Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 80: Mang Hệ Thống Thần Bếp Mở Tiệm Nhỏ Nguyễn Gia Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Nguyễn Nhuyễn nghe vậy mới sực tỉnh, đúng là như thế thật. Mì lạnh là món ăn theo mùa.

Nhiệm vụ bán 100 phần mì lạnh của hệ thống, phải tranh thủ nhanh chóng hoàn thành thôi.

May mắn là đề xuất kinh doanh của cô đã được cả nhà họ Tôn đồng thuận, không làm ảnh hưởng đến tiến độ nhiệm vụ.

***

Làm ngành thực phẩm, điều quan trọng nhất chính là sự sạch sẽ, tuyệt đối không được để khách hàng cảm thấy lôi thôi, luộm thuộm.

Tôn Hồng Mai dù trong lòng không muốn nhưng cũng đành bất đắc dĩ dậy sớm dọn đồ theo con. Bà thật không ngờ Nhuyễn Nhuyễn lại có thể dậy sớm như thế mà không cần ai gọi, trong lòng thầm cầu nguyện, mong là con bé chỉ bốc đồng nhất thời, chịu khổ vài hôm, hoặc thậm chí chỉ cần hôm nay vất vả một chút là sẽ nản chí bỏ cuộc ngay.

Trong sân có chiếc xe ba gác cũ từng dùng chở than, tối qua Nguyễn Nhuyễn đã hì hục cọ rửa sạch bong. Lúc này, mẹ cô đang giúp xếp bàn trà gấp gọn và mấy cái thau tráng men đựng nguyên liệu lên xe.

Nguyễn Nhuyễn đã tính toán, sau này sẽ tìm thời gian cải tạo lại chiếc xe ba gác này, biến nó thành xe bán đồ ăn vặt lưu động giống ở thời hiện đại, như vậy đỡ phải mỗi ngày bưng bê đồ lên xuống, tiết kiệm được bao nhiêu sức lực.

"Đồ đạc chuẩn bị xong hết rồi, đi thôi con."

Hai mẹ con một trước một sau đẩy chiếc xe ba gác ra khỏi con hẻm sâu hun hút.

Vị trí được chọn là khoảng đất trống bên trái đầu hẻm, nằm ngay gần trạm xe buýt, người qua kẻ lại tấp nập. Nguyễn Nhuyễn quyết định thử nghiệm ở đây trước, nếu không ổn thì mai sẽ đổi "chiến thuật" sang chỗ khác.

"Mẹ về chuẩn bị đi làm đây! Nếu con chịu không nổi thì cứ đẩy xe về nhà, đừng cố quá làm gì nhé."

Tôn Hồng Mai nhìn quanh, thấy xung quanh chẳng có ai trẻ tuổi như con gái mình ra bán đồ ăn sáng cả, trong lòng vẫn cứ thấy lo lo, bất an. Không nói đâu xa, lát nữa trời sáng hẳn, hàng xóm láng giềng đi qua mà thấy Nhuyễn Nhuyễn - cô tiểu thư trước giờ chỉ biết ăn diện - nay lại ra đường bán đồ ăn, thì không biết sẽ xì xào bàn tán những gì. Bà chỉ sợ con gái da mặt mỏng, không chịu nổi áp lực dư luận.

"Khoan đã mẹ, cái này cho mẹ mang đi làm. Trưa nắng to, mẹ khỏi phải chạy qua chạy lại vất vả."

Đó là hộp mì lạnh đặc biệt mà Nguyễn Nhuyễn đã chuẩn bị sẵn và bảo quản trong kho đồ của hệ thống. Chỉ cần không mở nắp, mì sẽ luôn giữ được độ tươi ngon, mát lạnh như vừa mới trộn xong.

Tôn Hồng Mai nhận lấy hộp cơm, ánh mắt dịu lại, đưa tay vuốt nhẹ bím tóc con gái: "Được rồi, mẹ chúc con gái buôn may bán đắt, thuận buồm xuôi gió!"

Dứt lời, bà lấy ba hào tiền lẻ bỏ vào chiếc hộp bánh quy rỗng đặt trước mặt Nguyễn Nhuyễn để "mở hàng".

Cô không từ chối, mỉm cười nhận lấy xem như xin vía may mắn đầu ngày.

Sau khi mẹ rời đi, Nguyễn Nhuyễn cũng không rảnh rỗi ngồi chơi. Cô dùng tấm vải màn trắng tinh phủ lên các thau tráng men để tránh bụi bặm và ruồi bọ, tác phong vô cùng chuyên nghiệp.

Cô hoàn toàn không biết sự xuất hiện của mình đã thu hút sự chú ý của bao người xung quanh. Trong cái "hệ sinh thái" bán đồ ăn sáng quen thuộc này, bỗng nhiên xuất hiện một cô gái trẻ trung, xinh đẹp như hoa, ai mà chẳng tò mò không biết cô bán món cao lương mỹ vị gì.

Phạm Quân, ông chủ tiệm đậu phụ nổi tiếng trong vùng, từ xa đã nhận ra cô gái đứng bên chiếc xe ba gác chính là Nguyễn Nhuyễn. Cô vốn xinh đẹp nổi bật, người quanh khu này gần như ai cũng biết mặt, chỉ là chưa từng có cơ hội trò chuyện vì cô khá kiêu kỳ. Vài hôm trước cô có ghé tiệm anh mua sữa đậu nành, tần suất xuất hiện còn nhiều hơn cả nửa năm qua cộng lại.

Phạm Quân cầm một bát sữa đậu nành nóng hổi, kẹp thêm cây quẩy giòn tan, rồi tò mò đi về phía cô.

"Ô chà, cô em cũng ra bày sạp buôn bán rồi à?"

Nguyễn Nhuyễn ngẩng đầu lên, nhận ra là ông chủ tiệm đậu phụ hàng xóm, liền nở nụ cười xã giao: "Vâng, chào anh Phạm. Gần đây em học được chút tay nghề vặt, muốn mang ra thử sức xem sao."

Phạm Quân đặt bát sữa lên giá xe của cô, vẻ mặt thân thiện: "Không ngờ đấy, nhìn cô tiểu thư thế này mà cũng chịu được vất vả dậy sớm. Bán món gì vậy?"

Nguyễn Nhuyễn vừa lấy tiền từ túi ra định trả tiền sữa, vừa vui vẻ trả lời: "Mì lạnh ạ!"

"Thế thì khỏi cần đưa tiền, đổi ngang đi! Cho tôi một phần mì lạnh, để tôi xem thử tay nghề cô em thế nào!" Phạm Quân hào sảng cười nói.

Là dân buôn bán, lại là cái "trạm tin tức" của khu này, mấy chuyện lùm xùm nhà cô gái nhỏ này anh cũng từng nghe loáng thoáng. Tự nhiên thấy cô ra đường bán hàng, anh liền liên tưởng ngay đến biến cố gia đình gần đây. Dù sao thì, trước kia cô bé này vốn rất ít khi giao du với mọi người mà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc