"Ký chủ tôn kính, xin chào, chúc mừng cô đã trói định Hệ thống Cửa hàng Tạp hoá Thời Không."
"zzz…"
"Ký chủ tôn kính, xin chào, chúc mừng cô đã trói định Hệ thống Cửa hàng Tạp hoá Thời Không."
"zzz…"
"Tôn…"
"Muỗi ở đâu ra thế, phiền chết đi được!"
Tô Mạt lầm bầm một câu rồi lật người tiếp tục ngủ.
"…"
Giây tiếp theo, cơn mộng mị bị đánh gãy, Tô Mạt choàng tỉnh dậy.
"Kẻ nào vừa ném đồ vào tôi thế!"
Hiện tại Tô Mạt đang rất tức giận, hơn nữa còn không phải kiểu tức giận bình thường. Nghiêm trọng đến mức cô căn bản không hề nhận ra, trong căn phòng chỉ có một mình mình sinh sống, nếu thực sự có "người" ném đồ vào cô thì sẽ là một chuyện kinh khủng đến mức nào.
"Ký chủ tôn kính, xin chào, chúc mừng cô đã trói định Hệ thống Cửa hàng Tạp hoá Thời Không."
"Không tôn kính, không chào, không trói định, tôi phải đi ngủ."
Tô Mạt tạm thời vẫn chưa phản ứng lại được rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Chỉ có thể nói hôm nay bên A quá mức hành hạ người khác, điều kiện nhiều thì chớ lại còn bắt sửa đi sửa lại. Sửa tới sửa lui khiến cô váng hết cả đầu, đến tận bây giờ vẫn chưa hồi phục lại tinh thần.
"Ngại quá, thời gian từ chối đã hết, ký chủ không còn quyền từ chối nữa."
"…"
"Nhiệm vụ của cô là đi tới thế giới khác mở một cửa hàng tạp hóa, đồng thời kinh doanh nó trở thành cửa hàng đệ nhất toàn thế giới."
"Nếu tôi không làm thì sao."
"Vậy thì tôi sẽ… quỳ xuống cầu xin cô QAQ hu hu hu…"
"Ồ, cậu cứ việc cầu xin, tôi cứ việc ngủ."
"Vô dụng thôi, đã quá thời gian rồi. Hệ thống sẽ truyền tống ký chủ đến không thời gian đầu tiên sau mười phút nữa."
Tô Mạt nhíu mày, luôn cảm thấy lần này hình như có chút không giống bình thường. Thú thực thì từ nhỏ đến lớn cô đã nhận được không ít những lời xin trói định hệ thống linh tinh kiểu này. Nào là hệ thống công lược, hệ thống giải cứu, hệ thống âu hoàng, hệ thống rút thưởng, hệ thống nghịch tập… Chỉ có cô từng thấy qua, chứ chưa từng có cái nào cô đồng ý cả.
Cái Hệ thống Cửa hàng Tạp hoá Thời Không này lại là thứ quỷ gì nữa đây? Cố nén cơn giận sắp bùng phát, trong đầu cô chợt lóe lên hình ảnh gói bưu phẩm kỳ lạ nhận được sáng nay. Nghe bảo là đồ của một người họ hàng xa tít tắp nào đó gửi tới. Nhưng cô vốn là trẻ mồ côi, lấy đâu ra họ hàng cơ chứ?!
Thế nên cô chỉ coi đó là một trò đùa dai rồi tiện tay vứt luôn vào thùng rác. Chẳng lẽ hệ thống này lại có liên quan đến gói bưu phẩm kia? Nghĩ tới đây, Tô Mạt cố nén cơn buồn ngủ lồm cồm bò dậy, bới tìm gói bưu phẩm từ trong thùng rác ra. Nằm trên cùng của gói bưu phẩm là một bức thư:
[Gửi Tô Mạt Mạt thân mến:
Ta là em họ của em gái… của thím của chị họ của cô của con gái của chị gái của mẹ cháu.
Xin phép cho ta được tự giới thiệu, tên ta là Y Nhĩ.
Để ăn mừng cháu bước sang tuổi trưởng thành vào ngày x tháng y năm z, ta đã đặc biệt chuẩn bị món quà này cho cháu.
Chúc cháu có một cuộc sống vui vẻ~
Thời gian có hiệu lực là khi Tô Mạt trưởng thành.
Nếu người được tặng không muốn tiếp nhận, có thể tự tay xé bỏ bản cam kết này trước khi thời gian có hiệu lực bắt đầu.
Nếu sau khi thời gian có hiệu lực bắt đầu mà bản cam kết vẫn chưa bị xé hủy, thì mặc định người được tặng đồng ý tiếp nhận.
Người tặng: Y Nhĩ (chữ ký viết tay)
Người được tặng: Tô Mạt (tự động ký tên khi quá giờ)
…
Bên dưới tờ giấy giải thích còn có một tờ giấy khác, Tô Mạt liếc nhìn, chính là khế ước của Cửa hàng Tạp hoá Thời Không. Đến lúc này cô mới nhận ra, lần này có lẽ mình thực sự tiêu đời rồi. Nhắm mắt lại, cô khẽ trút ra một hơi thở dài. Một lát sau, cô rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, xâu chuỗi xem chuyện gì đang xảy ra.
"Đừng đợi mười phút nữa, truyền tống luôn đi."
Hệ thống không ngờ người vừa nãy còn vô cùng kháng cự nay lại chấp nhận dễ dàng như vậy. Thế là nó vội vàng nhấn lệnh truyền tống, trong nháy mắt, Tô Mạt đã biến mất khỏi thế giới này.
**
[Chi tiết nhiệm vụ]
Không thời gian: Vị diện huyền huyễn
Mục tiêu: Độ nhận diện đạt một trăm triệu (chưa hoàn thành), một trăm triệu tử kim tệ (chưa hoàn thành)
Tài nguyên ban đầu: Cửa hàng tạp hoá 1, Vé đổi hàng hóa 3, Kim tệ*100
Tô Mạt nhướng mày, nhìn cửa hàng tạp hóa bị hệ thống ném ngẫu nhiên vào một xó xỉnh đèo heo hút gió nào đó, cõi lòng vô cùng bình tĩnh.
"Cho cậu năm phút để nói ra những gì cậu biết."
Hệ thống bị luồng sức mạnh kỳ lạ toát ra từ người Tô Mạt làm cho sợ hãi đến mức run rẩy. Nó vừa hối hận sao mình lại trói định phải một ký chủ trông có vẻ khó xơi thế này, vừa cam chịu nói ra tất cả những gì mình biết.
"Đây là một vị diện huyền huyễn tôn sùng võ lực. Ký chủ có thể thông qua việc bán các mặt hàng trong cửa hàng tạp hóa để kiếm tiền và nhận được độ nhận diện, khi cả hai đều đạt đủ điều kiện thì có thể đi tới vị diện tiếp theo."
"Trên người một nhân vật tối đa chỉ có thể nhận được mười điểm độ nhận diện. Lần đầu tiên đến cửa hàng sẽ nhận được một điểm, lần đầu tiên mua hàng sẽ nhận được hai điểm, sau đó mỗi lần đến mua hàng đều nhận được một điểm."
"Khi một người cống hiến đủ mười điểm độ nhận diện, họ sẽ trở thành fan của cửa hàng. Fan đi tuyên truyền cho cửa hàng cũng có thể giúp nhận thêm độ nhận diện, chỉ có điều chỉ số khá nhỏ."
"Đơn vị tiền tệ của thế giới này từ nhỏ đến lớn lần lượt là: đồng tệ, ngân tệ, kim tệ, tử kim tệ. Tỷ lệ quy đổi là 100:1."
"Nhập hàng, mua hàng hóa mới hay trang trí cửa hàng đều cần tiêu tốn tiền bạc. Nhưng lượng tiền tiêu hao sẽ không được tính vào chỉ số nhiệm vụ, muốn đi tới vị diện tiếp theo thì bắt buộc phải nộp đủ một trăm triệu tử kim tệ làm lộ phí."
…
"Nội dung quá nhiều, năm phút thực sự nói không hết QAQ, ở đây có một cuốn sách hướng dẫn, ký chủ có thể tự xem."
Hệ thống mếu máo rút cuốn sổ tay của mình ra vào giây cuối cùng của năm phút. Tô Mạt gật đầu, biết nó đã cố hết sức rồi nên quyết định tha cho nó. Cô tùy ý lật giở cuốn sổ tay, sau đó nhìn lướt qua cửa hàng tạp hóa… Mặc dù vị trí không tốt lắm, nhưng môi trường bên trong lại khá khang trang.
"Tôi muốn đổi hàng hóa."
Hệ thống cũng chẳng dám hỏi vì sao Tô Mạt biết có thể đổi hàng hóa, lại càng không hiểu vì sao trông cô thậm chí còn thành thạo hơn cả mình. Nó nơm nớp lo sợ mở giao diện cửa hàng ra, đập vào mắt toàn là những vật phẩm và đạo cụ chưa từng thấy bao giờ. Cấp độ ban đầu của cửa hàng tạp hóa chỉ là cấp một, vậy nên cho dù cô có ba tấm vé có thể đổi bất kỳ mặt hàng nào thì cũng chỉ đổi được hàng hóa cấp một mà thôi.
Cấp độ của cửa hàng sẽ tăng lên theo độ nhận diện, mà việc nâng cấp ngoài cần độ nhận diện ra thì còn phải tiêu tốn cả tiền bạc nữa. Chủng loại hàng hóa rất đa dạng, bao gồm dược thủy, cuộn giấy, đạo cụ, thú cưng, vũ khí, vân vân. Nhưng hiện tại mới chỉ mở khóa dược thủy, cuộn giấy và đạo cụ.
Dược thủy đã mở khóa dược thủy trị liệu sơ cấp, dược thủy ma năng sơ cấp và dược thủy tăng tốc sơ cấp. Cuộn giấy thì có cuộn giấy không gian tạm thời và cuộn giấy thuần thú sơ cấp.
"Ký chủ đã nghĩ xong muốn đổi hàng hóa gì chưa?" Hệ thống yếu ớt lên tiếng hỏi.
Tô Mạt ừ một tiếng, sau đó nhanh chóng chọn ba món hàng cấp một. Trông cô dường như chẳng cần tốn công suy nghĩ, chỉ như đang thuận tay chọn bừa mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
