Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Chồng Côn Đồ Lại Không Phải Dạng Vừa Chương 2: Đánh lũ cặn bã một trận!

Cài Đặt

Chương 2: Đánh lũ cặn bã một trận!

Tô Tả Thu nghiến răng, nở một nụ cười u ám.

Hay cho một gia đình, nhiều người như vậy mà lại đi bắt nạt một cô gái nhỏ mười bảy, mười tám tuổi từ nơi khác đến, đúng là không sợ gặp báo ứng.

Nguyên chủ cũng đúng là một kẻ nhu nhược vô dụng. Ở thành phố, người yêu thì cặp kè với chính chị gái mình, người nhà cũng đã ruồng bỏ cô. Vậy mà cô ta thì hay rồi, vẫn cứ nhớ mãi không quên gã đàn ông bội bạc và cái gia đình ở thành phố đó. Bị người ta chà đạp đến mức này ở nông thôn mà vẫn có thể nhẫn nhịn, thật không biết phải nói cô ta thế nào cho phải.

Tô Tả Thu sờ lên vết thương trên trán, đây là do nguyên chủ tự mình dùng khăn băng bó lại.

Cô đứng dậy, quan sát một lượt căn phòng gạch thô chật hẹp này.

Căn phòng thật sự rất nhỏ, ngoài một chiếc giường đất ra thì chỉ còn lại một lối đi hẹp. Trên giường đất đặt một chiếc tủ cũ, phía trên có một tấm gương.

Cô cầm lấy soi thử, người trong gương có một khuôn mặt trái xoan, đôi mày cong cong, con ngươi đen láy như ngọc quý. Chỉ có điều sắc mặt hơi vàng vọt, có lẽ là do suy dinh dưỡng. Nền tảng cũng không tệ, nếu chăm sóc kỹ lưỡng thì cũng là một mỹ nhân, nhan sắc không hề thua kém kiếp trước của cô.

Tô Tả Thu khá hài lòng với gương mặt này, lại còn trẻ hơn kiếp trước mười tuổi, cũng không tính là quá thiệt thòi.

Cô đặt gương xuống, chuẩn bị đi ra ngoài xem thử.

Còn chưa kịp bước ra, tiếng nói chuyện của hai người đã vọng vào từ ngoài cửa.

“Chị dâu hai, con tiện nhân Tô Tả Thu kia hôm nay lại không ra khỏi phòng, chị nói xem nó có bị làm sao không đấy?”

Người nói chính là cô em chồng của nguyên chủ, Hàn Mỹ Lệ, cũng là thủ phạm chính hại chết nguyên chủ.

Lúc này, một giọng nói khác vang lên: “Chắc không sao đâu, chỉ là ngã rách đầu thôi, cũng không chảy bao nhiêu máu, chắc chắn là đang trốn trong phòng làm biếng đấy.” Người nói là chị em dâu của nguyên chủ, Trương Thiến Vân.

Cô ta cũng là thanh niên trí thức về đây lao động, năm ngoái đã gả cho em chồng của nguyên chủ là Hàn Chấn Hoa. Bởi vì ghen tị với vẻ xinh đẹp của Tô Tả Thu, cô ta vẫn luôn ngứa mắt với cô, nhưng người đàn bà này rất khôn ngoan, không hề biểu lộ ra ngoài.

Trước mặt mọi người thì tỏ ra rất tôn trọng người chị dâu này, nhưng sau lưng lại dùng những lời lẽ độc địa nhất để châm chọc, sỉ nhục cô, đúng là cao thủ “giết người bằng lời nói”.

Tô Tả Thu cười lạnh một tiếng, vỗ vỗ cái đầu nặng trịch, lẩm bẩm một mình: “Tôi không biết vì sao lại xuyên vào cơ thể của cô. Nhưng cô cứ yên tâm, tất cả những kẻ đã bắt nạt cô, tôi nhất định sẽ giúp cô đòi lại công bằng, coi như là báo đáp vì đã chiếm dụng thân thể này đi, mặc dù đây cũng không phải là điều tôi muốn.”

Nghĩ đến duyên phận trùng tên trùng họ, lại sợ rằng hai người họ đã hoán đổi linh hồn cho nhau, cô lại dặn dò thêm về tài sản của mình.

“Nếu chúng ta thật sự đã hoán đổi linh hồn cho nhau, cô cũng đừng sợ hãi. Căn hộ đó là do chính tôi mua, trong thẻ ngân hàng của tôi vẫn còn một ít tiền, sau này cô cứ sống thật tốt ở đó. Nhưng không được yếu đuối như bây giờ nữa, nhất định phải mạnh mẽ lên, phải học cách bảo vệ bản thân. Chỉ khi cô kiên cường, người khác mới không dám khinh nhục cô.”

Nói xong những lời đó, cô liền bước xuống giường đất, nhưng không vội ra ngoài ngay mà đứng tại chỗ vận động gân cốt một chút.

Cô đi một vòng quanh căn phòng nhỏ, cũng không thấy có vật gì tiện tay. Thế là cô trực tiếp mở cửa phòng đi ra.

Trương Thiến Vân và Hàn Mỹ Lệ đang giặt quần áo trong sân nghe thấy tiếng mở cửa, liền quay đầu nhìn sang.

Thấy là cô đi ra, cả hai đồng thời liếc xéo một cái, nhưng trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Con đàn bà này không sao là tốt rồi, nếu thật sự chết trong phòng, Hàn Chấn Vũ trở về chắc chắn sẽ không tha cho bọn họ.

Hàn Mỹ Lệ bĩu môi, châm chọc: “Ồ, cuối cùng cũng chịu ra rồi à? Tôi còn tưởng cô chết dí trong phòng rồi chứ.”

Cô ta ném bộ quần áo trong tay vào chậu, rồi nói một cách trịch thượng: “Mau lại đây giặt sạch đống quần áo này đi, nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo.”

Tô Tả Thu không thèm để ý đến cô ta. Bụng cô đói đến dẹp lép, cô định tìm chút gì đó ăn trước, chờ ăn no rồi sẽ tính sổ với hai con mắm này sau.

Hàn Mỹ Lệ thấy một Tô Tả Thu từ trước đến nay luôn nhút nhát yếu đuối lại dám phớt lờ mình, lửa giận tức khắc bốc lên.

“Con tiện nhân này, mày không nghe thấy tao nói gì à? Mau lại đây giặt chậu quần áo này!”

Tô Tả Thu đến một cái liếc mắt cũng không thèm bố thí cho cô ta, đi thẳng về phía nhà bếp.

Cũng không biết cả nhà này đề phòng ai, trong bếp chỉ có một hũ muối, ngoài ra chẳng còn gì khác.

Cô lại đi ra chuồng gà phía sau. Nhà nuôi bốn con gà, hiện đang là mùa đẻ trứng. Thấy trong ổ có hai quả trứng, cô không chút khách khí vơ luôn vào tay. Cô lại vào phòng của bà già kia, xúc một bát bột mì trắng, định tráng mấy cái bánh trứng để ăn.

Hàn Mỹ Lệ và Trương Thiến Vân đang giặt đồ nhìn thấy hành động của cô thì đều chết sững. Cả hai đều cảm thấy hôm nay Tô Tả Thu đã ăn gan hùm mật gấu rồi.

Cô ta thế mà dám ăn vụng trứng gà và gạo trắng trong nhà, đây là muốn làm phản hay sao?

“Con đàn bà khốn nạn này, mày to gan thật, dám vào phòng mẹ tao trộm lương thực. Còn trứng gà nữa, đó là thứ mày có thể ăn sao? Cũng không soi lại mình xem có xứng không?” Hàn Mỹ Lệ vừa chửi vừa chạy tới định giật lấy trứng gà và bột mì trong tay cô.

Tô Tả Thu tung một cước đá thẳng vào người, Hàn Mỹ Lệ không chút phòng bị, bị đạp ngã chỏng vó.

“Con tiện nhân này! Mày dám đá tao!” Hàn Mỹ Lệ kinh hãi trừng mắt nhìn cô.

Cái đồ hèn nhát vô dụnh trước kia đánh không dám trả, mắng cũng không dám cãi lại, hôm nay không những ăn vụng trứng gà và bột mì mà còn dám động tay động chân với mình?

Chẳng lẽ bị thứ gì nhập vào người rồi?

Bụng Tô Tả Thu đã đói kêu ùng ục, lúc này cô không có sức để xử lý cô ta. Cô định lấp đầy bụng trước, chờ ăn no uống đủ rồi sẽ cùng hai người họ tính tổng sổ.

Cô đổ bột mì vào bát, đập trứng gà vào. Lại vào phòng mụ già kia tìm hũ mỡ, múc một muỗng lớn mỡ heo cho vào chảo. Không bao lâu sau, bốn chiếc bánh trứng vàng ruộm đã được tráng xong.

Tô Tả Thu ăn hết trong một hơi, cảm thấy hơi khô miệng. Cô nhớ ra lúc lấy bột mì, trong tủ còn có nửa hũ sữa mạch nha. Thân thể này quá suy nhược rồi, phải bồi bổ cho tốt mới được.

Cô không chút khách khí pha một bát lớn, ngồi ngay trong sân mà uống.

Cô vừa thong thả uống sữa mạch nha, vừa nghe Hàn Mỹ Lệ ở đó chửi rủa độc địa.

Chờ đến khi cô uống hết bát sữa lớn, miệng Hàn Mỹ Lệ vẫn chưa từng ngơi nghỉ, lời chửi rủa ngày càng khó nghe. Không chỉ chửi Tô Tả Thu, mà còn lôi cả tổ tông mười tám đời nhà cô ra hỏi thăm. Những lời lẽ bẩn thỉu và ác độc như vậy, thật không giống lời một cô gái mười mấy tuổi có thể nói ra.

Mà bên cạnh, Trương Thiến Vân thì ung dung giặt quần áo, khóe môi nhếch lên nụ cười hả hê trên nỗi đau của người khác. Cái vẻ xem kịch không chê chuyện lớn của cô ta phải nói là độc địa không tả xiết.

Hàn Mỹ Lệ vốn quen bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, vừa rồi bị cô đá một cước, bây giờ không dám sáp lại gần, chỉ ngồi ở đó mà chửi đổng cho oai.

Tô Tả Thu ném cái bát đã dùng xong xuống đất, cầm lấy cây que cời lửa bên cạnh bếp lò rồi bước ra.

Hàn Mỹ Lệ thấy cô cầm gậy đi ra, tiếng chửi bỗng im bặt. Nhưng nghĩ đến cú đá vừa rồi, lửa giận của cô ta lại bùng lên.

Cô ta ném bộ quần áo vào chậu, một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng vào mặt Tô Tả Thu.

“Đồ tiện nhân không biết xấu hổ, lúc trước để gả vào nhà tao, mày đã không ngần ngại cởi quần áo trước mặt mọi người để quyến rũ tên côn đồ Hàn Chấn Vũ. Bây giờ được toại nguyện rồi thì lại không thèm làm một chút việc nào, còn dám ăn vụng trứng gà với bột mì trắng, đợi mẹ tao về xem bà ấy xử lý mày thế nào!”

Tô Tả Thu đột nhiên giơ tay phải lên, tát một cái thật mạnh vào mặt cô ta.

Trong lúc Hàn Mỹ Lệ còn chưa kịp phản ứng, cô lại liên tiếp tát thêm bốn năm cái nữa, rồi mới dùng que cời lửa quất tới tấp lên người cô ta.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc