Vừa nghe đến "nhiều tiền hơn", hệ thống lập tức im bặt, ngoan ngoãn ngậm miệng không dám ho hé nửa lời.
"Bà chủ Tô, cô suy nghĩ thêm chút được không?" Tân Vu vẫn chưa từ bỏ ý định, ánh mắt tha thiết nhìn Tô Mạt.
Tô Mạt liếc nhìn đối phương rồi bắt đầu nhiệt tình tiếp thị những cuộn trục phía sau.
"Hay là đoàn trưởng Tân xem thử mấy cuộn trục này đi? Cũng rất hữu dụng đấy nhé~"
Tân Vu giật giật khóe miệng, hình tượng đại mỹ nhân yêu kiều quyến rũ lúc trước thoắt cái đã bay biến không còn tăm hơi.
"Được rồi, hai ngày nữa tôi sẽ quay lại."
Dù rất tiếc nuối vì không thể mua thêm thuốc trị liệu, nhưng dẫu sao cô ta cũng gom được năm lọ rồi. Chỉ cần đám người kia không tiếp tục nhắm vào họ thì chừng này vẫn đủ để phòng thân. Nếu không phải hai ngày tới còn vướng một nhiệm vụ phải hoàn thành, Tân Vu thậm chí muốn cắm rễ luôn ở tiệm tạp hóa để chờ bà chủ Tô nhập thêm hàng.
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại rằng hôm nay chắc chắn không có hàng mới, cô ta mới vung tay mua sạch bốn cuộn trục còn lại. Đợi nhóm lính đánh thuê rời đi, Tô Mạt dứt khoát đóng cửa tiệm.
"Nâng cấp đi."
"Xác nhận nâng cấp tiệm tạp hóa cấp hai, đã trừ đi 50 kim tệ."
Giọng điệu của hệ thống vang lên vô cùng hớn hở khi trừ tiền.
Ngay sau đó, Tô Mạt có thể nhận ra rõ ràng không gian tiệm tạp hóa cùng với cách bài trí bên trong đã thay đổi đáng kể. Trước hết là số lượng kệ hàng tăng lên, khoảng trống ở giữa tiệm cũng rộng rãi hơn, không chỉ vậy, xung quanh còn được kê thêm vài chiếc ghế.
"Tiệm tạp hóa đã nâng cấp thành công lên cấp hai, phần thưởng là 1 vé đổi thưởng hàng hóa. Hiện tại đã mở khóa thương xá cấp hai và hệ thống nhiệm vụ."
"Xin ký chủ hãy chọn ít nhất một trong ba nhiệm vụ dưới đây để hoàn thành."
Trong vòng một tuần, bán ra một trăm lọ thuốc trị liệu sơ cấp (0/100).
Phần thưởng nhiệm vụ: 1 vé đổi thưởng hàng hóa cấp một, Độ nhận diện +10.
Trong vòng một tuần, bán ra một trăm lọ thuốc ma năng sơ cấp (0/100).
Tô Mạt lướt mắt qua danh sách nhiệm vụ, chẳng chút do dự ấn nhận toàn bộ. Nhận xong xuôi, cô bắt đầu tính toán lại số vốn đang có trong tay. Vốn ban đầu là một trăm kim tệ, mua đồ dùng sinh hoạt tốn mất năm mươi kim tệ, lợi nhuận ròng tích lũy từ tiệm tạp hóa là tám mươi hai kim tệ và năm mươi ngân tệ, phí nâng cấp lại mất thêm năm mươi kim tệ nữa…
Nói cách khác, một trăm kim tệ khởi điểm đã tiêu sạch sành sanh. Số tiền còn lại trên người cô hiện giờ vừa đúng bằng khoản lợi nhuận ròng thu được.
Tô Mạt mở thương xá, nhanh tay đổi thuốc trị liệu trung cấp.
[Thuốc trị liệu trung cấp]
Giá nhập: 3 kim tệ/lọ.
Giá bán: 10 kim tệ.
Giới thiệu: Có khả năng phục hồi vết thương nhanh chóng, cầm máu giảm đau, đặc biệt cam kết không để lại sẹo sau khi lành, là lựa chọn tuyệt vời nhất cho những ai yêu cái đẹp.
Tiếp đó là màn nhập hàng.
Ba mươi lăm lọ thuốc trị liệu sơ cấp…
Hai mươi lọ thuốc ma năng sơ cấp…
Năm cuộn trục thuần thú sơ cấp…
Mười lọ thuốc trị liệu trung cấp…
Cuối cùng… thanh toán!
Tổng chi phí: 82.5 kim tệ. Vừa vặn nhẵn túi, không chừa lại một cắc nào.
Tô Mạt hài lòng gật gù. Hàng hóa đã nhập xong, những việc còn lại cứ ném hết cho hệ thống xử lý. Được chia hoa hồng, hệ thống vui như mở cờ trong bụng, tíu tít giúp ký chủ xếp từng món đồ lên kệ.
"Đoàn trưởng, đằng kia hình như có một con linh thú."
Tân Vu giật thót, vội vàng ra hiệu cho cả đội dừng bước rồi khẩn trương gặng hỏi.
"Anh chắc chắn chứ? Không nhìn nhầm đấy sao?"
Nhiệm vụ thứ hai mà họ nhận lần này là đến khu đầm lầy để thu thập hoa Mạn La. Trước khi tới đây, cả nhóm đã cất công tìm người dò hỏi kỹ càng. Yêu thú ở vùng đầm lầy này cao nhất cũng chỉ dừng ở cấp bậc huyễn thú, dù thỉnh thoảng có lời đồn đại về sự xuất hiện của linh thú nhưng xác suất cực kỳ mong manh.
Nguồn tin này được mua từ Bách Hiểu Sinh nổi tiếng nhất vùng nên họ hoàn toàn không nghi ngờ độ chuẩn xác. Để chắc ăn, cả đoàn đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, mang theo toàn bộ số thuốc vừa gom được từ tiệm tạp hóa.
"Xem ra nơi này thực sự có linh thú…" Tân Vu khẽ chau mày.
Thực lực của đoàn lính đánh thuê này không hề tồi, người yếu nhất cũng đã đạt tới cảnh giới võ giả cấp chín, số lượng người ở cấp bậc võ sư thậm chí lên đến tận bốn người! Nếu phải đối đầu với linh thú thì không hẳn là nắm chắc phần thua, chỉ là rủi ro vẫn khá cao… hơn nữa khả năng thương vong cũng không nhỏ. Trầm ngâm một lát, cô ta quyết định liều một phen.
Phải biết rằng thù lao của nhiệm vụ này lên đến tận năm Tử kim tệ! Bảo họ bỏ cuộc giữa chừng, đương nhiên là không cam tâm! Chưa kể nhiệm vụ đã nhận rồi, nếu rút lui thì danh tiếng và uy tín của đoàn lính đánh thuê chắc chắn sẽ bị sứt mẻ trầm trọng.
"A Hổ đi theo tôi lên trước xem tình hình thế nào, những người khác ở yên tại chỗ, tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ."
A Hổ chính là người từng bị thương nặng đến thừa sống thiếu chết, sau đó nhờ uống thuốc trị liệu mà nhặt lại được một mạng. Trong đoàn này, thực lực của anh ta và Tân Vu là mạnh nhất. Một người là võ sư cấp ba, người kia là võ sư cấp hai, nếu không vì phải liều mình yểm trợ anh em rút lui thì dạo trước anh ta đã chẳng lĩnh trọn mấy nhát đao chí mạng như vậy.
Bây giờ vết thương đã lành lặn hoàn toàn, tuy sẹo để lại trông có vẻ dọa người nhưng lại chẳng ảnh hưởng chút nào đến khả năng chiến đấu.
"Rõ, thưa đoàn trưởng."
Mọi người nhất nhất tuân lệnh Tân Vu. Dù rất lo cho an nguy của hai người họ, nhưng ai nấy đều tự hiểu bản thân tài hèn sức mọn, nếu tự ý xông lên khéo lại thành gánh nặng ngáng đường.
"Chúng ta đi." Tân Vu dẫn theo A Hổ, cả hai thận trọng dò dẫm từng bước về phía trước.
Chớ nói là phát ra tiếng động, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh. Giác quan của linh thú thường vô cùng nhạy bén, dù chỉ là một gợn xao động nhỏ nhất cũng đủ để đánh động chúng.
"Đoàn trưởng, hình như tôi ngửi thấy mùi máu tanh…"
Tân Vu khẽ nhíu mày, lúc này cô ta chẳng còn tâm trí đâu mà bảo A Hổ im lặng nữa, bởi vì chính cô ta cũng vừa ngửi thấy mùi vị đó. Một thứ mùi nồng nặc đến mức xộc thẳng lên mũi.
Đây là… Mùi của Hắc Mãng Xà!
Thuở nhỏ Tân Vu từng bị một con Hắc Mãng Xà mới nở cắn cho một phát, cái mùi tanh tưởi buồn nôn ấy đến tận bây giờ cô ta vẫn ám ảnh không quên! Đây chính là mùi nọc độc do Hắc Mãng Xà tiết ra!
"Không đúng, phía trước không chỉ có một con linh thú!"
Nếu chỉ có độc một con Hắc Mãng Xà thì tuyệt đối không thể tỏa ra mùi máu nồng nặc nhường này. Yêu thú không hề điên mà vô duyên vô cớ tự tàn sát chính mình, khả năng duy nhất là nó đang lao vào tử chiến với một con yêu thú khác. Hiện tại bốn bề tĩnh lặng không một tiếng động, rất có thể hai con yêu thú đã choảng nhau đến mức lưỡng bại câu thương rồi!
"Tôi thấy rồi, đúng là Hắc Mãng Xà, con còn lại là Liệt Diễm Sư."
Hắc Mãng Xà là linh thú cấp năm, Liệt Diễm Sư là linh thú cấp sáu, theo lý thuyết mà nói, Liệt Diễm Sư thừa sức đè đầu cưỡi cổ Hắc Mãng Xà mà đánh. Khốn nỗi Hắc Mãng Xà mang kịch độc, vậy nên đừng thấy nó cấp thấp mà coi thường, chuyện nó lật kèo giết ngược linh thú cấp cao hơn vốn chẳng phải chuyện gì hiếm lạ.
Tân Vu đưa tay vạch đám bụi rậm đang chắn ngang tầm nhìn, xuyên qua kẽ lá, cô ta trông thấy rất rõ một vòng hoa màu tím đen đang nở rộ bao quanh hai con linh thú.
Đó chính là mục tiêu của nhiệm vụ lần này - hoa Mạn La.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

