Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Chồng Côn Đồ Lại Không Phải Dạng Vừa Chương 1: Xuyên không

Cài Đặt

Chương 1: Xuyên không

Tô Tả Thu đau đớn mở mắt.

Đập vào mắt cô là một căn phòng xây bằng gạch thô, vừa thấp vừa chật chội.

Cô đang nằm trên một chiếc giường đất xám xịt, trên người đắp một chiếc chăn hoa cũ kỹ, sờn rách, trông đã rất nhiều năm tuổi.

Cô chớp chớp mắt, kinh ngạc nhìn quanh.

Căn phòng này vừa ọp ẹp vừa cũ nát, đến cái nhà ở quê hồi nhỏ của cô còn khang trang hơn.

Lẽ nào… đang mơ? Nhưng giấc mơ này cũng thật quá rồi.

Tô Tả Thu định ngồi dậy xuống giường, nhưng đầu óc choáng váng, nặng trĩu, toàn thân không còn chút sức lực. Cô đưa tay vỗ vỗ lên mặt, muốn mình tỉnh táo hơn một chút. Nhưng những vết chai sạn trên tay lại khiến cô sững sờ mở to mắt.

Không đúng, đây không phải tay của cô.

Cô sợ đến mức toàn thân cứng đờ, trong đầu bỗng nhiên tuôn ra một đoạn ký ức xa lạ. Tô Tả Thu như bị một tia sét đánh trúng, cảm giác máu trong người như đông cứng lại.

Cô không sao kìm nén được nỗi sợ hãi trong lòng, cũng không biết phải dùng từ gì để diễn tả tâm trạng lúc này.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô đã phải lăn lộn ở chốn công sở bao nhiêu năm mới mua được một căn hộ của riêng mình. Vậy mà còn chưa ở được mấy ngày, cô đã xuyên không một cách kỳ diệu, lại còn xuyên thẳng về những năm 70 - vào thời kỳ kinh tế kế hoạch.

Theo ký ức của thân thể này, nơi đây là thôn Tam Hoa, thuộc công xã Hồng Kỳ, huyện Nam Bình, thành phố Văn Sơn, tỉnh Ninh ở vùng Đông Bắc. Thôn Tam Hoa hiện đã được đổi tên thành đại đội sản xuất Tam Hoa.

Thân thể này vốn là người thành phố Hải Thành, mùa đông năm ngoái đã đến đại đội Tam Hoa để tham gia lao động, trở thành một nữ thanh niên trí thức.

Tô Tả Thu nằm trên giường đất, khóc không ra nước mắt.

Sớm biết sẽ xuyên đến nơi này, cô cần gì phải liều mạng làm việc vì một căn nhà chứ? Bây giờ phải chết khi còn xuân xanh, căn nhà mới tinh vừa trang hoàng xong của cô không biết cuối cùng lại hời cho thằng cha nào nữa?

Tô Tả Thu của thế kỷ 21 có một tuổi thơ tuy không đến mức bi thảm nhưng cũng chẳng hề trọn vẹn.

Cha mẹ cô đều là sinh viên từ nông thôn thi đỗ đại học, sau khi tốt nghiệp thì kết hôn và ở lại thành phố. Chẳng biết là do tình cảm rạn nứt hay vì cám dỗ khác mà hai người đã ly hôn khi cô còn rất nhỏ. Không lâu sau, cả hai đều lập gia đình mới, còn Tô Tả Thu thì bị vứt về quê cho ông bà nội chăm sóc.

Hai năm đầu sau khi ly hôn, họ thỉnh thoảng còn gửi cho cô ít quần áo, lễ tết cũng cho chút tiền. Nhưng đến khi họ có con riêng, cặp cha mẹ vô trách nhiệm ấy đã hoàn toàn quên mất cô con gái ở quê. Những năm tháng sau đó, họ gần như chẳng hề đoái hoài gì đến cô.

Tô Tả Thu cứ thế sống cùng ông bà nội ở nông thôn. Hai ông bà tuy có chút tư tưởng trọng nam khinh nữ nhưng cũng chưa bao giờ để cô thiếu cơm ăn áo mặc. Có điều thứ họ có thể cho cô cũng chỉ có thế. Dù cho là vậy, Tô Tả Thu vẫn rất biết ơn ông bà. Ít nhất là trong những ngày tháng bị cha mẹ bỏ mặc, họ đã cho cô một nơi che mưa chắn gió.

Nếu cuộc sống cứ thế trôi qua thì cũng chẳng sao.

Nhưng vào năm cô học lớp tám, ngôi làng nơi cô ở xảy ra lũ lụt lớn, gây nên sạt lở đất, chôn vùi cả căn nhà của họ ở dưới. Lúc ấy Tô Tả Thu đang ở trường đi học nên may mắn thoát nạn, nhưng ông bà nội đang ngủ trưa ở nhà thì đã vĩnh viễn ra đi.

Người cha tệ bạc của cô về lo liệu hậu sự cho ông bà xong, thuê người dọn dẹp qua loa căn nhà rồi chuẩn bị quay về thành phố, hoàn toàn không nghĩ đến việc cô con gái một thân một mình sẽ sống ra sao ở nông thôn.

Tô Tả Thu sợ hãi vô cùng, cứ lẽo đẽo theo chân ông ta ra tận thị trấn. Mãi đến khi thấy ông ta lên xe buýt mà không một lần ngoảnh đầu lại, cô mới mắt hoe đỏ trở về nhà.

Nhìn sân nhà trống hoác, Tô Tả Thu ngồi sụp xuống bật khóc nức nở. Khi ông bà còn sống, tuy không quá thương yêu cô nhưng ít ra trong nhà còn có người lớn, cô vẫn có chỗ dựa tinh thần. Giờ đây chỉ còn lại một mình cô. Năm ấy cô mới mười bốn tuổi, có đi làm thuê thì cũng chẳng ai nhận.

Hơn nữa, Tô Tả Thu cũng không muốn sớm trở thành lao động trẻ em, cô muốn đi học. Từ nhỏ cô đã hiểu, một đứa trẻ không ai ngó ngàng như cô, chỉ có con đường học vấn mới mong có lối thoát. Nhưng lúc rời đi, người cha tệ bạc chỉ để lại cho cô 200 đồng, số tiền này đến học phí cũng không đủ.

Sau mấy ngày suy nghĩ, cô quyết định lên thành phố tìm cha mẹ. Mình còn chưa thành niên, họ bắt buộc phải có trách nhiệm.

Nhưng khi cô đến thành phố, cặp cha mẹ đó lại đùn đẩy cô như một quả bóng cao su, tuyệt nhiên không nhắc đến việc cho cô ở lại.

Thấy cha mẹ vô tình đến vậy, Tô Tả Thu hoàn toàn nguội lạnh cõi lòng, cũng chẳng còn bận tâm đến sĩ diện nữa. Cô đến thẳng văn phòng khu phố nơi họ ở, rồi lại ra trước cổng cơ quan nơi họ làm việc mà khóc lóc.

Bị cô đeo bám không còn cách nào khác, dưới sự hòa giải của cán khu phố, họ mới chỉ đồng ý chu cấp học phí và sinh hoạt phí. Vì sợ cô ở lại thành phố sẽ ảnh hưởng đến gia đình hiện tại, họ còn yêu cầu cô phải về quê đi học.

Tô Tả Thu không ý kiến, cô cũng chẳng muốn ở đây làm kẻ thừa thãi. Chỉ cần họ đóng học phí đúng hạn, cô học ở đâu cũng được.

Cứ như thế cho đến tận khi vào đại học, cặp cha mẹ nhẫn tâm đó ngoài việc miễn cưỡng chuyển tiền mỗi kỳ học ra thì suốt bao năm chưa từng một lần về thăm cô.

Lúc cô vào đại học, cha mẹ muốn cô xin vay vốn sinh viên. Vốn dĩ Tô Tả Thu cũng đã định vậy, nhưng nghĩ lại, dựa vào cái gì chứ? Cha mẹ cô đâu phải không lo nổi, tại sao phải tạo thêm gánh nặng cho nhà nước?

Thế là cô tiếp tục đòi học phí và sinh hoạt phí, không cho thì cô đến nhà họ ăn vạ không đi, thỉnh thoảng còn đến văn phòng khu phố “tâm sự” với mọi người.

Bọn họ là người có thể diện còn không sợ mất mặt, một đứa cô nhi không nơi nương tựa như cô thì có gì phải sợ?

Cô chẳng tin vào cái gọi là “chuyện xấu trong nhà không được đồn ra ngoài”. Nếu không nói ra, làm sao người khác biết được họ sống sung sướng, hào nhoáng nhưng lại chẳng đoái hoài đến chính con gái ruột của mình?

Dưới sự đeo bám dai dẳng của cô, cặp cha mẹ tồi tệ đó chỉ còn cách thỏa hiệp, tiếp tục chu cấp cho cô học đại học trong sự bất mãn.

Sau khi Tô Tả Thu tốt nghiệp, cô được một doanh nghiệp nổi tiếng tuyển dụng. Cha mẹ cô biết tin, ai nấy đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Không phải vì mừng cho cô, mà là vì cuối cùng đã thoát được cục nợ phiền phức này.

Tô Tả Thu cũng rất biết điều, từ đó về sau không bao giờ bén mảng đến cửa hai nhà đó nữa. Mấy năm nay họ chẳng hề gặp mặt, lễ tết cô chỉ mua chút quà gửi về. Thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm cũng chỉ dăm ba câu rồi cúp máy.

Nghĩ đến đây, cô chỉ muốn khóc một trận thật to. Không phải vì tiếc thương cặp cha mẹ tồi tệ đó, mà là xót xa cho căn nhà mới ở được vài hôm của mình.

Căn hộ ba phòng một sảnh giữa trung tâm thành phố, cô còn chưa ở được hai tháng đã xuyên không, không biết cuối cùng lại hời cho ai?

Nếu xuyên đến một gia đình tốt thì cũng thôi đi, đằng này nguyên chủ của thân xác này tuy trùng tên trùng họ với cô nhưng sống còn thảm hơn cô. Đã vậy, bản thân nguyên chủ lại không biết phấn đấu, tính cách thì nhu nhược yếu đuối, lại có chút khờ khạo, không biết điều..

Chị gái ruột cướp mất đối tượng hẹn hò ở thành phố của cô, mẹ cô vì sợ chuyện này đồn ra ngoài làm hỏng danh tiếng gia đình, liền đem suất đi lao động ở nông thôn vốn dành cho người chị đổi thành tên cô.

Có lẽ vì sợ cô chạy về gây rối, họ còn đổi địa điểm lao động từ một nơi gần Hải Thành thành vùng Đông Bắc xa xôi, cách Hải Thành mấy ngàn dặm.

Sau khi nguyên chủ về nông thôn, vì sở hữu nhan sắc xinh đẹp nên cô đã được một nam thanh niên trí thức có điều kiện tốt trong khu tập thể để mắt và theo đuổi nhiệt tình.

Chuyện này vừa hay lại chọc vào tổ kiến lửa, mấy nữ thanh niên trí thức khác vừa ngưỡng mộ vừa ghen ghét, liền gài bẫy để cô phải gả cho Hàn Chấn Vũ, một tên côn đồ trong làng.

Tuy mọi người đều nói Hàn Chấn Vũ là côn đồ, nhưng thực chất người đàn ông này lại đối xử với nguyên chủ khá tốt. Anh ta không yêu cầu cô làm gì, mỗi tháng còn cho tiền tiêu vặt, thỉnh thoảng về nhà còn mang cho cô chút đồ ăn ngon.

Nhưng trong lòng nguyên chủ đã có người thương ở thành phố, căn bản không thèm để mắt đến một Hàn Chấn Vũ lông bông lêu lổng như vậy. Kết hôn mấy tháng, hai người chưa nói với nhau được mấy câu, càng đừng nói đến chuyện chung phòng.

Hàn Chấn Vũ tuy mang tiếng xấu nhưng lại là người có lòng tự trọng rất cao. Dù hai người ngủ chung một chiếc giường đất, nhưng một người ngủ đầu giường, một người ngủ cuối giường, Hàn Chấn Vũ chưa từng chạm vào cô lấy một lần.

Ngay trong ngày cưới, anh ta đã nói với nguyên chủ, nếu muốn ly hôn, cô có thể đề nghị bất cứ lúc nào, anh ta tuyệt đối sẽ phối hợp.

Nguyên chủ tuy không thích anh ta nhưng lại không dám ly hôn. Cô sợ ly hôn rồi sẽ không có chỗ đi, nếu quay về khu tập thể thanh niên trí thức, đám nữ thanh niên trí thức kia chắc chắn sẽ càng bắt nạt cô quá đáng hơn.

Nhưng gia đình của tên côn đồ Hàn Chấn Vũ này cũng rất phức tạp. Mẹ ruột của anh ta đã mất khi sinh anh ta, người mẹ hiện tại là mẹ kế, còn cha anh ta thì lại rất sợ vợ. Hai người em trai và một cô em gái đều do mẹ kế sinh ra, và bọn họ cũng không phải dạng vừa.

Sau khi nguyên chủ gả về đây, cuộc sống của cô chẳng khác nào địa ngục trần gian.

Cũng may là Hàn Chấn Vũ có tiếng nói, nếu không thì cô ở trong nhà này đã bị ăn sạch không còn mẩu xương. Khi Hàn Chấn Vũ ở nhà, không một ai dám bắt nạt cô.

Nhưng chẳng ai biết Hàn Chấn Vũ làm gì ở bên ngoài. Anh ta cứ dăm ba bữa lại ra khỏi nhà, có khi bảy tám ngày mới về, ngủ ở nhà một đêm rồi lại đi. Một tháng có hơn hai mươi ngày là anh ta ở bên ngoài. Người trong nhà đều nói anh ta ra ngoài lêu lổng để trốn tránh lao động.

Những lúc Hàn Chấn Vũ không có nhà, cả gia đình này lại trơ tráo bắt nạt nguyên chủ.

Những việc nặng nhọc, bẩn thỉu trong nhà đều đổ hết lên đầu cô, sai khiến cô như một người ở.

Ngay cả cô em dâu thứ hai, cũng là một thanh niên trí thức, lại là một kẻ hai mặt.

Bề ngoài thì tỏ ra rất hòa nhã với cô chị dâu này, nhưng sau lưng lại vô cùng khinh thường. Cô ta còn thường xuyên xúi giục cô em chồng gây sự với nguyên chủ, đi rêu rao nói xấu cô trong làng rồi cùng với đám người ở viện thanh niên cô lập cô.

Hai ngày trước, nguyên chủ bị cô em chồng Hàn Mỹ Lệ đẩy ngã xuống đất, đập đầu rách một mảng lớn, máu chảy rất nhiều. Nguyên chủ vừa tức giận vừa uất ức, lại cảm thấy mất mặt, nên đã không ra khỏi phòng suốt hai ngày. Vừa hay mấy hôm nay Hàn Chấn Vũ không ở nhà, không ai thèm ngó ngàng đến cô, càng không ai gọi cô ăn cơm.

Nguyên chủ không biết là do đói, hay do tức giận mà cứ thế ra đi.

Người tỉnh lại, chính là Tô Tả Thu của thế kỷ 21.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc