Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nguyễn Nhuyễn cũng không từ chối. Kinh doanh là phải có qua có lại mới toại lòng nhau.
Cô nhanh tay vén miếng vải màn trắng lên. Phạm Quân vừa liếc mắt đã thấy thau giá đỗ xanh mập mạp, tươi roi rói, không kìm được hỏi: "Giá đỗ này là lấy bên tiệm tôi đúng không?"
Nguyễn Nhuyễn gật đầu, nhân tiện cười nói nịnh nọt: "Đúng rồi ạ, giá nhà anh làm ngon lắm. Sau này mong ông chủ Phạm nể tình hàng xóm bớt giá cho em chút nhé. Có tiền cùng kiếm, mọi người đều vui đúng không?"
Phạm Quân không ngờ cô gái này lại có tính cách hoạt bát, khéo léo như vậy, hơi sững người một chút rồi bật cười lớn:
"Nhất định rồi, cô em đã mở lời thì lần sau tôi chất cho cô nhiều gấp đôi!"
Nguyễn Nhuyễn dùng muôi bắt đầu trộn mì lạnh, động tác đảo mì, rưới sốt đơn giản nhưng lại có tiết tấu nhịp nhàng rất riêng, nhìn rất vui mắt.
Nhưng chuyện đó chưa phải điều đáng nói nhất. Khoảnh khắc cô mở nắp chiếc hộp đựng "bí kíp" ra, một mùi thơm nồng nàn, cay tê đặc trưng lập tức bùng nổ, tỏa ra ngào ngạt bốn phía. Phạm Quân đứng gần nhất, bất giác nuốt nước bọt cái "ực", cái bụng vốn chưa đói lắm bỗng nhiên cồn cào biểu tình.
"Cô chủ ơi, ở đây bán cái gì mà thơm nức mũi thế? Tôi đi ngang qua mà chân không bước nổi nữa rồi!"
Một cô gái trẻ đeo túi xách bước tới, dáng vẻ vội vã đi làm. Lúc nãy cô ấy còn ngáp ngắn ngáp dài vì ngái ngủ, giờ ngửi thấy mùi thơm kích thích này liền tỉnh cả người.
Vừa dứt lời, cô ấy ngẩng đầu nhìn người bán hàng. Trời ạ, cô chủ này trẻ quá, lại còn xinh xắn như búp bê nữa chứ! Làn da trắng mịn như bánh bao vừa ra lò, trong khi cô ấy thì dãi nắng dầm mưa đã đen sạm đi nhiều. Cô chủ nhỏ bán hàng ngoài đường mà còn trắng trẻo thế kia, ông trời thật là bất công!
"Mì lạnh trộn sốt đặc biệt đây ạ! Ba hào một phần, nhưng phiền chị phải tự mang hộp cơm nhé."
Nghe đến đó, Phạm Quân cứng người. Chết dở, anh đi tay không, đâu có mang hộp.
Nguyễn Nhuyễn đã nhanh thoăn thoắt làm xong phần mì của anh, ngẩng lên cười hì hì: "Phiền ông chủ Phạm chịu khó chạy về lấy cái bát giúp em nhé, em mới khởi nghiệp vốn liếng ít ỏi nên phải kiểm soát chi phí bao bì một chút ạ."
Cô gái bên cạnh thấy thế vội chen vào: "Vậy để tôi mua trước, tôi có mang hộp cơm đây!"
Vừa nói cô ấy vừa nhanh tay lấy tiền lẻ bỏ vào hộp bánh quy trên bàn.
Phạm Quân cũng là dân làm ăn, biết điều nên không tranh giành với khách: "Được được, để tôi về lấy bát."
Anh không ngờ, mình vừa mới quay lưng chạy về tiệm, lúc ngoái đầu lại nhìn thì quanh xe đẩy của Nguyễn Nhuyễn đã tụ lại thêm mấy người nữa.
Điềm lành rồi đây!
"Con bé đó bán cái gì mà đông người xúm lại vậy? Có cạnh tranh với hàng nhà mình không đấy?" Vợ Phạm Quân đứng ở cửa tiệm, thấy bên sạp Nguyễn Nhuyễn buôn bán rôm rả thì nhíu mày ngạc nhiên.
"Bán mì lạnh. Giá đỗ là lấy bên nhà mình đấy."
"Thảo nào, tôi đã bảo sao tối qua tự nhiên nó tới mua nhiều giá đỗ vậy, hóa ra là chuẩn bị bán hàng sáng nay."
...
Các chủ quán ăn sáng xung quanh cũng tò mò đến hỏi thăm Phạm Quân, anh thật thà kể lại hết tình hình.
"Mì lạnh à? Thế thì không lo đâu, món đó ăn chơi thôi, hết tháng này trời lạnh là chẳng còn ai mua nữa."
"Nhưng nhìn đông khách ghê, còn hơn cả tôi ngày đầu tiên ra bán!"
Gã đàn ông nướng khoai đỏ mặt tía tai, cười gượng gạo chữa thẹn. Mấy người kia cũng lần lượt tản ra, quay về quầy hàng của mình, không bàn tán nữa. Nhưng khi nhìn lại quầy mình vắng hoe, rồi lại nhìn sang bên kia đã có người xếp hàng dài chờ đợi, trong lòng ai nấy không khỏi dấy lên chút chạnh lòng, ghen tỵ.
Nguyễn Nhuyễn cũng không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy. Cô vừa mới trộn xong phần mì cho vị nữ khách hàng đầu tiên, cô ấy đã không kìm được mà mở hộp ăn liền tại chỗ.
Vừa nuốt miếng đầu tiên, đôi mắt cô gái sáng rực lên, giơ ngón tay cái về phía Nguyễn Nhuyễn: "Thơm quá! Món mì lạnh này ngon thật đấy! Lát nữa tôi sẽ quay lại mua thêm một phần mang đi ăn trưa!"
Rồi cứ thế, cô ấy gắp hết miếng này đến miếng khác, ăn say sưa quên cả hình tượng. Dáng vẻ thưởng thức ngon lành ấy khiến những người đi đường đang do dự cũng bị thu hút, tò mò dừng lại xem.
Có người hỏi cô ấy mì có ngon không, cô ấy miệng nhai nhồm nhoàm, chỉ gật đầu lia lịa, giơ ngón cái lên trời, chẳng thốt nên lời nào.
Đến cả nói chuyện cũng không buồn nói, chỉ tập trung vào ăn, thế thì món này phải ngon đến mức nào chứ?
Hiệu ứng đám đông lập tức phát huy tác dụng.
"Tôi lấy một phần!"
"Tôi cũng lấy một phần! Cô chủ, bao nhiêu tiền thế?"
"Cô chủ ơi, làm phần của tôi trước nhé, tôi đến trước mà!"
...
Dù đã lường trước cảnh tượng này, Nguyễn Nhuyễn vẫn không giấu được nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết:
"Mọi người chịu khó xếp hàng một chút được không ạ? Từng người một nhé, tay em làm nhanh lắm, sẽ không để mọi người đợi lâu đâu. Báo trước luôn, một phần ba hào, ai ăn thì mang hộp theo, em không cung cấp hộp đâu ạ!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)