Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 80: Mang Hệ Thống Thần Bếp Mở Tiệm Nhỏ Nguyễn Gia Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

"Nếu được biến đam mê thành nghề nghiệp, thì con đã hạnh phúc hơn rất nhiều người rồi."

Những lời này, cô nói ra bằng cả tấm lòng. Nếu không có hệ thống Vị Ngon, có lẽ đến giờ cô vẫn còn mông lung, lạc lõng trong thế giới xa lạ này, chắc chắn không thể nhanh chóng thích nghi với cuộc sống và tìm ra mục tiêu rõ ràng như vậy.

Quá trình học nấu ăn trong không gian ảo đúng là nhàm chán, khô khan đến phát điên, nhưng sau khi làm được món ngon, nhìn mọi người yêu thích những gì mình nấu ra, cô lại cảm thấy vô cùng mãn nguyện và hạnh phúc. Đó là cảm giác thành tựu mà kiếp trước cô chưa từng có.

Sau khi Nguyễn Nhuyễn dứt lời, cả bàn ăn bỗng chìm vào yên lặng. Bà cụ Tôn nhìn sang ông cụ, hy vọng chồng mình có thể nói vài câu chốt hạ.

Ông cụ Tôn thì trong lòng lại thấy an ủi vô cùng. Cháu gái ông lớn thật rồi, suy nghĩ chín chắn, nói chuyện cũng có chiều sâu. Lúc này, ông lại thầm trách gã con rể tệ bạc kia một câu, có một gia đình tốt, vợ hiền con thảo như thế mà không biết trân quý.

"Ông đồng ý để Nhuyễn Nhuyễn bán món mì lạnh này."

Ông cụ đập tay xuống bàn một cái, coi như đã đóng dấu quyết định.

"Còn lý do thì... mọi người cứ ăn thử rồi sẽ biết." Ông cụ không giải thích thêm, chỉ cầm quạt lên phe phẩy, vẻ mặt thư thái như thường lệ.

Ngoại trừ Tôn Hồng Mai đang lo lắng và Tôn Thiệu Nguyên đang ngỡ ngàng, những người còn lại đều đã bưng bát mì lên thưởng thức.

Tôn Thiệu Nguyên thì chấn động quá lớn. Vừa rồi anh vẫn ngửi thấy hương thơm quyến rũ từ món mì, không kiềm được mà nếm thử một miếng, đến lúc hoàn hồn lại thì bát mì trên tay đã sạch trơn từ lúc nào không hay.

Lần đầu tiên trong đời, anh cảm nhận rõ ràng sự chênh lệch một trời một vực giữa "thiên tài" và "người thường".

Anh cũng từng làm mì lạnh, hương vị rất ổn, được mọi người khen ngợi, nhưng tuyệt đối không thể sánh bằng bát mì trước mặt này. Rõ ràng đều là những nguyên liệu ấy, gia vị ấy, sao Nguyễn Nhuyễn lại có thể nấu ra thứ hương vị thần tiên đến vậy?

Chẳng lẽ... đây chính là sự khác biệt tàn khốc của hai chữ "năng khiếu"?

Thấy mọi người bắt đầu ăn, ông cụ Tôn lại chậm rãi nói tiếp:

Tôn Ngôn Quân cho rằng, điểm mấu chốt nằm ở lọ ớt chưng dầu thần thánh ấy. Ông lại gắp thêm vài món có trộn ớt đỏ, ngay cả món nguội bình thường cũng được nâng tầm hương vị rõ rệt.

"Nhuyễn Nhuyễn, cậu hoàn toàn ủng hộ cháu bán mì. Nhưng mà, cậu có thể nhờ cháu giúp một chuyện nhỏ không?"

Nguyễn Nhuyễn tò mò nhìn ông: "Chuyện gì vậy cậu?"

"Lọ ớt đỏ đó ấy, sau này cháu làm nhiều lên một chút nhé. Cậu sợ mình ăn quen rồi, không ăn nổi mấy loại ớt khác nữa mất!"

Lời nói đùa nửa thật nửa giả của Tôn Ngôn Quân khiến cả nhà bật cười, nhưng không ai phủ nhận, ông nói đúng tim đen mọi người.

Nguyễn Nhuyễn chẳng do dự gì, gật đầu ngay tắp lự:

"Không thành vấn đề, đến lúc đó con sẽ làm thêm nhiều, siêng năng chạy tới lui mang sang, để khỏi bị bà ngoại mắng là cháu gái vô tâm chẳng thèm tới thăm."

Cô tuy không giỏi cách cư xử khéo léo trong gia đình đông người, nhưng tấm lòng thì luôn chân thành. Một gia đình ấm áp, đầy yêu thương và bao dung như thế này, cô thật sự rất trân trọng.

Bà cụ Tôn mỉm cười hiền hậu, mắng yêu cô một cái, rồi quay sang nhìn con gái vẫn còn nét u sầu trên mặt. Bà đưa tay xoa đầu con như ngày còn bé:

"Hồng Mai à, con cháu lớn rồi, có chính kiến riêng là điều tốt. Có khi nó tự đi theo con đường của riêng mình, lại sống ra một cuộc đời rực rỡ khác thì sao. Con đừng lo lắng quá, cứ tin tưởng con bé."

Tôn Hồng Mai cũng hiểu đạo lý đó, nhưng nghĩ đến chuyện Nguyễn Nhuyễn còn nhỏ như vậy, da non thịt mềm mà đã phải chịu khổ mưu sinh, lòng người làm mẹ như bà sao yên cho được.

Ông cụ Tôn thấy con gái buồn cũng không đành lòng, giọng trầm xuống:

"Hồng Mai, con làm mẹ thì phải mạnh mẽ lên làm chỗ dựa cho con cái. Bố thấy Nhuyễn Nhuyễn còn kiên cường hơn con nữa đấy. Chỉ là bán mì lạnh thôi mà, cùng lắm thì chỉ bán được đến khi trời trở lạnh. Đến lúc đó chẳng ai ăn món mát nữa, thì coi như nó rảnh rỗi, chơi một chút cho vui, có mất gì đâu."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc