Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Chồng Côn Đồ Lại Không Phải Dạng Vừa Chương 29: Ra Đi Tay Trắng

Cài Đặt

Chương 29: Ra Đi Tay Trắng

Hàn Bảo Quốc bị con dâu chỉ thẳng vào mũi mắng mỏ, mặt đỏ bừng lên, nhưng vẫn cố gắng biện giải:

“Hai hôm trước không phải đã cho hai đứa 50 đồng rồi sao? Số tiền đó cũng đủ để xây hai gian nhà gạch mộc. Tình hình trong nhà hai đứa bây không phải không biết, thật sự là không lấy ra thêm được nữa.”

“Hóa ra bố chồng cũng tơ tưởng đến 50 đồng tiền kia của tôi à.” Tô Tả Thu châm biếm một tiếng, rồi nói với vẻ mặt vô cảm: “Tôi đã nói rồi còn gì? Số tiền đó tôi tiêu hết rồi, ông cũng đừng suốt ngày nhòm ngó chút tiền bồi thường này của con dâu nữa.”

Hàn Bảo Quốc thấy cô càng nói càng ngang ngược, tức đến đỏ mặt tía tai. Ông ta cũng không còn trầm mặc ít lời như thường ngày nữa mà sa sầm mặt nói:

“Ta tơ tưởng đến tiền bồi thường của con từ khi nào? Ta là nói con lấy số tiền đó ra để xây nhà. Con suốt ngày ở nhà quậy phá, làm cho cả nhà không được yên ổn, ta đề nghị phân gia cũng là vì tốt cho các con thôi.”

“Ồ, theo lời ngài nói, vậy là tôi và Hàn Chấn Vũ còn phải cảm ơn ngài nữa đấy nhỉ. Cảm ơn ngài đã cho chúng tôi ra đi tay trắng, cảm ơn ngài đã cho chúng tôi không có nhà để về.”

Tô Tả Thu giơ ngón tay cái về phía ông ta: “Ngài làm cha đúng là có tư cách thật, thương con trai cả của mình thật đấy. Bà nội tôi dưới suối vàng mà biết được, e là tối nay phải về tìm ngài nói chuyện đấy.”

Cô mặc kệ sắc mặt Hàn Bảo Quốc khó coi đến mức nào, lại nghi ngờ hỏi Hàn Chấn Vũ: “Anh có thật là con ruột của ông ấy không vậy? Sao trong lòng ông ấy không có anh một chút nào thế? Hay là anh đi hỏi thăm thử xem, năm đó có phải đã bị bế nhầm rồi không? Nhà ai mà cha ruột lại đối xử với con trai như vậy?”

Hàn Chấn Vũ không trả lời câu hỏi có phải con ruột hay không, bởi vì chuyện này không có gì phải tranh cãi.

Lúc anh sinh ra, chính dì cả ruột của anh là người đỡ đẻ, bà ngoại và bà nội quá cố của anh cũng có mặt ở đó, nên trăm phần trăm là con ruột.

Hàn Hữu Minh và Tôn Quyền đều nén cười, ngay cả đại đội trưởng cũng phải cố gắng lắm mới không nhếch môi.

Họ không ngờ vợ của Hàn Chấn Vũ lại có sức chiến đấu mạnh mẽ như vậy, logic rõ ràng, biết nắm bắt trọng điểm.

Một mình đấu với cả nhà, còn có thể chửi cho người ta không nói được lời nào, miệng lưỡi này thật là lợi hại.

Sắc mặt Hàn Bảo Quốc xanh mét vì tức giận, nhưng bản thân lại đúng là đuối lý nên không thể nói được lời nào để phản bác.

Hàn Hữu Minh và Tôn Quyền đều nhìn ra tâm tư của ông ta, trong lòng có chút khinh thường, cảm thấy ông ta quá ác độc.

Nói gì thì nói cũng là con trai ruột của mình, sao có thể cứ thế đuổi ra khỏi nhà.

Còn cả cái bà Dương Lan Hoa kia nữa, cách hành xử cũng quá khó coi, cho dù không phải con ruột của bà ta thì trên bề mặt cũng phải giữ chút thể diện chứ.

Hàn Hữu Minh đứng ra nói: “Bảo Quốc này. Chuyện khác không nói, nhưng cậu tách con trai ra ở riêng thì ít nhất cũng phải cho nó hai gian nhà gạch mộc chứ?”

Hàn Bảo Quốc thở dài, cứ ngồi im ở đó, cũng không đáp lời ông Hàn Hữu Minh.

Tôn Quyền kinh ngạc hỏi: “Vậy ý các người là sao? Là định không cho cái gì hết à? Thế thì còn gọi là phân gia gì nữa? Rõ ràng là đuổi hai vợ chồng nó đi còn gì?”

Dương Lan Hoa nghẹn họng, nhất thời không biết nói gì.

Dương Xuân Hoa thấy em gái và em rể khó xử, liền cười giảng hòa: “Lời này sao qua miệng chú nó lại khó nghe như vậy? Con cái lớn rồi thì cũng nên ra ngoài tự lập, cha mẹ đâu thể nuôi chúng nó cả đời được.”

“Vậy theo lời bà nói, con trai bà cũng kết hôn rồi, sao bà không đuổi nó ra ngoài tự lập đi? Còn Chấn Hoa nữa, hình như cũng không nhỏ hơn Chấn Vũ là bao, sao lần này không tách ra luôn?” Tôn Quyền không cho bà ta chút mặt mũi nào, còn chĩa thẳng lời nói vào mặt bà ta.

Dương Xuân Hoa há miệng định nói, nhưng cuối cùng cũng không nói ra được lý do nào.

Hàn Chấn Vũ thấy đã dọn đường gần xong, liền nhìn Hàn Bảo Quốc lạnh lùng nói: “Tôi có thể không cần bất cứ thứ gì, ra đi tay trắng, nhưng tôi có một điều kiện. Nếu ông đồng ý, sáng mai tôi sẽ dẫn vợ tôi rời đi.”

“Điều kiện gì?” Không đợi Hàn Bảo Quốc mở miệng, Dương Lan Hoa đã vội vàng hỏi.

Nhưng Hàn Chấn Vũ đến một cái liếc mắt cũng không cho bà ta, chỉ chờ Hàn Bảo Quốc lên tiếng.

Hàn Bảo Quốc thấy không tránh được nữa, đành phải nói: “Điều kiện gì thì con cứ nói đi.”

“Con người tôi không có tiền đồ gì, ông cũng không thiếu con trai hiếu thuận. Sau này chúng ta đừng làm phiền lẫn nhau nữa. Đợi sau khi ông 60 tuổi, mỗi tháng tôi sẽ đưa cho ông ba đồng, coi như là tiền công ông đã nuôi tôi đến năm tuổi. Nhưng những chuyện khác thì đừng tìm tôi, bao gồm cả sinh lão bệnh tử.”

Hàn Bảo Quốc có chút không vui. Ông ta năm nay mới 40 tuổi, nghĩa là phải 20 năm nữa mới nhận được ba đồng mỗi tháng, mà thằng con cả còn nói không quan tâm đến chuyện sinh lão bệnh tử của ông ta.

Hàn Chấn Vũ nhìn ra tâm tư của ông ta, cười lạnh một tiếng nói: “Đây không phải là cùng ông thương lượng mà là đưa ra điều kiện. Nếu ông không đồng ý thì cái nhà này cũng đừng phân nữa.”

Tô Tả Thu thấy Dương Xuân Hoa đang ra hiệu cho Dương Lan Hoa, biết chắc chắn không có chuyện gì tốt, phần lớn là lại muốn đưa ra yêu cầu.

Vì vậy, cô đi trước một bước, đứng dậy lớn tiếng hét lên: “Ông ta đã bắt chúng ta ra đi tay trắng rồi, dựa vào đâu mà sau này còn phải đưa tiền cho ông ta nữa? Cái nhà này không phân nữa! Hàn Mỹ Lệ đánh tôi đến nỗi không làm việc được, nhất định phải bắt họ nuôi tôi cả đời.”

Dương Lan Hoa vừa nghe nói cô không muốn phân gia, lập tức dẹp bỏ hết mọi suy nghĩ.

Hàn Chấn Vũ cười trấn an cô: “Ở cùng với họ không tốt cho việc hồi phục bệnh tình của em đâu. Không làm việc được cũng không sao, sau này anh nuôi em.”

Tô Tả Thu cố ý bĩu môi nói: “Anh ở ngoài ăn xin còn không đủ cho một mình anh ăn, phân gia rồi đến chỗ ở cũng không có. Sau này mỗi tháng còn phải cho họ ba đồng, anh lấy gì mà nuôi em?”

Hàn Chấn Vũ suýt nữa thì bị màn diễn xuất khoa trương của cô làm cho bật cười.

Anh đè khóe môi đang nhếch lên, thấp giọng nói:

“Anh đi tìm cậu út và dì cả mượn chút tiền, chúng ta dựng tạm một cái lều tranh ở. Sau này anh sẽ chăm chỉ làm việc, kiếm được tiền chắc cũng đủ cho hai chúng ta ăn uống.”

Nếu không phải Hàn Chấn Vũ đã dặn trước, Tôn Quyền và Hàn Hữu Minh chắc chắn sẽ giúp anh tranh giành một chút. Không được tiền và nhà cửa thì ít nhất cũng phải đòi một ít lương thực chứ.

Nhưng họ đều nghe con trai mình nói, Chấn Vũ bản lĩnh lớn lắm. Chút của cải của nhà họ Hàn này anh căn bản không thèm để vào mắt.

Vì vậy, hai ông cũng không dám xen mồm, chỉ sợ làm hỏng đại sự của Chấn Vũ.

Lúc này, đại đội trưởng Hàn Hồng Binh lên tiếng: “Nói thật, tôi chưa từng thấy nhà nào phân gia như các người. Không cho con cái bất cứ thứ gì, cứ thế đuổi con trai và con dâu ra khỏi nhà. Lại nhìn thằng bé Chấn Vũ xem, còn định sau này cho chú tiền dưỡng lão. Tôi là người ngoài mà còn thấy nó làm vậy là tận tình tận nghĩa rồi.”

Ông nhìn Hàn Bảo Quốc nói: “Chú à, thấy có lợi thì nhận đi, nếu còn làm ầm ĩ nữa, người ngoài nhìn vào sẽ ra sao?”

Mấy câu nói đó không thể nói là không nặng. Hàn Bảo Quốc và Dương Lan Hoa cũng không dám nhắc đến yêu cầu nào khác nữa.

“Được, được! Vậy Nghe lời đại đội trưởng, cứ phân chia như vậy đi.” Hàn Bảo Quốc vội vàng cười gật đầu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc