Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Chồng Côn Đồ Lại Không Phải Dạng Vừa Chương 28: Đàm Phán Trước Khi Phân Gia

Cài Đặt

Chương 28: Đàm Phán Trước Khi Phân Gia

Tô Tả Thu nhìn Dương Xuân Hoa đang nói năng từ tốn trước mặt, liền biết con hổ mặt cười này còn lợi hại hơn cả em gái bà ta là Dương Lan Hoa.

Nhưng loại người này kiếp trước cô đã gặp nhiều rồi. Những đồng nghiệp trong văn phòng đó ai mà không tỏ ra dịu dàng hiền lành, nhưng sau lưng thì đấu đá lừa gạt lẫn nhau, tranh giành lợi ích đến sứt đầu mẻ trán. Ngay cả nụ cười cũng ẩn giấu ánh đao bóng kiếm.

Tô Tả Thu nhìn chằm chằm Dương Xuân Hoa một lúc, cũng học theo bà ta cười tủm tỉm, nhưng lời nói ra thì lại không dễ nghe như vậy: “Hai cái lỗ trên mặt bà mù rồi à?”

Nụ cười của Dương Xuân Hoa cứng lại, giọng điệu không vui nói: “Vợ Chấn Vũ, cháu nói năng kiểu gì vậy?”

“Tôi chỉ thấy lạ thôi. Nếu bà không mù, vậy tại sao lại không nhìn thấy vết thương trên đầu tôi?”

Tô Tả Thu gỡ miếng băng gạc trên đầu ra, ghé sát vào trước mặt bà ta nói: “Nhìn đi, đây là bị cháu gái bà đánh đấy. Tôi hôn mê trên giường hai ngày, bác sĩ nói nếu sâu thêm chút nữa là mất mạng rồi. Sau này cũng không thể làm việc nặng, di chứng nghiêm trọng còn hành hạ tôi cả đời.”

Đợi mọi người đều thấy rõ vết thương trên đầu cô, cô lại quấn băng gạc lại, sau đó đi đến trước mặt Dương Xuân Hoa, nhìn thẳng vào bà ta nói:

“Lúc tôi mới gả về nhà này, bà thường xuyên nói với tôi là mẹ chồng không dễ dàng, bảo tôi phải nghe lời bà ấy, hiếu thuận bà ấy. Những gì bà nói tôi đều làm theo, mẹ chồng bảo tôi làm gì tôi làm nấy. Tiền tôi mang từ nhà đến cũng đều bị bà ấy lấy đi hết. Nhưng tôi đã ngoan ngoãn nghe lời như vậy, tại sao các người còn muốn bắt nạt tôi?”

Nói đến đây, cô thay đổi hẳn thái độ ôn hòa lúc nãy, kích động nhìn Dương Xuân Hoa.

“Bà già lòng lang dạ sói thối phổi này, tôi bị thương nặng như vậy bà giả vờ không thấy, lại còn ở đây vu khống tôi đánh cháu gái bà. Có phải các người thấy tôi dễ bắt nạt không? Hả? Có phải không? Có phải không…”

Nói rồi cô định nhào đến bóp cổ Dương Xuân Hoa, miệng còn lẩm bẩm: “Nếu các người không cho tôi sống, vậy chúng ta cùng đồng quy vu tận đi.”

Trừ Hàn Chấn Vũ, tất cả mọi người đều bị hành động của cô làm cho kinh hãi.

Dương Xuân Hoa sợ đến mức ngã chỏng vó cả người lẫn ghế.

Chồng bà ta là Hàn Bảo Lãnh thấy vậy, lập tức định xông đến đẩy Tô Tả Thu.

Chưa đợi ông ta đến gần, Hàn Chấn Vũ đã che Tô Tả Thu ở sau lưng mình, nheo mắt nhìn Hàn Bảo Lãnh: “Sao nào, ông còn muốn động thủ?”

Hàn Bảo Lãnh trợn mắt, mở miệng liền mắng: “Đồ mất dạy! Mày mù à, không thấy vợ mày đẩy dì cả của mày sao.”

“Ông mới là đồ mất dạy, mắt ông mới mù! Dương Xuân Hoa thì là cái thá gì? Bà ta dựa vào đâu mà đến dạy dỗ tôi? Đúng là lo chuyện bao đồng.” Không đợi Hàn Chấn Vũ mở miệng, Tô Tả Thu đã chỉ vào mũi Hàn Bảo Quốc mắng lại.

Cuối cùng lại không khách khí châm chọc: “Tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa. Nếu không muốn bị chửi thì nên học cách làm người cho đàng hoàng đi.”

Dương Xuân Hoa đã được Dương Lan Hoa và Lý Bích Vân đỡ dậy. Nghe Tô Tả Thu hạ thấp mặt mũi mình trước mặt mọi người, bà ta cũng không còn vẻ hòa nhã lúc nãy.

Nheo đôi mắt tam giác giống hệt Dương Lan Hoa, bà ta chỉ trích: “Con bé này thật không biết điều, ta là dì cả của các cháu, làm vậy chẳng phải đều là vì tốt cho các cháu sao? Sao cháu có thể nói ta như vậy?”

Tô Tả Thu chế nhạo một tiếng, khinh thường nói: “Chuyện nhà mình còn lo chưa xong, lại giống như bà tám đến nhà người khác chỉ tay năm ngón, thật sự tưởng mình là nhân vật gì đấy.”

Sau đó lại nhìn bà ta cười như không cười: “Còn một điểm nữa bà đừng có nhầm. Bà không phải là dì cả của tôi, bớt đến đây nhận họ hàng đi.”

Dương Xuân Hoa tức đến nghẹn họng, cảm thấy Tô Tả Thu bây giờ chính là một kẻ du côn vô lại, không có cách nào nói chuyện được.

Lý Bích Vân - người có quan hệ tốt với bà ta, nhìn không nổi nữa, cau mày nói: “Vợ Chấn Vũ, dù sao Xuân Hoa cũng là trưởng bối của cháu, sao cháu có thể nói những lời như vậy?”

Tô Tả Thu biết bà già này cũng không phải thứ tốt lành gì, cùng là cá mè một lứa với hai chị em Dương Lan Hoa, Dương Xuân Hoa, nên cô không khách khí chửi thẳng lại:

“Tôi nói chuyện thế nào là tùy thuộc vào thái độ của bà ta. Bà ta đối xử tốt với tôi thì tôi tuyệt đối sẽ tôn trọng. Nếu bà ta dám dội nước lạnh vào tôi thì tôi nhất định sẽ đun sôi nước rồi tạt lại! Cái này gọi là có đi mà không có lại thì thật thất lễ. Nói cho các người biết, tôi đã là người chết đi một lần rồi, sau này không còn sợ gì nữa. Nếu ai còn bắt nạt tôi như trước đây, vậy thì chúng ta cùng xuống suối vàng làm bạn.”

Một tràng vừa đe dọa vừa cảnh cáo này của Tô Tả Thu làm cho cả nhà chính im phăng phắc một lúc.

Lý Bích Vân cũng ngậm miệng lại. Bà ta tuy quan hệ tốt với chị em Dương Lan Hoa nhưng dù sao cũng không phải chuyện nhà mình, không cần thiết vì người khác mà đi chọc vào một con điên.

Dương Lan Hoa ra hiệu cho Hàn Bảo Quốc, ý bảo ông ta nói.

Lúc nãy khi Hàn Chấn Vũ và Tô Tả Thu đi mời đại đội trưởng, cả nhà họ đã bàn bạc xong.

Trong nhà chỉ có một cái sân này, chắc chắn không thể cho Hàn Chấn Vũ ở.

Lương thực cũng sắp ăn hết rồi, trong nhà cũng không có tiền, vậy còn có gì để phân chia nữa? Cứ trực tiếp bảo họ dọn đi là được rồi.

Hàn Bảo Quốc do dự một lúc rồi nói: “Tình hình nhà chúng tôi mọi người cũng biết cả, quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, trừ chi phí ăn dùng ra cũng chẳng còn lại gì. Bây giờ thằng cả cũng đã kết hôn, vợ nó lại không hòa hợp với người trong nhà. Cứ làm ầm ĩ mãi cũng không phải là cách, nên cứ tách chúng nó ra ở riêng thôi.”

Tô Tả Thu cười lạnh một tiếng, nhìn ông ta châm chọc: “Không ngờ bố chồng cũng giỏi đổi trắng thay đen như vậy. Chỉ nói tôi không hòa hợp với người nhà, còn chuyện họ bắt nạt tôi thì ông một chữ cũng không nhắc tới. Nhưng cũng không lạ, đến con trai cả của mình ông còn chẳng để trong lòng, huống chi là đứa con dâu này.”

Cô không cho Hàn Bảo Quốc cơ hội biện minh, hừ lạnh một tiếng rồi chống nạnh nói: “Muốn phân gia cũng được, giao cái sân này cho chúng tôi, các người dọn ra ngoài.”

Lời này của cô vừa thốt ra, tất cả người nhà họ Hàn đều trừng mắt nhìn cô không thể tin nổi.

Không ngờ cô lại có thể vô liêm sỉ đến vậy, lại muốn chiếm đoạt cả cái sân lớn nhà họ? Cô cũng dám nghĩ thật.

Dương Lan Hoa nheo đôi mắt tam giác, lạnh lùng cười: “Khẩu khí của mày không nhỏ nhỉ? Nhà này là của tao, dựa vào đâu mà cho chúng mày?”

Ai ngờ Tô Tả Thu đến nhìn bà ta cũng không thèm, trực tiếp hỏi Hàn Bảo Quốc: “Lúc nãy bố chồng nói phân gia, ý là muốn chúng tôi ra đi tay trắng sao?”

Hàn Bảo Quốc ấp úng, nửa ngày không nói được câu nào. Đối mặt với sự chất vấn của con dâu cả, ông ta chột dạ quay đi chỗ khác.

Tô Tả Thu cười lạnh một tiếng, không chút khách khí nói: “Bà ta là mẹ kế thì tôi không nói làm gì, chẳng lẽ ông cũng là bố dượng sao? Không cho bất cứ thứ gì, cứ như vậy đuổi con trai ra khỏi nhà. Chẳng lẽ muốn nó lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường, mùa đông thì ngủ trên nền tuyết à?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc