Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trương Thiến Vân và Hàn Mỹ Lệ đời nào đã gặp qua cảnh tượng thế này?
Cả hai bị dọa đến mức không dám động đậy, sợ chỉ một hành động nhỏ cũng sẽ kích thích đến Tô Tả Thu, dù sao thì trong tay cô đang cầm dao phay.
Tô Tả Thu thấy đã dọa được hai người, liền hừ lạnh một tiếng, ném con dao lên thớt, đang định xem trong nồi nấu món gì.
Ai ngờ Trương Thiến Vân tay mắt lanh lẹ, nhân lúc Tô Tả Thu không để ý, liền chộp lấy con dao đó, kéo Hàn Mỹ Lệ chạy ra ngoài.
Ra khỏi phòng bếp, hai người mới như trút được gánh nặng mà thở hổn hển. Nhìn Tô Tả Thu cũng đi ra theo, Hàn Mỹ Lệ lập tức trốn sau lưng Trương Thiến Vân, miệng còn la hét thất thanh.
Tô Tả Thu bị làm ồn đến đau cả đầu, đứng ở cửa bếp uy hiếp: “Còn la nữa tao xé miệng chúng mày bây giờ!”
Tiếng hét chói tai đột ngột im bặt. Hàn Mỹ Lệ hoảng sợ nhìn cô. Hôm qua vẫn còn dùng que cời lửa đánh người, hôm nay thế mà lại cầm dao phay, người này lẽ nào điên thật rồi?
Trương Thiến Vân trong lòng hiểu rõ, Tô Tả Thu chắc chắn không điên. Hẳn là vì thấy Hàn Chấn Vũ đã về, có người chống lưng cho mình nên mới dám kiêu ngạo như vậy, mục đích chắc là muốn dọa bọn họ một phen.
Cô ta không muốn để Tô Tả Thu được như ý, cũng không thể để cô cho rằng mình dễ bắt nạt, nếu không sau này e là cũng khó mà nắm đằng chuôi được.
Cho nên, cô ta giơ con dao trong tay lên, ra vẻ hung hăng nói: “Cô đừng có quá đáng, dồn chúng tôi vào đường cùng thì cũng sẽ liều mạng với cô đấy.”
Tô Tả Thu biết cô ta chỉ đang giả vờ mạnh miệng, liền cười lạnh một tiếng, từng bước một đi về phía cô ta.
“Vậy thế nào mới gọi là không quá đáng? Có phải là muốn giống như trước đây, để cho các người đánh không đáp trả, mắng không cãi lại như trước đây? Phải làm hết tất cả việc trong nhà? Sau đó hầu hạ cả nhà các người cho thoải mái, còn phải đem tiền hiếu kính các người, có phải như vậy mới gọi là không quá đáng, mới vừa ý các người không?”
Cô đi đến trước mặt Trương Thiến Vân, rướn đầu ra phía trước, chỉ vào cổ mình và điên cuồng nói: “Tới đây, tới đây, không phải muốn liều mạng sao? Mày chém vào đây này! Dù sao tao cũng không muốn sống nữa. Hôm nay ba chúng ta cùng chết, vừa hay xuống hoàng tuyền cũng có bạn đồng hành.”
Trương Thiến Vân bị cô dồn cho phải liên tục lùi về sau, con dao phay trong tay như củ khoai lang nóng bỏng tay. Cô ta muốn ném đi, nhưng như vậy chẳng khác nào thừa nhận mình sợ Tô Tả Thu. Nhưng cô ta lại không dám thật sự liều mạng với con mụ điên này.
Tô Tả Thu cười lạnh một tiếng, quay người đi vào bếp. Trong cái giỏ bên cạnh có mấy quả dưa chuột vừa mới hái. Cô lại mở nắp nồi, bên trong đang hầm đậu que, cạnh thành nồi dán một vòng bánh ngô, vẫn chưa chín, hẳn là mới vừa dán vào, lửa dưới đáy nồi đã tắt.
Tô Tả Thu lười không thèm quản, lấy hai quả dưa chuột trong giỏ rồi quay về phòng. Sáng sớm cô ăn khá no, vừa rồi trong không gian lại ăn không ít đồ, bây giờ vẫn chưa đói.
Trở lại phòng, Tô Tả Thu liền đặt dưa chuột lên cái tủ cũ kỹ ở đầu giường đất, chờ Hàn Chấn Vũ về thì đưa cho anh giải khát.
Người đàn ông đó đối xử với cô không tệ, nếu đã quyết định mấy năm tới sẽ ở lại trong thôn, vậy thì sau này khó tránh khỏi phải làm phiền đến anh. Cho nên Tô Tả Thu chuẩn bị vun đắp quan hệ tốt với Hàn Chấn Vũ, hy vọng trước khi cải cách mở cửa, hai người có thể chung sống hòa bình.
Trương Thiến Vân và Hàn Mỹ Lệ đứng ở cổng một lúc, thấy Tô Tả Thu đã về phòng, hai người lúc này mới lén lút vào sân.
Hàn Mỹ Lệ nhìn bím tóc đã mất một bên của Trương Thiến Vân,, hỏi: “Chị dâu hai, tóc của chị giờ làm sao?”
Trương Thiến Vân đã trấn tĩnh lại sau cơn kinh hãi, hung hăng trừng mắt liếc về phòng Tô Tả Thu, rồi mắt hoe đỏ nói: “Mỹ Lệ, em cắt nốt bên kia giúp chị đi.”
“Vâng, vậy em đi lấy kéo.” Hàn Mỹ Lệ càng nhìn càng thấy buồn cười, nhưng lại sợ Trương Thiến Vân tức giận, đành phải nén cười đi vào nhà chính lấy kéo.
Cắt tóc cho Trương Thiến Vân xong cho đối xứng, hai người lại vội vội vàng vàng vào bếp nấu cơm.
Hai hôm nay là làm việc ở mảnh đất tận cùng phía Nam, cách nhà hơi xa, để không bị chậm trễ việc kiếm công điểm, mọi người đều mang theo lương khô từ sáng sớm, buổi trưa sẽ không về ăn.
Nhưng nhà họ Hàn sáng nay xảy ra chuyện, nên chưa kịp chuẩn bị lương khô cho bữa trưa. Dương Lan Hoa vốn định để con gái về nấu cơm một mình, nhưng bây giờ ngô đã mọc cao gần bằng đầu người, bà ta sợ con gái đi một mình không an toàn, cho nên mới để con dâu về cùng.
Trương Thiến Vân sợ đưa cơm chậm sẽ bị mẹ chồng mắng, liền bảo Hàn Mỹ Lệ nhanh chóng nhóm lửa, còn mình thì định làm thêm món dưa chuột trộn. Nhưng nhìn trong giỏ có năm quả dưa chuột mà giờ chỉ còn ba, cô ta tức giận trừng mắt liếc về phía nhà Tô Tả Thu, nhỏ giọng mắng một câu “con ma đói”.
Sau đó, cô ta đảo mắt, nói với Hàn Mỹ Lệ: “Em út, dưa chuột em vừa hái đã bị Tô Tả Thu lấy mất hai quả rồi, ba quả này chắc chắn không đủ ăn, hay là em đi hái thêm hai quả nữa đi.”
Hàn Mỹ Lệ lúc này mới phát hiện dưa chuột trong giỏ bị thiếu. Cô ta “vụt” một tiếng đứng dậy, mắt trừng lên định mở miệng chửi, nhưng nhớ lại bộ dạng không dễ chọc của Tô Tả Thu, người lại tỉu ngỉu ngồi xuống.
“Chị dâu hai, không còn quả to nào nữa đâu, mấy quả này là em hái hết rồi đó. Sáng nay em thấy còn mấy quả cà chua chín cũng không còn, chắc chắn là bị con tiện nhân đó ăn rồi. Lát nữa em phải nói cho mẹ.” Hàn Mỹ Lệ thở phì phò nói.
Trương Thiến Vân ra vẻ bất đắc dĩ thở dài: “Cô ta là thấy anh cả về rồi, có người chống lưng nên mới giả điên giả dại, không coi người nhà ra gì.”
Hàn Mỹ Lệ khinh thường bĩu môi: “Hừ! Hàn Chấn Vũ ở nhà được mấy ngày, chắc chắn lại sắp đi lêu lổng rồi, đến lúc đó xem cô ta còn vênh váo được không?”
Hai chị em dâu nhìn nhau cười đầy ẩn ý, trong lòng đã bắt đầu tính toán, chờ Hàn Chấn Vũ đi rồi sẽ xử lý Tô Tả Thu như thế nào.
Hai người nấu cơm xong, liền đem toàn bộ bánh ngô và thức ăn mang ra đồng, một chút cũng không chừa lại cho Tô Tả Thu và Hàn Chấn Vũ.
Tô Tả Thu nghe thấy tiếng đóng cửa, còn tưởng là mọi người đã tan làm, liền từ trên giường đất bò dậy chuẩn bị ra ngoài ăn cơm. Ai ngờ ra đến sân thì không thấy một bóng người, cửa nhà chính cũng đã khóa.
Cô có chút nghi hoặc, liền đi vào bếp, mùi thức ăn bên trong vẫn chưa tan hết, nhưng trong nồi lại trống không.
Đến bây giờ, Tô Tả Thu còn có gì không hiểu nữa?
Cô đi ra cổng lớn, thấy Hàn Mỹ Lệ và Trương Thiến Vân xách hai cái giỏ và một cái phích nước vội vã đi về phía nam. Trương Thiến Vân còn quay đầu lại nhìn cô, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Tô Tả Thu tức đến nghiến chặt răng. Không chừa cơm cho cô thì thôi đi, đến phần của Hàn Chấn Vũ cũng không có. Anh cũng đi làm kiếm công điểm, hôm nay còn là đi lên núi đốn củi, làm việc nặng như vậy mà đến một miếng ăn cũng không chừa cho anh, người nhà này tâm địa thật là độc ác.
Tô Tả Thu nhìn lên trời, mặt trời đã đứng bóng, Hàn Chấn Vũ chắc cũng sắp về ăn cơm rồi.
Cô đóng cổng lớn lại, tìm một viên gạch trong sân, rồi bắt đầu đập vào ổ khóa trên cửa nhà chính. Đừng nhìn ổ khóa không lớn, mà phá ra cũng khá khó
Tô Tả Thu phải phí hết sức chín trâu hai hổ mới phá được cái ổ khóa sắt đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










