Ban nãy không để ý nên chẳng nhận ra, giờ nhìn thấy, A Hách và Á Cách mới ngửi được một mùi thơm nức mũi xộc thẳng vào khứu giác…
"Ây da, sao có thể làm phiền bà chủ thêm nữa, chúng tôi đã tá túc ở đây cả đêm rồi………"
Á Cách miệng thì nói ngại quá, nhưng thân thể lại thành thật nhích dần về phía quầy hàng… Cậu ta hít lấy hít để, mùi hương lập tức lan tỏa khắp khoang mũi…
Tô Mạt khẽ mỉm cười, đưa cho mỗi người một đôi đũa…
"Ăn đi, dẫu sao tôi cũng lỡ nấu rồi, không ăn lại bỏ phí…"
Cô đã nói vậy, hai người cũng chẳng khách sáo nữa… Thực ra bọn họ cũng chẳng có sức đâu mà khách sáo… Hôm qua bị Kiếm Xỉ Hổ rượt đuổi cả ngày, chạy cạn kiệt sức lực qua hơn nửa khu rừng mà chưa bỏ bụng chút gì… Sau đó lại đánh một giấc tới sáng… Cả hai đều là võ giả nên sức ăn rất lớn, đừng nói là một bát mì, lúc này họ cảm thấy mình có thể nuốt chửng cả một con bò…
"Ngon quá! Thế này chẳng phải ngon hơn mấy gã đầu bếp ở nhà ăn trường làm sao?………"
Húp một gắp mì, Á Cách cảm động đến rơm rớm nước mắt… A Hách có phần dè dặt hơn, nhưng cũng không kìm được mà bắt đầu xì xụp ăn…
Khóe môi Tô Mạt khẽ nhếch lên… Cô biết ngay mà, lúc đói khát thì chẳng ai cưỡng lại được sức hấp dẫn của mì tôm… Nếu có thể cưỡng lại, vậy thì thêm một quả trứng… Vẫn chưa đủ ư? Vậy thì làm thêm một cây xúc xích nữa!
Loại mì ăn liền này không thuộc danh mục hàng hóa của tiệm tạp hóa nên giá cả đặc biệt rẻ… Chỉ với một đồng vàng, Tô Mạt đã có thể mua được một thùng lớn từ thương thành… Bên trong thùng có tới một trăm gói mì, thậm chí xúc xích còn được tặng kèm, vả lại giá trứng gà cũng chẳng đắt đỏ gì… Chỉ mất mười mấy phút nấu hai bát mì, tốn vài đồng bạc lẻ là có thể mua chuộc được lòng người, vụ làm ăn này quả thật hời to…
Ăn xong, cả hai chủ động mang bát đũa đi rửa… Họ đâu có mặt mũi nào ăn chực uống chực mà không làm việc… Tô Mạt nhất quyết không nhận tiền thì đương nhiên họ phải phụ giúp những việc lặt vặt trong khả năng…
Cơm no rượu say, hai người Á Cách liền chuẩn bị rời đi… Trước khi bước ra cửa, A Hách chẳng chút khách khí, vơ thẳng bốn lọ thuốc màu đỏ trên kệ vào tay… Sau đó, cậu ta móc bốn đồng vàng từ trong túi, thả vào chiếc hộp đặt trên quầy…
Tô Mạt biếng nhác nhấc mí mắt lên, chẳng nói chẳng rằng…
"Cậu mua nhiều thế làm gì? Không định ăn cơm nữa à!"
Phải biết rằng ở thế giới này, chi phí sinh hoạt một năm của một gia đình bình thường cũng chỉ vỏn vẹn ba đến năm đồng vàng… Bọn họ sống ở trường, đồ ăn ở nhà ăn tuy dở tệ nhưng được cái rẻ bèo… Nếu ăn uống theo tiêu chuẩn thấp nhất, mỗi tháng cũng chỉ tốn chừng hai mươi đồng bạc… Mấy đồng vàng này nếu biết tằn tiện thì đủ cho họ ăn ròng rã hai năm trời… Thuốc trị liệu dùng tốt thì tốt thật, nhưng đắt cũng cắt cổ luôn… Nếu không, sao họ dám tới Rừng Thuần Thú mà chẳng nỡ mang theo lấy một lọ cơ chứ…
"Cậu ngốc hay sao thế, cậu thấy tác dụng của loại thuốc này thế nào?"
A Hách kéo Á Cách ra xa rồi mới lén lút hạ giọng thì thầm…
"Xong rồi cậu ngẫm lại xem, thuốc có công hiệu cỡ này thì bên ngoài bán giá bao nhiêu?"
Dược hiệu của thứ này cả hai đều đã tự mình kiểm chứng… Trông thì có vẻ như thuốc trị liệu sơ cấp nhưng tác dụng lại sánh ngang thuốc trung cấp… Cần biết rằng bên ngoài thuốc sơ cấp chỉ bán ba mươi đồng bạc, nhưng thuốc trung cấp lại có giá lên tới năm đồng vàng! Hơn nữa còn là loại hàng có tiền chưa chắc đã mua được!
Bởi vì số lượng luyện dược sư trên thế giới này thực sự quá hiếm hoi nên những loại dược tễ thế này lại càng khan hiếm… Người bình thường bị thương đào đâu ra tiền mà uống thuốc, đa số đều tìm đến trị liệu sư để chữa trị… Hiện tại có thuốc trị liệu trung cấp rẻ bèo ngay trước mắt, không mua mới là kẻ đại ngốc!
Nghe A Hách giải thích cặn kẽ, cái đầu gỗ phản ứng chậm nửa nhịp của Á Cách rốt cuộc cũng vỡ lẽ…
"Tiếc là chỉ còn bốn lọ, nếu không tôi cũng muốn mua thêm một ít………"
Bất luận là giữ lại phòng thân, mang đi biếu tặng hay thậm chí làm con buôn bán lại thì cậu ta đều không lỗ… Mặc dù tiền trong người chẳng có bao nhiêu, nhưng tích cóp vài năm trời cũng được chừng mười mấy đồng vàng, bằng không sao cậu ta nỡ bỏ tiền ra mua…
Có điều, hai người họ chẳng hề hay biết những tiếng "thì thầm to nhỏ" ấy thực chất đều lọt rành rọt vào tai Tô Mạt… Chẳng vì lý do gì sâu xa… Chỉ bởi cô là chủ nhân của cửa tiệm này, nên mọi thứ bên trong đều nằm trong lòng bàn tay cô…
Nhưng cô cũng chẳng thèm để tâm đến mấy tính toán vặt vãnh của hai người… Dù sao thì cô cũng không thể tự ý đổi giá, bán cho ai mà chẳng là bán… Việc họ có thể mua đi bán lại kiếm lời là bản lĩnh của họ… Cô không những không ngăn cản mà còn phải nghĩ cách "khuyến khích" họ làm điều đó…
Người ta thường nói "hữu xạ tự nhiên hương", nhưng rượu ngon đôi khi cũng e ngại ngõ sâu… Địa điểm của cái tiệm tạp hóa này gọi là "ngõ" đã là đề cao nó lắm rồi… Khách khứa hiện tại lèo tèo có hai mống, cô còn đang trông cậy vào họ để "mời khách" về đây cơ mà…
Những ngón tay thon dài trắng muốt khẽ gõ gõ mặt bàn… Tô Mạt vừa lật qua một trang sách, chưa kịp đọc chữ nào đã thấy hai người kia quay trở lại…
"Chủ tiệm………"
"Cứ gọi tôi là bà chủ Tô…"
Giọng Tô Mạt vang lên thanh lãnh, nhàn nhạt…
"………"
A Hách ngẩn người, sau đó luống cuống gọi một tiếng "bà chủ Tô"… Tô Mạt ngẩng lên nhìn hai người, ý tứ trong ánh mắt hiện rõ mồn một - 'Có chuyện gì thì nói mau'…
A Hách ho khan một tiếng, đưa tay chỉ về phía chiếc kệ…
"Bà chủ Tô, loại thuốc trị liệu này còn hàng không? Hoặc là, khi nào cửa tiệm lại có hàng mới?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
