Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Chồng Côn Đồ Lại Không Phải Dạng Vừa Chương 26: Gây Náo Loạn Đến Gà Chó Không Yên

Cài Đặt

Chương 26: Gây Náo Loạn Đến Gà Chó Không Yên

Hàn Chấn Dân đột nhiên nhớ ra, lúc cậu ta về vào buổi chiều hình như có ngửi thấy mùi thịt gà trong bếp.

Lúc đó cậu ta khát khô cả cổ, chỉ mải đi tìm nước nên đã quên mất chuyện này.

Cậu ta vội nói: “Mẹ, gà trong nhà chắc chắn là bị Tô Tả Thu ăn rồi. Lúc con về trong bếp vẫn còn mùi thịt gà.”

Dương Lan Hoa tức đến mức không biết phải nói gì.

Những việc Tô Tả Thu làm trong hai ngày nay đã hoàn toàn đảo lộn nhận thức trước đây của bà ta về con người này.

Bà ta chưa bao giờ ngờ rằng, cô nữ thanh niên tri thức từ thành phố này sau khi bị con gái mình đánh vỡ đầu lại trở nên khó đối phó đến vậy.

Gặp ai cũng mắng, nhìn ai không vừa mắt là đánh. Chỉ trong hai ngày mà con dâu và con gái bà ta đã bị cô đánh không biết bao nhiêu lần.

Bà ta tức giận ôm trán, miệng rủa sả: “Con tiện nhân đáng chém ngàn dao, mày sẽ không được chết yên ổn đâu…”

Chưa đến giờ tan làm, Hàn Chấn Vũ đã từ trên núi đi xuống.

Buổi trưa Tô Tả Thu đã giết một con gà, bà già kia về chắc chắn sẽ làm ầm lên, anh sợ Tô Tả Thu sẽ chịu thiệt nên về sớm một chút.

Vừa đi đến cổng chính, anh đã nghe thấy tiếng nói chuyện trong sân.

Anh đẩy cửa bước vào, thấy Hàn Mỹ Lệ và Trương Thiến Vân đang ngồi trong sân nhặt rau, còn Hàn Chấn Dân thì đang xách thùng chuẩn bị đi gánh nước.

Ba người thấy anh trở về, tiếng nói chuyện liền im bặt.

Hàn Mỹ Lệ hừ một tiếng, tức tối nói: “Con đàn bà Tô Tả Thu đó đập hết nồi niêu xoong chảo trong nhà rồi, bây giờ không có cách nào nấu cơm. Nó còn ăn vụng con gà mái già đang đẻ trứng nữa, thật quá đáng giận! Sao trên đời lại có loại người như vậy chứ?”

Cô ta vốn còn muốn chửi thêm vài câu, nhưng lại sợ Tô Tả Thu ra đánh mình nên những lời tục tĩu đến miệng rồi mà không dám nói ra.

Ai ngờ Hàn Chấn Vũ đến một cái liếc mắt cũng không thèm cho cô ta. Anh đang định về phòng thì đúng lúc đó Tô Tả Thu lại đi ra.

Cô trừng mắt nhìn Hàn Mỹ Lệ, lý sự một cách hùng hồn: “Cô đánh đầu tôi rách một miếng lớn như vậy, tôi ăn một con gà tẩm bổ thì đã sao? Nói cho các người biết, ngày mai tôi còn giết một con nữa. Đợi ăn hết mấy con gà này, các người phải đi mua cho tôi, nếu không ngày nào tôi cũng đập nồi của các người. Tôi không được ăn gà thì các người cũng đừng hòng ăn cơm.”

Dương Lan Hoa ở nhà chính nghe thấy lời cô nói, tức đến run cả người.

Bà ta từ nhà chính đi ra, chỉ vào Tô Tả Thu nói: “Mày dám?”

Tô Tả Thu cười như không cười nhìn bà ta một cái: “Tôi có dám hay không thì ngày mai bà sẽ biết. Tôi nói thẳng ở đây, ngày mai mà tôi không được ăn thịt gà thì tôi sẽ đốt nhà của các người.”

Cô chỉ vào vết thương trên đầu, lại nói năng ngang ngược vô lý: “Đầu óc tôi bây giờ không tự chủ được. Bác sĩ nói tôi có di chứng, không chịu được kích thích. Các người cứ nhất quyết ngày nào cũng đến gây sự với tôi thì đừng trách tôi làm ra chuyện cực đoan.”

Ý tứ chính là: Tao điên rồi tao sợ ai?

“Mày đúng là đồ vô lại.” Dương Lan Hoa mắng.

Tô Tả Thu cười nhún vai: “Đúng vậy, tôi bây giờ chính là đồ vô lại, chẳng phải đều do các người ép hay sao? Trước đây tôi hiền lành nghe lời như vậy mà vẫn bị các người bắt nạt đó thôi? Lần này xem như bị con gái bà đánh cho tỉnh ngộ rồi.”

Cô lại nhìn mấy người họ, nói một cách bí hiểm: “Cứ chờ xem, sau này tôi sẽ “hầu hạ” các người thật tốt.”

Vẻ mặt của cô dọa Dương Lan Hoa đến lông gáy dựng đứng. Bà ta nhìn sang Hàn Chấn Vũ đứng bên cạnh, nói: “Thằng cả, mày không quản vợ mày à! Cứ để nó nói chuyện với trưởng bối không có tôn ti trật tự như vậy sao?”

“Tôi không thấy cô ấy nói sai ở đâu cả.” Anh nhìn Dương Lan Hoa, giọng điệu thờ ơ: “Ở đây cũng không có trưởng bối nào của vợ chồng chúng tôi.”

“Mày đúng là đồ vô lương tâm, tao gả cho bố mày lúc mày mới có mấy tháng tuổi. Tao đã vất vả cực khổ nuôi mày khôn lớn, không ngờ…”

Dương Lan Hoa ngồi bệt xuống đất, đập đùi gào khóc không ra nước mắt. Nhưng chưa đợi bà ta kể lể xong, Hàn Chấn Vũ đã cười khẩy một tiếng, nói thẳng không chút nể nang:

“Được rồi, tuổi cũng không còn nhỏ, đừng ở đây diễn kịch nữa, khó coi lắm. Tôi lớn lên thế nào, trong lòng chúng ta tự biết rõ, không phiền bà lúc nào cũng phải nhắc nhở tôi. Tôi sẽ hiếu kính mẹ ruột và ông bà ngoại của tôi, còn những người khác thì liên quan gì đến tôi.”

Dương Lan Hoa bị anh nói cho mặt lúc xanh lúc trắng, Tô Tả Thu “phụt” một tiếng bật cười, sắc mặt bà ta càng thêm khó coi.

Lúc này, Hàn Bảo Quốc và Hàn Chấn Hoa vừa lúc tan làm trở về. Hai người vừa đẩy cửa vào, Dương Lan Hoa đột nhiên khóc lớn lên, vừa nước mắt nước mũi giàn giụa vừa nói:

“Ông ơi, bao nhiêu năm nay tôi tận tâm tận lực vì cái nhà này, bây giờ lại bị vợ chồng thằng cả chà đạp thế này, tôi không sống nổi nữa.”

“Bà tận tâm tận lực là vì con cái của bà, chứ đừng bao giờ nhắc đến tôi.” Lời này của Hàn Chấn Vũ không chút khách khí, không hề nể mặt cha mình.

Hàn Bảo Quốc mấy ngày nay cũng bị làm cho đau hết cả đầu. Thằng con cả thì cứng đầu, ông ta cũng không làm gì được nó.

Bây giờ lại thêm con dâu không biết điều này của nó, hai vợ chồng làm cho nhà cửa gà chó không yên, ông ta thật sự hết cách.

Suy nghĩ một lúc, ông ta nói: “Hay là phân gia đi, thằng cả cũng cưới vợ rồi, tách hai vợ chồng nó ra ở riêng.”

Hàn Mỹ Lệ không thể tin nổi: “Cái gì? Bắt chúng tôi nuôi cô cả đời? Sao mặt cô dày quá vậy? Còn muốn ăn vạ nhà chúng tôi, đúng là độc ác.”

“Không độc ác bằng cô em chồng đây đâu, còn nhỏ tuổi đã dám ra tay độc ác với chị dâu. Con ranh chết tiệt độc ác như cô, sau này về nhà chồng cũng là thứ chuyên gây chuyện, ai cưới phải cô đúng là đổ tám đời huyết xui.” Tô Tả Thu cười hì hì chửi lại, suýt nữa làm Hàn Mỹ Lệ tức chết!

Dương Lan Hoa thấy con gái sắp tức khóc, liền nheo đôi mắt tam giác lại nhìn hai vợ chồng họ.

Tên côn đồ Hàn Chấn Vũ đã đủ khó đối phó, bây giờ miệng lưỡi Tô Tả Thu cũng sắc sảo như vậy, mấy đứa con nhà mình không phải là đối thủ của hai đứa nó.

Trước đây con tiện nhân Tô Tả Thu kia hiền lành ngoan ngoãn, bảo gì làm nấy, thỉnh thoảng còn có thể bòn rút chút tiền từ nó.

Nhưng bây giờ đã khác, con đàn bà này tính tình biến đổi lớn như lại không đi làm, ngày nào cũng nằm ườn ở nhà.

Chẳng lẽ nhà mình còn phải nuôi không nó hay sao?

Thà rằng sớm phân gia cho xong. Cứ sống chung thế này, mấy con gà còn lại e là cũng không giữ được.

Còn cả cái tính tình âm u bất định của con đàn bà này, vạn nhất nửa đêm nó nổi điên châm lửa đốt nhà thì cả nhà bọn họ đều gặp nguy hiểm.

Nghĩ đến đây, sống lưng bà ta lạnh toát, lập tức nói: “Ông ơi, phân gia! Phải phân gia ngay lập tức! Mau đuổi hai cái của nợ này ra khỏi nhà liền!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc