Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Về Thập Niên 70, Chồng Côn Đồ Lại Không Phải Dạng Vừa Chương 14: Chửi Bới Om Sòm

Cài Đặt

Chương 14: Chửi Bới Om Sòm

Cô đi thẳng vào phòng của Dương Lan Hoa và Hàn Bảo Quốc, không ngờ lại thấy cái tủ đựng lương thực cũng đã bị khóa lại.

Tô Tả Thu tức đến bật cười, lại ra cửa nhặt viên gạch lên tiếp tục đập. May mắn là cái khóa này không lớn, vài nhát đã bị cô phá bung.

Cô không lấy ngũ cốc thô, mà xách hẳn nửa túi bột mì trắng ra, lại cầm mấy quả trứng gà, ôm hũ mỡ heo đi vào bếp.

Nghĩ rằng Hàn Chấn Vũ sắp về, cô cũng không làm món gì phức tạp. Trước tiên, cô đun một nồi nước, pha hai cốc sữa mạch nha lớn. Cô tráng một chồng bánh trứng, về phòng lấy hai quả dưa chuột ra, rồi lại ra sân sau tìm mấy quả dưa chuột nhỏ hơn để trộn một đĩa lớn.

Bây giờ là thời điểm nóng nhất trong năm, phòng bếp này lại không thông gió, làm xong những việc này, Tô Tả Thu đã vã mồ hôi. Cô đang định ra sân sau rửa mặt thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Cô hỏi: “Ai vậy?”

“Tôi.” Ngoài cửa vang lên giọng nói trầm thấp của Hàn Chấn Vũ.

Tô Tả Thu mở cửa từ bên trong, thấy anh mồ hôi nhễ nhại, chiếc áo vải thô ngắn tay màu xám cũng đã ướt đẫm, vội vàng né sang một bên để anh đi vào.

Hàn Chấn Vũ khẽ gật đầu với cô, rồi đi thẳng ra sân sau, một lúc sau mới vuốt mái tóc ướt sũng đi vào nhà chính. Khi nhìn thấy đồ ăn bày trên bàn, anh mới phát hiện trong nhà chỉ có một mình Tô Tả Thu, anh hỏi: “Họ vẫn chưa về à?”

“Hai hôm nay làm việc ở khu đất phía nam, buổi trưa không về ăn, Hàn Mỹ Lệ và Trương Thiến Vân đã mang đồ ăn ra đó rồi.”

Tô Tả Thu thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào bánh trứng và sữa mạch nha trên bàn, liền kể cho anh nghe chuyện xảy ra lúc sáng.

“Trương Thiến Vân và Hàn Mỹ Lệ đã mang hết đồ ăn đã nấu đi, đến một cái bánh ngô cũng không chừa lại cho chúng ta, còn khóa cả cửa nhà chính lại. Tôi đành phải phá khóa, cạy tủ lấy lương thực tự mình làm.”

Hàn Chấn Vũ liếc nhìn cái chốt cửa bị đập hỏng, lại liếc sang cái tủ đựng lương thực, trong mắt lóe lên ý cười. Không ngờ lá gan của người phụ nữ này ngày càng lớn, nhưng như vậy cũng tốt, sau này người khác muốn bắt nạt cô, e là cũng phải dè chừng.

Tô Tả Thu uống một ngụm sữa mạch nha, thấy anh vẫn còn đứng đó, liền gọi: “Mau ăn đi, buổi chiều còn phải lên núi nữa không?”

Hàn Chấn Vũ cười ngồi xuống, trước tiên uống hết một cốc nước sôi để nguội trên bàn, rồi mới nói: “Phải đi. Đội trưởng nói lần này sẽ có mấy thanh niên trí thức đến, ít nhất phải làm hai cái giường lớn. Nhà kho của đội cũng cần phải sửa sang lại một chút, cần không ít vật liệu gỗ.”

Tô Tả Thu gật đầu nói: “Lúc nãy tôi có đun một nồi nước sôi, lát nữa anh đi thì mang theo một ít.”

Lúc Hàn Chấn Vũ về, cô đã phát hiện môi người này hơi khô, hẳn là do khát. Bữa sáng ăn hơi mặn, lúc anh ra khỏi nhà lại không mang theo nước. Trời nóng như vậy, lại còn làm việc nặng, làm sao mà không khát nước được?

Hàn Chấn Vũ đối với sự quan tâm đột ngột của cô không có quá nhiều kinh ngạc. Anh biết người phụ nữ này hẳn là đang cảm ơn anh đã giúp cô ra mặt, cho nên chỉ cười nhạt gật đầu: “Được.”

Hai người tuy là vợ chồng, nhưng từ lúc kết hôn đến giờ đến nói chuyện cũng chưa được mấy câu, nói nhiều nhất vẫn là ngày hôm qua và sáng hôm nay. Sau vài câu đối thoại khách sáo, trong nhà chính chỉ còn lại tiếng ăn cơm của hai người.

Tô Tả Thu sáng sớm đã ăn hai cây xúc xích lớn trong không gian, lại ăn dưa chuột và cà chua nên bây giờ vẫn chưa đói lắm. Cô ăn một cái bánh trứng, gắp vài miếng dưa chuột trộn, rồi đặt đũa xuống.

Hàn Chấn Vũ thấy cô chỉ ăn có chút xíu, liền khách sáo hỏi một câu: “Sao không ăn nữa? Có phải không khỏe ở đâu không?”

Tô Tả Thu cười lắc đầu, đẩy đĩa bánh trứng về phía anh: “TBuổi sáng tôi ăn nhiều rồi, lúc nãy lại ăn không ít dưa chuột với cà chua, bây giờ không đói lắm, anh ăn đi.”

Hàn Chấn Vũ nhìn đĩa bánh trứng, khựng lại một chút, thầm nghĩ dưa chuột với cà chua thì no được cái gì? Người phụ nữ này không phải là muốn để anh ăn nhiều hơn một chút nên mới cố ý nói vậy chứ?

Tô Tả Thu không biết suy nghĩ trong lòng anh. Cô tìm một cái bầu hồ lô rửa sạch, đổ đầy nước sôi vào, chờ Hàn Chấn Vũ đi làm thì để anh mang theo.

Hàn Chấn Vũ ăn xong thức ăn, bánh trứng còn thừa ba cái, anh bưng vào bếp nói: “Nếu bà già đó tìm cô gây sự, cô cứ nói khóa là tôi phá, đồ là tôi ăn, bảo bà ta cứ đến tìm tôi.”

Tô Tả Thu nghe anh nói xong, trong lòng thầm tán thưởng, người đàn ông này thật có trách nhiệm, chuyện gì cũng ôm hết vào người mình.

Cô cười nói: “Được, tôi biết rồi.”

Hàn Chấn Vũ lại nhìn cô một cái, rồi cầm cái bầu hồ lô ra khỏi cửa.

Tô Tả Thu đóng cổng lớn lại, rồi cầm một cái chậu vào nhà của Dương Lan Hoa, xúc một gáo lớn bột mì, chuẩn bị rán ít bánh hành để tối ăn. Nhìn thấy một cái giỏ nhỏ đựng trứng gà bên cạnh, cô lại cầm sáu quả.

Trong không gian của cô tuy có rất nhiều đồ ăn, nhưng những thứ đó không thể quang minh chính đại lấy ra được, chỉ có thể ăn vụng. Xem ra phải nghĩ cách dọn ra khỏi nhà họ Hàn thôi, tốt nhất là dọn đến nơi nào đó hẻo lánh một chút, để sau này có làm món gì ngon cũng không phải lo bị người khác ngửi thấy mùi.

Về phần Hàn Chấn Vũ, cho dù hai người không ly hôn, một tháng anh có hơn 20 ngày không ở nhà, mình cô cũng chẳng khác gì độc thân. Có một người chồng trên danh nghĩa, sau này cô làm gì cũng tiện, còn có thể dọa những kẻ có ý đồ với cô. Nếu lại có một cái sân nhỏ của riêng mình thì càng hoàn mỹ.

Nếu ly hôn với Hàn Chấn Vũ, vậy chỉ có thể dọn về điểm thanh niên trí thức. Sáng nay đội trưởng nói, qua một thời gian nữa sẽ có không ít thanh niên trí thức đến, chỗ ở bên khu tập thể thanh niên có hạn, nếu cô muốn ở một mình một phòng, e là có chút khó khăn.

Hơn nữa, những thanh niên trí thức đó đến từ khắp nơi trên cả nước, thói quen sinh hoạt khác nhau mà người đông thì mâu thuẫn cũng nhiều. Cô chỉ muốn yên tĩnh sống cuộc sống nhỏ của riêng mình, không muốn dính vào những chuyện không liên quan.

Nhưng việc này phải thương lượng với Hàn Chấn Vũ, xem anh có đồng ý không, và có muốn dọn ra ở riêng không.

Tô Tả Thu trước tiên đun một ít nước sôi mang vào phòng của mình và Hàn Chấn Vũ, lại ra sân sau nhổ mấy cây hành, rồi bắt đầu rán bánh.

Lúc chạng vạng, người nhà họ Hàn tan làm về thì Hàn Chấn Vũ vẫn chưa về. Tô Tả Thu đang ngồi ở trong sân hóng mát, trong tay còn cầm một quả dưa chuột nhỏ nhàn nhã ăn.

Dương Lan Hoa nghĩ đến 50 đồng đã đưa ra lúc sáng là lòng lại đau như cắt. Bây giờ lại thấy cô dám trộm dưa chuột, liền chỉ vào mặt cô chửi ầm lên: “Cái con khốn nạn không có giáo dưỡng kia, dưa chuột nhỏ như vậy mà mày cũng hái, sao mày tham ăn thế hả? Là tám kiếp chưa được ăn hay là ma đói đầu thai?”

Tô Tả Thu chậm rãi ăn hết phần dưa chuột còn lại, rồi mới phủi tay đứng dậy, không nhanh không chậm nói:

“Nhìn cái bộ dạng chửi đổng của bà xem, còn ra thể thống gì nữa? Nghe nói mẹ chồng tôi năm đó hiền huệ lắm, vừa có giáo dưỡng lại có quy củ, lại còn đặc biệt giỏi giang. Đáng tiếc là bà ấy đi sớm, mới để cho bà được ở nhà của bà ấy, ngủ giường của bà ấy, còn ngược đãi con trai và con dâu của bà ấy. Bà không sợ tối đến bà ấy về tìm bà à?”

Dương Lan Hoa nghe Tô Tả Thu mắng mình là người đàn bà đanh đá, lại còn so sánh mình với người phụ nữ đã chết kia, tức đến run cả người, môi cũng trắng bệch.

Bà ta đang định chửi ầm lên thì lại bị Tô Tả Thu cướp lời.

“Bà là đồ mẹ kế độc ác! Chồng tôi làm việc nặng như vậy, bà lại khóa lương thực lại, không cho ăn không cho uống. Tôi ăn một quả dưa chuột cũng bị bà chỉ vào mũi mắng là tiện nhân khốn nạn. Còn cô con gái không có giáo dưỡng của bà nữa, đối với chị dâu không đánh thì mắng, tuổi còn nhỏ đã tàn nhẫn độc ác. Bà làm mẹ không dạy dỗ cho tốt, còn dạy nó ra tay độc ác với chị dâu. Lẽ nào đây là giáo dưỡng của nhà họ Dương các người à?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc