Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Tả Thu đang định mở miệng thì bị Hàn Chấn Vũ ngăn lại.
Anh nhìn Hàn Bảo Quốc và Dương Lan Hoa, nói: “Tôi đồng ý phân gia. Các người định phân chia thế nào? Cứ đưa ra phương án đi.”
Hàn Bảo Quốc liếc nhìn Dương Lan Hoa, do dự không nói gì.
Hàn Chấn Vũ thấy bọn họ đều không lên tiếng, bèn cười một cách châm chọc: “Các người cứ bàn bạc đi, tôi đi mời đại đội trưởng và mấy vị trưởng bối trong thôn đến. Hôm nay phân gia luôn.”
Nói xong, anh liền kéo Tô Tả Thu đi ra ngoài.
Dương Lan Hoa thấy hai người đã ra khỏi cửa, lập tức bảo cậu con út đi gọi viện binh: “Chấn Dân, mau đi gọi dì cả, dượng cả của con, còn có chú Bảo Cường và thím Bích Vân đến đây. Cứ nói nhà chúng ta muốn phân gia, mời họ đến làm chứng.”
“Vâng mẹ! Con đi ngay.”
Hàn Chấn Dân ra khỏi cửa, thấy Hàn Chấn Vũ và Tô Tả Thu vẫn chưa đi xa.
Cậu ta bèn đứng ở cửa một lúc, đợi hai người đi khuất bóng rồi mới đến nhà dì cả.
Hàn Chấn Vũ quay đầu lại liếc nhìn, nói với Tô Tả Thu: “Chắc là đi gọi dì cả của cậu ta rồi.”
“Kệ cậu ta gọi ai, nếu không làm chúng ta hài lòng thì hôm nay đừng hòng phân được gia, em sẽ tiếp tục quậy với họ.”
Hàn Chấn Vũ cười hỏi: “Em định phân chia thế nào?”
Tô Tả Thu không biết suy nghĩ của anh, hai người cũng chưa thân thiết đến mức có thể quyết định thay đối phương.
Vì vậy, cô nhướng mày, ném vấn đề lại cho Hàn Chấn Vũ: “Anh là trụ cột gia đình, em nghe anh.”
Hàn Chấn Vũ khẽ cười hai tiếng, trêu chọc nói: “Không cần khách sáo như vậy, sau này nhà chúng ta do em quyết hết.”
Tô Tả Thu bị anh phản đòn lại một nước, cũng không biết nên đáp lại câu này thế nào.
Hai người nhìn nhau, rồi bỗng nhiên bật cười.
Hàn Chấn Vũ thu lại nụ cười, bình tĩnh nói: “Anh không muốn bất cứ thứ gì của họ, chỉ hy vọng lần này có thể phân chia cho thật sạch sẽ.”
Tô Tả Thu hiểu ý anh, đây cũng chính là điều cô đang nghĩ trong lòng.
Dứt khoát một lần cho xong, tránh cho sau này họ thấy vợ chồng cô sống tốt lại mò đến làm phiền.
“Lát nữa em sẽ là người gây sự, anh cứ tuỳ cơ ứng biến.” Cô có thể la lối khóc lóc ăn vạ giống như Dương Lan Hoa, nhưng Hàn Chấn Vũ là đàn ông, không tiện làm những chuyện hạ mình như vậy.
Tô Tả Thu cũng muốn thông qua việc phân gia để truyền đi thông điệp rằng cô không phải là người dễ chọc.
Sau này họ sẽ phải dọn ra ngoài ở, mà Hàn Chấn Vũ lại thường xuyên không có nhà, người trong thôn nếu muốn bắt nạt cô cũng phải cân nhắc một chút.
Hàn Chấn Vũ cười gật đầu: “Được.”
Đại đội trưởng Hàn Hồng Binh vừa từ văn phòng đội sản xuất về đến nhà thì thấy họ tìm đến.
Nghe Hàn Chấn Vũ nói muốn phân gia, trong lòng ông có chút kinh ngạc.
Hôm qua lúc duyệt cấp đất nền còn dặn ông giữ bí mật, sao hôm nay đã đòi phân gia rồi?
Nhưng ông cũng không hỏi nhiều, cười nói: “Tôi rửa mặt, thay bộ quần áo rồi qua ngay.”
“Phiền đại đội trưởng quá.”
“Không sao, các cậu về trước đi, tôi đến ngay.”
Hai người từ nhà đại đội trưởng đi ra, Hàn Chấn Vũ lại đi mời cha của Hàn Lỗi và cha của Tôn Đại Thụ.
Họ đều là những người có uy tín trong thôn, đối với Hàn Chấn Vũ cũng không bài xích như những người khác. Hồi nhỏ thấy anh đáng thương, họ còn bảo con mình lén mang đồ ăn cho anh.
Lúc Hàn Chấn Vũ 4 tuổi, Hàn Bảo Quốc suýt nữa đã đánh chết anh. Chính cha của Hàn Lỗi thấy không đành lòng, buổi tối đã lẳng lặng đi báo tin cho ông ngoại của Hàn Chấn Vũ.
Ngay trong đêm đó, ông ngoại của Hàn Chấn Vũ đã gọi mấy người đàn ông lực lưỡng trong thôn cùng với cậu út và dượng cả của Hàn Chấn Vũ đến đánh cho Hàn Bảo Quốc một trận nhừ tử, rồi đón Hàn Chấn Vũ về nhà.
Hàn Chấn Vũ ở nhà bà ngoại đến năm mười tuổi thì tự mình trở về.
Cuộc sống nhà ông ngoại cũng không khá giả, con cái của các cậu ngày càng lớn, ăn mặc đều rất eo hẹp.
Tuy chưa từng có ai ghét bỏ anh, nhưng hộ khẩu của anh lại ở đội sản xuất Tam Hoa.
Bao nhiêu năm nay, lương thực theo đầu người của anh đều bị Hàn Bảo Quốc lĩnh hết, chưa từng mang cho anh một hạt gạo.
Vì vậy, anh không thể ở nhà ông ngoại ăn bám mãi được, bèn cầm mấy bộ quần áo của mình rồi quay về đội Tam Hoa.
Nhưng anh không còn là đứa trẻ đáng thương hay khóc nhè, bị đánh không dám cãi như hồi nhỏ nữa.
Sau này Hàn Bảo Quốc lại đánh anh một lần, anh chạy vào bếp cầm dao phay đuổi chém ông ta. Kể từ lần đó, không còn ai dám đánh anh nữa.
Cha của Hàn Lỗi và cha của Đại Thụ nghe nói được mời đến làm chứng phân gia, hai ông không nói hai lời liền đi theo ngay.
Trên đường đi, Hàn Chấn Vũ lại nói cho hai ông biết suy nghĩ của mình.
Hai ông cũng biết chuyện nhà anh, chỉ biết thở dài rồi gật đầu đồng ý.
Mấy người đến nhà họ Hàn thì đại đội trưởng cũng vừa tới.
Chị cả và anh rể của Dương Lan Hoa, tổ trưởng tiểu đội 4 Hàn Bảo Cường và vợ là Lý Bích Vân đều đã ngồi trong nhà chính.
Cha của Tôn Đại Thụ, Tôn Quyền, cười ha hả: “Ô, náo nhiệt quá nhỉ.”
Hàn Bảo Quốc lập tức đứng dậy tiếp đón: “Mời đại đội trưởng và hai vị huynh đệ mau ngồi.”
Dương Lan Hoa thấy Tôn Quyền và Hàn Hữu Minh cũng đến, nụ cười trên mặt có chút gượng gạo, nhưng vẫn đứng lên chào hỏi.
Tôn Quyền nhìn thấy sắc mặt gượng gạo của Dương Lan Hoa, liền nói đùa: “Chị dâu sao không vui vậy? Lẽ nào sợ chúng tôi ăn cơm nhà chị à?”
Dương Lan Hoa bị ông nói cho có chút xấu hổ, lập tức cười giải thích: “Tôn lão đệ nói gì thế. Khách quý như ông ngày thường mời còn không được. Tôi đây là đang bực mấy đứa con, đứa nào đứa nấy cũng không biết điều, vợ chồng tôi ngày nào cũng lo không hết chuyện.”
Sau đó lại thở dài, cười khổ nói: “Tôi có muốn giữ các ông ở lại ăn cơm e là cũng không làm được. Vừa rồi vợ thằng Chấn Vũ không biết lại làm sao, đập hết cả nồi niêu xoong chảo rồi.”
“Ối chà, vợ thằng Chấn Vũ nhát gan như thế mà cũng dám làm loạn à.” Tôn Quyền ngạc nhiên nhìn bà ta hỏi: “Chị dâu, nhà các người đã bắt nạt nó thế nào vậy?”
Dương Lan Hoa nghe ông nói vậy thì tức chết đi được, đang định mở miệng giải thích.
Hàn Hữu Minh đã cau mày, nhìn bà ta và Hàn Bảo Quốc với vẻ không đồng tình: “Hai người cũng không thể thấy con bé ở đây không người thân thích mà cả nhà hùa vào bắt nạt nó được. Chuyện hạ mình như vậy, nhà họ Hàn chúng ta không thể làm.”
Tô Tả Thu nghe hai người nói mà suýt nữa bật cười thành tiếng. Không ngờ người làm chứng mà Hàn Chấn Vũ tìm đến lại hài hước như vậy, kẻ tung người hứng châm chọc cho Hàn Bảo Quốc và Dương Lan Hoa một trận.
“Anh cả ơi, chúng tôi nào dám bắt nạt nó?”
Dương Lan Hoa đập đùi, bắt đầu khóc lóc kể lể: “Vợ thằng Chấn Vũ cứ trái ý một câu là nó chửi, không vui là nó ra tay. Mỹ Lệ và Thiến Vân hai ngày nay bị nó đánh không biết bao nhiêu lần. Gà trong nhà cũng bị nó bắt ăn, nồi niêu cũng đập hết, còn ăn vụng lương thực ngon và trứng gà trong nhà. Ngay cả vợ chồng già này nó cũng dám mắng, các vị nói xem cuộc sống này còn sống thế nào được nữa?”
Hàn Chấn Vũ chán ghét nhìn bà ta một cái, thờ ơ nói: “Tại sao cô ấy lại biến thành như bây giờ? Chẳng phải các người là người rõ nhất sao?”
“Lúc tôi không có nhà, nhà các người ai không vui cũng lôi cô ấy ra trút giận, đánh mắng tùy tiện, chỉ cho làm việc mà không cho ăn cơm. Bị Hàn Mỹ Lệ đánh vỡ đầu, nằm trên giường hai ngày cũng không ai ngó ngàng hỏi han. Bây giờ cô ấy phản kháng lại thì các người chịu không nổi. Sao không nghĩ lại xem trước đây đã bắt nạt cô ấy thế nào?”
“Ngạn ngữ có câu con thỏ bị dồn vào đường cùng còn cắn người, huống chi cô ấy là một con người sống sờ sờ. Sắp bị các người đánh chết rồi, lẽ nào cô ấy không nên phản kháng lại?”
Anh vừa dứt lời, chị cả của Dương Lan Hoa - Dương Xuân Hoa cười tủm tỉm tiếp lời:
“Chấn Vũ, không thể nói như vậy được. Cháu thường xuyên không có nhà, làm sao biết được trong nhà khó khăn thế nào? Vợ cháu là thanh niên tri thức từ thành phố đến, vai không gánh vác, tay không xách nổi, một ngày kiếm được mấy công điểm còn không đủ cho mình nó ăn. Cháu lại không gửi tiền, gửi lương thực về nhà, chẳng phải đều là bố mẹ và các em cháu nuôi vợ cháu hay sao. Nó ăn của nhà, dùng của nhà, làm chút việc nhẹ nhàng thì có gì là không phải?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


