Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Chồng Côn Đồ Lại Không Phải Dạng Vừa Chương 12: Đồ Vật Trong Không Gian

Cài Đặt

Chương 12: Đồ Vật Trong Không Gian

Tô Tả Thu cảm thấy trong lòng có một vạn câu chửi thề đang gào thét.

Sớm biết sẽ như vậy, cô cần gì phải liều mạng học tập, làm việc như thế?

Vừa mới phấn đấu có được chút thành tựu, liền bị ném đến thập niên 70 ăn không đủ no mà đói không chết nổi này.

Quỷ sai ở địa phủ làm sai, dựa vào cái gì mà bắt cô phải chịu trận?

Trên kệ để đồ có mấy thùng mì ăn liền và miến chua cay, hai túi lạp xưởng và bốn cây xúc xích thịt lợn, một vỉ 30 quả trứng, còn có các loại hàng khô khác…

Phía dưới cùng là một bao miến dong, đây là do đồng nghiệp mang từ quê lên giúp cô, khoảng chừng năm cân, là loại miến làm từ khoai lang đỏ nhà làm.

Trên bàn bếp có dầu, muối, tương, dấm và các loại gia vị vừa mới mở nắp. Trong tủ bát có mấy cân gạo, một gói mì sợi, một hũ yến mạch, một ít bột mì và ngũ cốc thô. Đây là những thứ cô mua lúc mới dọn vào ở, tuy đã mở ra nhưng cũng chưa ăn bao nhiêu.

Trong phòng khách còn có một túi gạo mười cân chưa mở, một túi bột mì mười cân, một thùng dầu đậu phộng năm lít, hai túi mộc nhĩ khô mỗi gói nửa cân, hai túi nấm hương khô, một thùng táo nặng mười cân và một thùng cam nặng mười cân. Đây là quà Tết công ty phát.

Cô vốn định đem gạo, bột mì và dầu mà công ty phát tặng cho chú bảo vệ ở tiểu khu đã giúp cô dọn đồ. Nhưng hôm đó lúc về thì không phải ca trực của chú ấy, cho nên cô đành xách đồ về nhà, định bụng để chú ấy đến nhà lấy, ai ngờ tối hôm đó cô liền xuyên không đến đây.

Bây giờ Tô Tả Thu cảm thấy vô cùng may mắn vì hôm đó chú bảo vệ không trực ban, nếu không những thứ này đã cho đi, vật tư trong không gian lại càng ít hơn.

Cô lại mở tủ lạnh, bên trong có một thùng cherry nặng năm cân, một hộp dâu tây hai cân, mấy quả lê, còn có một hộp kiwi, còn lại là một ít nước trái cây, sữa chua, và các loại nguyên liệu lẩu.

Ngăn đông có một con gà ta và một con vịt đã làm sạch, một con cá vược, một con cá lóc, hai túi phi lê cá lóc đã xử lý. Hai ba cân sườn non và một miếng thịt ba chỉ, một miếng thịt nạc, một miếng thịt bò, mấy cân sườn cừu. Còn có một hộp tôm, khoảng hơn ba cân. Tầng dưới cùng là mấy hộp xúc xích nướng và một ít thực phẩm đông lạnh, còn có mấy hộp kem sữa chua.

Bỏi vì sắp đến Tết, Tô Tả Thu còn mua một ít đồ ăn vặt, có khoai tây chiên, các loại hạt, sô cô la, kẹo…

Thống kê xong hết những thứ này, cô vui mừng mỉm cười. Nhiều đồ như vậy cũng đủ để cô sống rất tốt ở đây. Huống hồ mỗi tháng còn được bổ sung một lần, một mình cô ăn là dư dả.

Điều đáng tiếc là đồ ở đây không thể mang ra ngoài bán, có chút đáng tiếc. Nhưng Tô Tả Thu cũng hiểu, con người không thể quá tham lam, nếu không sẽ bị phản tác dụng.

Cô lại đi một vòng quanh phòng ngủ. Lúc cô xuyên không, cô đang bật điều hòa, bây giờ điều hòa đã tắt. Trên giường trải một bộ ga gối bốn món bằng vải cotton nhung, chăn là chăn bông, trong tủ còn có một cái chăn bông dày, hai cái chăn điều hòa, hai bộ chăn ga gối nệm bốn món để thay giặt, còn có quần áo bốn mùa của cô.

Tô Tả Thu vui vẻ sờ đông sờ tây, nhìn ngó khắp nơi, lại lăn một vòng trên giường. Cô quyết định, đời này sẽ không liều mạng làm việc như đời trước nữa.

Có bàn tay vàng do Diêm Vương bồi thường, cô sẽ ở cái thôn núi nhỏ này sống một cuộc đời tự tại, bình yên trong vài năm. Ít nhất là trước khi kỳ thi đại học được khôi phục, cô muốn "nằm thẳng".

Sau đó, tranh thủ mấy năm này ôn tập lại bài vở cho tốt, đến lúc đó tham gia thi đại học, kỳ thi đại học lần thứ nhất có giá trị rất cao.

Đã biết tác dụng của bàn tay vàng, cũng sắp xếp rõ ràng các vật phẩm bên trong, Tô Tả Thu liền chuẩn bị đi ra ngoài. Trong lòng vừa có ý niệm này, cảnh tượng trước mắt liền thay đổi, cô đã nằm trên giường đất.

Tô Tả Thu từ trên giường đất bò dậy, ghé vào khe cửa nhìn ra ngoài, trong sân không một bóng người, nhà chính cũng im phăng phắc, hẳn là đều đã đi làm.

Cô vươn vai một cái, đang định ngủ lại một giấc thì nhìn thấy quần áo thay ra hôm qua vẫn chưa giặt, chăn gối của nguyên chủ cũng có chút mùi mồ hôi.

Tô Tả Thu vốn định tháo hết ra giặt giũ một lượt, nhưng hôm qua cô vừa mới đi bệnh viện, sáng nay lại làm ầm lên một trận, người khác đều biết cô bị thương rất nặng.

Nếu bây giờ đi giặt chăn, thì chẳng khác nào tự thừa nhận vết thương trên đầu là giả vờ. Cô quyết định nhịn thêm hai ngày nữa, chỉ đem quần áo thay ra hôm qua đi giặt.

Lúc ra sân sau phơi quần áo, cô thấy quần áo của Hàn Chấn Vũ phơi trên dây đã khô, hẳn là hôm qua anh tắm xong đã giặt luôn. Tô Tả Thu theo thói quen cũ của nguyên chủ, phơi quần áo ở trong góc, rồi cẩn thận quan sát cái sân sau có diện tích không nhỏ này.

Sân ở vùng Đông Bắc đều rất lớn, vườn rau cũng ở ngay trong sân nhà. Sân sau nhà họ Hàn rộng khoảng một mẫu, bên trong trồng dưa chuột, cà chua, cà tím, đậu que và các loại rau quả theo mùa.

Tô Tả Thu hái một quả dưa chuột rửa sạch, rồi bắt đầu ăn rôm rốp. Nhìn thấy những quả cà chua mọng nước bên cạnh, cô lại thuận tay hái một quả.

Trước đây, những quả dưa chuột và cà chua này, nguyên chủ đến chạm cũng không dám chạm. Cô nhớ có một lần vì quá đói, liền trộm hái một quả cà chua, vừa hay bị Trương Thiến Vân nhìn thấy. Cô ta lúc ấy không nói gì, nhưng vừa quay người đã đi nói cho Hàn Mỹ Lệ. Hàn Mỹ Lệ chỉ vào mặt nguyên chủ mắng một trận, rồi lại nói cho mẹ mình là Dương Lan Hoa.

Lần này thì đúng là chọc vào tổ ong vò vẽ. Chỉ vì một quả cà chua mà Dương Lan Hoa vừa véo vừa mắng nguyên chủ. Cuối cùng, nguyên chủ phải đem một đồng tiền duy nhất trên người ra bồi thường cho bà ta thì chuyện này mới xong.

Tô Tả Thu thầm mắng một tiếng “đồ vô dụng”, rồi ngồi trên cọc gỗ ở sân sau ăn.

Từ lúc biết nguyên chủ xuống địa phủ yêu cầu đổi lại thân phận, Tô Tả Thu đã không còn bất kỳ cảm giác áy náy nào với cô ta nữa. Nếu nơi này mới là cuộc đời của mình, vậy thì đổi lại cũng không có gì đáng trách.

Nhưng sau này sống ra sao thì phải xem vào sự tạo hóa của mỗi người. Chuyện này tuy là lỗi của quỷ sai, nhưng Diêm Vương xử lý cũng coi như công bằng, lại còn cho cô bàn tay vàng làm bồi thường. Tô Tả Thu đối với kết quả xử lý như vậy vẫn rất hài lòng.

Cô ăn xong quả dưa chuột và cà chua, liền thong thả trở về phòng. Lật tấm chăn có mùi trên giường đất sang một bên, cô liền nằm xuống ngủ. Vết thương trên đầu cô rất nặng, cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian, để tránh thật sự để lại di chứng, đến lúc đó người chịu khổ chính là cô.

Tô Tả Thu bị tiếng chỉ dâu mắng hòe của Hàn Mỹ Lệ và Trương Thiến Vân làm cho tỉnh giấc.

Trương Thiến Vân nhỏ giọng thì thầm câu gì đó, Hàn Mỹ Lệ liền nói giọng âm dương quái khí: “Chị dâu hai, người ta bây giờ có người chống lưng rồi, đâu còn coi chúng ta ra gì nữa? Chị không thấy sáng nay đến canh trứng của cha mẹ mà cô ta cũng dám cướp ăn à, thật là không có chút giáo dưỡng nào, cũng không biết cha mẹ ở thành phố của cô ta dạy con gái kiểu gì.”

Tô Tả Thu vươn vai, thầm nghĩ, đúng là ăn đòn rồi cũng không chừa. Xem ra hôm qua ra tay vẫn còn quá nhẹ, khiến hai người này chẳng nhớ được bài học gì.

Cô nhảy xuống giường đất, “RẦM” một tiếng mở tung cửa phòng.

Trương Thiến Vân và Hàn Mỹ Lệ đang nấu cơm trong bếp giật nảy mình. Thấy Tô Tả Thu mắt cứ nhìn chằm chằm vào mình, cả hai chột dạ dời mắt đi.

Tô Tả Thu đi đến cửa bếp, lạnh lùng nói: “Sao, câm rồi à? Vừa rồi không phải mắng hăng lắm sao, nói tiếp đi, tốt nhất là để cho mọi người đều nghe thấy mẹ chồng kế của tôi dạy con gái bà ta mắng chị dâu như thế nào.”

Cô cầm lấy con dao phay trên thớt múa may hai cái, nhân lúc Trương Thiến Vân không chú ý, một tay túm lấy bím tóc của cô ta, sắc mặt âm trầm nói: “Đừng tưởng tao không biết là mày đứng sau giở trò quỷ. Nếu để tao nghe thấy mày còn ăn nói bẩn thỉu, bịa đặt về tao, châm ngòi ly gián, tao sẽ băm mày ra đấy.”

Nói xong, cô giơ tay chém xuống, cắt đứt một nửa bím tóc của Trương Thiến Vân. Lại cười một cách dữ tợn, ném mớ tóc trong tay vào bếp lò, mùi tóc cháy khét ngay lập tức lan ra khắp phòng bếp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc