Cô nói chuyện vừa cởi mở, thân thiện lại vừa dễ gần, nụ cười tươi tắn như ánh mặt trời nhỏ tỏa nắng sớm mai, khiến ai nhìn vào cũng thấy thiện cảm, muốn thể hiện mình là người văn minh lịch sự, lập tức tự giác xếp hàng ngay ngắn.
Người đi đường thấy hàng người xếp dài dằng dặc liền tò mò ghé mắt nhìn, lại thấy một nhóm người đang đứng xì xụp ăn mì lạnh ngay trước quầy, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Có người vốn không quen ăn cay, lúc gọi món còn dặn Nguyễn Nhuyễn cho ít ớt thôi, thế mà giờ vẫn vừa hít hà xuýt xoa vì cay, vừa ăn lấy ăn để không dừng đũa được.
Có người ăn xong một phần, còn muốn mua thêm phần nữa. Nhưng nhìn hàng người rồng rắn phía sau và đồng hồ sắp đến giờ vào làm, đành tiếc nuối chép miệng.
Thấy cảnh tượng ấy, những người mới đến càng thêm băn khoăn: "Thật sự ngon đến thế sao?"
Nghe đến đây, những người còn lưỡng lự trong lòng cũng bị thuyết phục hoàn toàn, ai nấy đều tò mò muốn nếm thử tay nghề của cô chủ nhỏ có tâm này.
Nguyễn Nhuyễn nghe tiếng hệ thống trong đầu liên tục thông báo: *Ting! +1... Ting! +1... Ting! +1...*
Nụ cười trên mặt cô không ngớt, rạng rỡ đến mức khiến mấy nam thanh niên trẻ đứng xếp hàng có chút đỏ mặt ngại ngùng, còn mấy chị em phụ nữ thì lại tấm tắc khen thầm cô bé này cười thật xinh.
Nguyễn Nhuyễn liếc nhìn rổ mì, ước lượng nhanh một chút rồi cao giọng thông báo:
"Thật xin lỗi mọi người, hôm nay là ngày đầu tiên mở bán nên em chuẩn bị không nhiều lắm. Giờ chỉ còn khoảng năm phần nữa thôi ạ, phiền những cô bác anh chị phía sau đừng xếp hàng nữa nhé, kẻo lỡ việc. Mọi người có thể qua các quầy khác ăn sáng cho kịp giờ. Cảm ơn mọi người đã nhiệt tình ủng hộ hôm nay, thật sự cảm ơn rất nhiều ạ!"
Vừa nói, cô còn bước ra khỏi quầy, cúi đầu chào nhẹ một cái đầy trân trọng. Thái độ phục vụ chuyên nghiệp và lễ phép đến mức chẳng ai có thể trách móc được nửa lời.
Những người may mắn nằm trong top 5 phần cuối cùng thì thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy như vừa trúng số. Còn những người đến chậm thì tiếc nuối ngẩn ngơ, thậm chí có người không cam lòng, tự chạy lên trước hỏi cho chắc ăn.
"Cô chủ nhỏ, ngày mai nhớ chuẩn bị nhiều hơn một chút nhé, hôm nay không được ăn, chắc tôi sẽ nhớ cái mùi thơm này cả ngày mất!"
"Đúng đó! Cô chủ ơi, dầu ớt của cô thơm quá, tôi chỉ muốn mua hai cái bánh bao chay về chấm ăn thôi! À, cô có bán riêng dầu ớt không? Không được ăn mì cũng được, tôi mua hũ dầu ớt về ăn dần!"
Người chuẩn bị rời đi nghe thế lại thấy lóe lên hy vọng, ánh mắt ai nấy đều đổ dồn về phía Nguyễn Nhuyễn như chờ mong một phép màu.
Dầu ớt đỏ tất nhiên là có bán, đó là kế hoạch dài hạn, nhưng không phải bây giờ. Cô vẫn nở nụ cười dịu dàng từ chối khéo:
"Cảm ơn mọi người đã yêu quý, nhưng dầu ớt tạm thời em chưa bán lẻ ạ. Ngày mai em hứa sẽ chuẩn bị nhiều mì hơn để phục vụ bà con, cảm ơn mọi người lần nữa nhé!"
Mọi người nghe xong tuy hơi thất vọng, nhưng cũng hoàn toàn thông cảm. Dầu ớt này là bí kíp gia truyền, là vũ khí lợi hại để câu khách của cô, nếu bán lẻ công thức thì còn buôn bán gì nữa?
Nguyễn Nhuyễn nhanh chóng trộn xong năm phần mì cuối cùng, tiễn vị khách cuối cùng rời đi. Tính ra từ lúc cô đẩy xe ra mở quầy đến giờ mới chỉ vỏn vẹn hơn một tiếng đồng hồ.
Hệ thống báo cô đã bán được tròn 50 phần.
Mỗi phần ba hào, tức là cô đã kiếm được 15 đồng chỉ trong một buổi sáng! Nếu không phải vì lượng mì chuẩn bị chưa đủ, có khi hôm nay cô đã hoàn thành luôn nhiệm vụ bán 100 bát rồi.
Nguyễn Nhuyễn trong lòng hân hoan, cảm giác mệt mỏi tan biến đâu mất. Có thể tự tay kiếm tiền, dù ở bất kỳ thời đại nào, đều đem lại cho người ta cảm giác an toàn và tự chủ tuyệt vời.
***
Trong khi đó, cả buổi sáng nay, Tôn Hồng Mai ở nhà máy cứ thấp thỏm không yên vì lo cho con gái. Bà không biết mấy hộp mì lạnh có bán được không, hay lại ế chỏng chơ, rồi xung quanh có ai gây khó dễ, bắt nạt con bé không.
Chuyện Nguyễn Chí Cường bán đứt suất công nhân ở xưởng đồ hộp để ra ngoài làm ăn đã lan ra khắp nơi như một cơn gió độc. Huống chi, còn dính dáng đến mấy chuyện nam nữ lằng nhằng, bồ bịch bên ngoài, thành ra ai nấy trong xưởng nhìn Tôn Hồng Mai cũng thêm vài phần thương hại xen lẫn đồng cảm.
Tất nhiên, ở đời cũng không thiếu kẻ rảnh rỗi thích đứng ngoài xem trò vui, nhân cơ hội châm chọc mỉa mai vài câu cho sướng miệng.
Đến trưa, chuông báo giờ ăn vang lên inh ỏi. Bạn thân của Tôn Hồng Mai là Lâm Quế Chi chạy tới, huých vai bà một cái:
"Này, sáng nay vội quá chưa ăn gì, bụng tớ đói meo rồi, phải chạy nhanh ra nhà ăn xí chỗ thôi!"
Tôn Hồng Mai sực nhớ đến hộp cơm Nguyễn Nhuyễn đưa cho lúc sáng, lòng chợt ấm lại:
"Tớ mang cơm theo rồi, lát tớ đi trước kiếm chỗ ngồi nhé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
