Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 80: Mang Hệ Thống Thần Bếp Mở Tiệm Nhỏ Nguyễn Gia Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

"Có chuyện gì thế? Thiệu Nguyên lại xào cháy đồ ăn à?"

Tôn Thiệu Nguyên: "??"

Anh còn chưa kịp mở miệng thanh minh thì Mã Tư Cầm đã nhanh nhảu cười nói:

"Không phải đâu bố, là Nhuyễn Nhuyễn muốn bán mì lạnh trước cổng nhà, Hồng Mai không đồng ý nên đang khuyên bảo con bé."

Ông cụ nghe vậy liền ngừng động tác phe phẩy quạt.

"Bố, bố mau khuyên con bé đi..."

Tôn Hồng Mai chưa nói hết câu đã bị ông cụ giơ tay ra hiệu im lặng.

"Nhuyễn Nhuyễn, dọn xong mì lạnh thì mang ra cho ông nếm thử một bát."

Nói rồi ông cụ quay người đi thẳng vào phòng ăn, để lại cả nhà ngơ ngác.

Nguyễn Nhuyễn không chút do dự, nhanh tay múc một tô mì lạnh đầy đặn, bưng đến đặt trước mặt ông cụ.

Những người khác cũng tò mò tụ lại xung quanh. Bà cụ Tôn nghe con dâu thì thầm vào tai, nén nỗi ngạc nhiên trong lòng, ngồi xuống đối diện chồng. Trong cái nhà này, việc lớn việc nhỏ vẫn là do ông cụ quyết định.

Ông cụ nhìn tô mì trước mặt, chưa vội ăn ngay mà quan sát kỹ lưỡng như đang thẩm định một tác phẩm nghệ thuật. Sợi mì óng ả được phủ đẫm nước sốt, thêm chút dầu ớt đỏ au sóng sánh, phối cùng màu xanh mát mắt của dưa leo, màu vàng giòn rụm của tóp mỡ và đậu phộng rang. Mấy cọng hành lá rắc điểm xuyết phía trên càng làm tô mì trông tươi ngon, kích thích vị giác vô cùng.

"Về hình thức, cho 10 điểm."

Nói xong, ông cụ đặt chiếc quạt nan xuống, cầm đũa trộn đều tô mì rồi gắp một đũa lớn bỏ vào miệng.

Một miếng trôi xuống bụng. Ông cụ im lặng.

Bà cụ Tôn nhìn vẻ bình tĩnh, tự tin của cháu gái, âm thầm gật đầu tán thưởng trong lòng. Phải có khí độ như vậy mới làm nên chuyện lớn được.

"Nhuyễn Nhuyễn, vào làm thêm cho ông một tô nữa, nhớ là mì phải trộn nóng tại chỗ. Mấy đứa còn lại cũng vào lấy thử mì lạnh Nhuyễn Nhuyễn làm đi."

Lời vừa dứt, bà cụ liền bật cười nhẹ nhõm.

"Thôi đừng ăn mì lạnh trước, mang hết thức ăn lên, chúng ta ăn cơm luôn nào."

Mã Tư Cầm vốn còn định làm thêm vài món mặn, giờ thấy tình hình này cũng chẳng cần nữa, vội vàng bưng thau mì lạnh của Nhuyễn Nhuyễn lên bàn ăn.

Chờ mọi người múc xong phần mình, Nguyễn Nhuyễn cũng bưng tô mì lạnh mới trộn đến cho ông cụ.

Ông cụ uống một ngụm nước tráng miệng, rồi mới tiếp tục cầm đũa. Lần này, vừa ăn xong miếng đầu tiên, ông cụ đã đặt đũa xuống bàn cái "cạch".

Mọi người không dám ăn tiếp, đồng loạt ngẩng lên nhìn ông cụ.

Tôn Ngôn Quân không nhịn được, lên tiếng: "Bố, ngon hay không thì bố cũng phải nói một câu chứ. Nhuyễn Nhuyễn còn nhỏ, cũng đâu thường xuyên vào bếp, vị có thua hàng quán bên ngoài thì cũng là chuyện thường tình, bố đừng khắt khe quá."

"Bố nói mì của Nhuyễn Nhuyễn không ngon bằng ngoài tiệm khi nào? Nhuyễn Nhuyễn, ông muốn nghe cháu nói lý do thực sự vì sao cháu lại muốn bán mì lạnh."

Nguyễn Nhuyễn vẫn giữ nụ cười dịu dàng, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định lạ thường:

"Ông ngoại, cháu muốn kiếm tiền mở quán ăn."

Tôn Hồng Mai chết sững. Bà nhìn con gái mình như nhìn một người xa lạ. Mở quán ăn... chuyện này có liên quan gì đến đứa con gái vốn chỉ thích yêu cái đẹp, thích ăn diện của bà cơ chứ?

"Nhuyễn Nhuyễn à, không phải mợ muốn cản cháu, nhưng mở quán ăn là nghề làm dâu trăm họ, phải dậy sớm thức khuya, vất vả lắm. Anh Thiệu Nguyên theo nghề bếp là vì cần một cái nghề để nuôi sống gia đình sau này. Cháu là con gái, không cần phải chịu khổ thế đâu. Mẹ cháu có sẵn công việc trong nhà máy có thể truyền lại cho cháu, không thì cũng có thể xin vào trung tâm thương mại bán quần áo. Con gái còn trẻ, cần gì phải lao lực như vậy."

Mã Tư Cầm không nén được mà lên tiếng can ngăn. Bà thật lòng thương cháu, không muốn Nhuyễn Nhuyễn phải dãi nắng dầm mưa.

Tự nhiên không biết nghĩ tới điều gì, mắt Tôn Hồng Mai đỏ hoe, tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt.

"Nhuyễn Nhuyễn, mẹ chẳng phải đã nói với con rồi sao, cho dù bố con có bán mất suất làm việc, mẹ cũng sẽ tìm mọi cách lo lại cho con một chỗ khác tử tế. Con không cần phải vội vàng kiếm tiền như vậy."

Mẹ cô quả nhiên vẫn cứ tự trách mình, cứ tưởng con gái đưa ra quyết định này là do gia đình gặp biến cố, muốn gánh vác kinh tế.

Nguyễn Nhuyễn khẽ vuốt lưng mẹ an ủi, rồi nắm lấy bàn tay chai sần của bà, nghiêm túc nói:

"Mẹ, dạo này con thật sự đã suy nghĩ rất nhiều. Trước giờ, con sống trong sự yêu thương, chở che bao bọc của bố mẹ, mọi con đường tương lai đều được trải hoa hồng sẵn. Nhưng bây giờ, con bỗng tìm ra được sở thích thực sự của bản thân. Mọi người đều nói mở quán ăn sẽ vất vả, sẽ cực nhọc, con biết chứ. Nhưng trên đời này, có nghề nào mà không vất vả, không cực nhọc đâu ạ?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc