Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Chồng Côn Đồ Lại Không Phải Dạng Vừa Chương 3: Trả Đũa

Cài Đặt

Chương 3: Trả Đũa

Trương Thiến Vân bị cảnh tượng này dọa cho chết sững. Cô ta cảm thấy Tô Tả Thu chắc chắn là điên rồi. Nếu không thì làm sao lại to gan đến mức dám đánh cả em chồng? Chẳng lẽ không sợ mẹ chồng về xử lý cô hay sao?

“Chị dâu hai, cứu em với!” Hàn Mỹ Lệ vừa khóc vừa gào lên cầu cứu Trương Thiến Vân.

Nhưng Trương Thiến Vân lại không dám nhúc nhích. Cô ta không biết Tô Tả Thu có thật sự phát điên không nữa. Nếu bây giờ xông vào, lỡ con đàn bà đó đánh luôn cả mình thì phải làm sao?

Nhưng nếu mặc kệ thì lại sợ mẹ chồng về sẽ xử lý mình, thế nên cô ta chỉ dám đứng từ xa nói vọng vào: “Chị dâu cả, chị đừng đánh em nó nữa. Có gì thì từ từ nói...” ấy thế mà người vẫn đứng im tại chỗ.

Tô Tả Thu nhớ lại những lời độc địa mà Trương Thiến Vân đã nói với nguyên chủ, nên cũng không có ý định tha cho cô ta.

Cô cố tình lôi Hàn Mỹ Lệ dịch chuyển về phía Trương Thiến Vân.

Khi đã đến gần, Tô Tả Thu buông tóc Hàn Mỹ Lệ ra. Hàn Mỹ Lệ vội vàng ôm chầm lấy Trương Thiến Vân, nấp sau lưng cô ta nói: “Chị dâu hai, cứu em với! Con tiện nhân này điên rồi!”

“Em dâu hai, em tránh ra một chút. Hôm nay chị phải thay cha mẹ chồng dạy dỗ lại cái con ranh con ăn nói tục tĩu này. Tuổi còn nhỏ mà không học điều hay, lại dám hỗn láo với chị dâu, nếu chuyện này mà đồn ra ngoài thì người mất mặt là nhà họ Hàn chúng ta đấy.”

Tô Tả Thu miệng thì nói lý lẽ như vật, nhưng cây gậy trong tay thì không chút khách khí mà quất thẳng vào cả hai người.

Vừa rồi chỉ có một mình Hàn Mỹ Lệ gào khóc thảm thiết, bây giờ lại thêm cả Trương Thiến Vân, tiếng gào khóc như ma quỷ của hai người vang đi rất xa.

Cả hai bị đánh đến mức kêu cha gọi mẹ, cũng muốn đánh trả nhưng que cời lửa trong tay Tô Tả Thu cứ múa lên vun vút, bọn họ căn bản không có cách nào chống đỡ.

Hàn Mỹ Lệ ngày thường tuy mồm mép độc địa, nhưng cũng chỉ là loại giỏi bắt nạt người nhà. Dù học được không ít câu chửi thô tục từ mấy bà thím trong thôn, nhưng chưa bao giờ thật sự đánh nhau với ai, chỉ dám bắt nạt một nguyên chủ thật thà yếu đuối.

Còn Trương Thiến Vân là thanh niên trí thức từ thành phố về, lúc ở khu tập thể toàn chơi mấy trò tâm kế với đâm sau lưng người ta, làm gì có chuyện từng đánh đấm thô bạo như thế này bao giờ?

Nhưng Tô Tả Thu xuyên không đến lại là một chuyện khác. Sau khi ông bà nội qua đời, cha mẹ lại bỏ mặc.

Những đứa con trai trong thôn và trong trường thường xuyên bắt nạt cô. Lúc đầu cô cũng không dám phản kháng, nhưng điều đó chỉ khiến bọn chúng càng lấn tới.

Một buổi tối tự học năm lớp chín, cô vừa bước ra khỏi cổng trường thì bị ba thằng con trai học cấp ba chặn lại. Bọn chúng nói sẽ đưa cô đi quán net chơi, một thằng còn tùy tiện khoác tay lên vai cô.

Tô Tả Thu lúc đó sợ chết khiếp, cũng không biết lấy dũng khí từ đâu ra, liền kéo tay hắn lại và cắn một phát thật mạnh. Cô còn nhặt một viên gạch dưới đất, phang một phát vào đầu thằng đang ôm mình. Nhìn máu từ trên đầu hắn chảy xuống, cô không hề thấy sợ hãi, ngược lại trong lòng dâng lên một cảm giác khoái trá mơ hồ.

Sau đó, cô lại nhìn một cách đầy hiểm ác về phía hai thằng còn lại, tay cầm viên gạch tiến về phía chúng.

Lúc đó cô vô cùng điên cuồng, miệng hình như còn lẩm bẩm: “Chán thật, sống thế này đúng là con mẹ nó chán ngắt, tất cả cùng chết đi cho rồi.”

Mấy thằng học sinh cấp ba kia tuy cũng thuộc dạng đầu gấu, nhưng suy cho cùng cũng chỉ mới mười mấy tuổi. Lúc ấy, tất cả đều bị dáng vẻ điên cuồng của cô dọa cho sợ mất mật. Thằng bị phang vào đầu đến vết thương cũng không màng tới, cùng hai thằng kia ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Từ đó về sau, không còn ai dám trêu chọc cô nữa. Cô cũng vì vậy mà có một biệt danh là “Tô điên”.

Tô Tả Thu không quan tâm người khác nhìn mình thế nào, chỉ cần không đến gây sự với cô là được.

Sau sự việc đó, cô cũng hiểu ra một đạo lý: kẻ nghèo sợ kẻ ngang, kẻ ngang sợ kẻ liều, vmà kẻ liều thì sợ kẻ không cần mạng. Cô chỉ có một thân một mình, nếu muốn tồn tại trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, chỉ có cách dám liều mạng với người khác.

Nhờ có biệt danh “Tô điên”, cô đã yên ổn học xong cấp hai và cấp ba ở cái huyện thành nhỏ bé đó, rồi thi đỗ vào một trường đại học cách xa hơn hai nghìn cây số. Sau này khi đi làm, cô cũng luôn giữ thái độ liều mạng đó, vượt qua mọi chông gai để tiến về phía trước.

Cho nên bây giờ, Trương Thiến Vân và Hàn Mỹ Lệ gặp phải Tô Tả Thu xuyên không đến, chỉ có nước bị ăn đòn mà thôi.

Có lẽ tiếng la hét của hai người quá lớn, đã thu hút không ít hàng xóm láng giềng kéo đến, cửa nhà cũng bị người ta đập vang trời.

Vì thôn thôn của họ nằm gần núi lớn, thỉnh thoảng sẽ có thú dữ chạy xuống chân núi, nên nhà nào nhà nấy đều đóng chặt cổng, tường rào cũng xây rất cao, từ bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong đang xảy ra chuyện gì.

Một người phụ nữ sốt ruột gọi vào: “Mỹ Lệ, Thiến Vân, có chuyện gì thế? Mau mở cửa ra!”

Tô Tả Thu rất quen với giọng nói này, là dì cả của Hàn Mỹ Lệ - Dương Xuân Hoa, người năm đó đã làm mai cho em gái mình là Dương Lan Hoa.

Từ khi nguyên chủ gả vào nhà họ Hàn, Dương Xuân Hoa thường xuyên nói bóng nói gió với cô, rằng cha mẹ chồng nuôi lớn chồng cô là Hàn Chấn Vũ vất vả thế nào, bảo cô sau này phải hiếu thuận với người lớn, đừng làm người vô lương tâm.

Ai ngờ những lời như vậy lại thực sự lọt tai cái đồ nhu nhược vô dụng là nguyên chủ. Cô ở trong nhà này chịu thương chịu khó, xem lời mẹ chồng như thánh chỉ.

Trương Thiến Vân và Hàn Mỹ Lệ nghe thấy cứu tinh đến, liền hét lên: “Dì cả, mau cứu chúng cháu!” Vừa nói vừa gào khóc chạy về phía cổng lớn.

Tô Tả Thu biết bây giờ không thể đối đầu trực diện. Mấy bà thím này không dễ đối phó như Hàn Mỹ Lệ và Trương Thiến Vân.

Người ta thường nói, người khôn không chịu thiệt trước mắt, lúc cần yếu thế thì phải yếu thế. Tô Tả Thu rất giỏi co giãn trong chuyện này, nên cô quyết định ra tay trước để chiếm thế chủ động.

Cô đuổi theo sau hai người họ, đánh thêm vài cái thật mạnh, sau đó ném que cời lửa sang một bên. Cô xé toạc miếng vải băng vết thương trên trán. Cuối cùng, cô còn vốc một ít bùn đất dưới sân bôi lên mặt và người mình.

Trương Thiến Vân và Hàn Mỹ Lệ vừa mở cổng, chưa kịp để mấy người ngoài cửa đi vào, Tô Tả Thu đã đầu bù tóc rối lao ra ngoài.

Cô vừa chạy vừa gào lên khóc lóc thảm thiết: “Cứu mạng với! Giết người! Hàn Mỹ Lệ và Trương Thiến Vân muốn đánh chết tôi!”

Mấy người ngoài cửa còn chưa kịp phản ứng, Tô Tả Thu đã chạy đi một đoạn xa. Trương Thiến Vân và Hàn Mỹ Lệ ngây người nhìn theo, đến nỗi quên cả cơn đau trên người mình.

Tô Tả Thu nói đến đây, người lảo đảo một cái, trông như sắp ngất đi bất cứ lúc nào.

Hai người phụ nữ vội vàng đỡ lấy cô. Mọi người đều sống cùng một thôn, chuyện nhà họ Hàn mọi người đều biết rõ trong lòng.

Nhưng dù sao cũng là chuyện nhà người ta, những người ngoài như họ cũng không dám nói gì. Hơn nữa, Dương Lan Hoa lại là một người ghê gớm, càng không ai muốn rước phiền phức vào người.

Người vây xem ngày càng đông, một người phụ nữ lớn tuổi hơn hỏi: “Chồng cháu, thằng Chấn Vũ đâu?”

Tô Tả Thu lắc đầu: “Anh ấy mấy hôm rồi chưa về, mấy ngày nay mẹ chồng cũng không cho cháu ăn cơm. Cháu thật sự đói quá, lén ăn một miếng bánh ngô mà bị em chồng đánh cho nằm liệt giường hai ngày.”

Tô Tả Thu ngẩng đầu nhìn trời, bắt chước bộ dạng của mấy cô nàng bạch liên hoa trên TV, vừa khóc vừa tuyệt vọng lẩm bẩm: “Nếu cứ thế ra đi thì tốt biết mấy, sẽ không bao giờ phải chịu sự ngược đãi của họ nữa. Tại sao lại để con tỉnh lại làm gì? Bây giờ em chồng và em dâu còn nói sớm muộn gì cũng lấy mạng con, con sợ lắm, không biết sau này phải làm sao nữa...”

Những người phụ nữ nhìn cô đầy thông cảm, muốn khuyên cô sau này hãy cứng rắn lên một chút.

Nhưng nghĩ lại, đây chỉ là một cô gái nhỏ mười bảy, mười tám tuổi, ở đây không nơi nương tựa, chồng lại là một tên côn đồ không đáng tin. Mẹ chồng và em chồng lại ghê gớm như vậy, cô gái này làm sao mà mạnh mẽ lên được?

Lúc này, một người đàn ông trung niên đi tới, có lẽ đã nghe được lời của Tô Tả Thu, liền sa sầm mặt mày bắt đầu răn dạy cô: “Vợ thằng Chấn Vũ, có chuyện gì không thể về nhà nói à, khóc lóc sướt mướt thế này ra thể thống gì?”

Thấy Tô Tả Thu đầu bù tóc rối, ông ta lại không vui nhíu mày: “Cha mẹ chồng cháu ngoài đồng làm việc, cho các cháu ở nhà nghỉ ngơi, sao cháu lại còn gây chuyện như vậy? Làm chị dâu cả, phải làm gương tốt trong nhà cho các em trai em gái noi theo. Bây giờ là xã hội mới rồi, ai mà thèm lấy mạng cháu? Em chồng chỉ đùa với cháu một chút mà cháu cũng lôi ra nói, thật là không biết điều.”

Tô Tả Thu nheo mắt nhìn ông ta. Người này cô nhận ra.

Là một tiểu đội trưởng trong đại đội, hình như tên là Hàn Bảo Cường, là chú họ của Hàn Chấn Vũ. Vợ ông ta ngày thường đi lại rất thân với hai chị em Dương Xuân Hoa và Dương Lan Hoa. Ông ta và chồng của Dương Xuân Hoa quan hệ cũng không tệ, sân nhà hai người còn liền kề nhau.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc