Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa nói, Lâm Ngọc vừa đặt sạc điện thoại vào tay Hứa Tri Tri rồi cắm vào ổ điện sạc pin cho cô.
Người trưởng thành đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng này đúng là sẽ sợ hãi, nhưng cũng sẽ không tỏ ra quá yếu đuối.
Hứa Tri Tri gật đầu đồng ý.
Cô lập tức cầm điện thoại lên, định lướt web một chút để bình tĩnh lại rồi lát nữa rồi vào lại trình mô phỏng.
Chủ yếu là cô nhớ đến số dư năm nghìn tệ trong thẻ ngân hàng. Việc không có tiền còn đáng sợ hơn gặp ma nữa. Kiếp trước cô đã đi lên từ nơi nghèo khổ nhất, tầng lớp thấp nhất nên cô hiểu rõ điều này hơn ai hết.
Sau khi nhờ Lâm Ngọc đi mua cơm cho mình, Hứa Tri Tri vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi ngồi vào chỗ cũ, mở lại trình mô phỏng.
Vẫn là khuôn mặt của mình, lần này cô kiên trì được lâu hơn. Tận mắt nhìn hơn một nửa quá trình gây án của đối phương.
Bởi vì khung cảnh quá đẫm máu và kinh hoàng nên cô lại chọn thoát ra.
Nỗi sợ hãi cái chết chính là bản năng khó khắc phục nhất đã ăn sâu vào xương tủy của con người.
Rồi đến lần thứ ba, lần thứ tư...
Vì đã dặn dò Lâm Ngọc làm đồ ăn chay không có một chút thịt nào cho mình nên Hứa Tri Tri cũng miễn cưỡng ăn hết.
Mãi đến lần thứ sáu, Hứa Tri Tri mới xem hết được toàn bộ quá trình gây án.
Điều này cũng xác nhận suy đoán của cô. Hung thủ không hề bỏ trốn khỏi hiện trường mà chỉ trà trộn vào đám đông, lặng lẽ thưởng thức 'tác phẩm nghệ thuật' đầu tay của mình.
Hứa Tri Tri suy đoán, kết thúc lần mô phỏng thứ sáu.
Để quen thuộc thêm một lần nữa, Hứa Tri Tri lại bắt đầu lần mô phỏng thứ bảy.
Trải nghiệm quen thuộc, động tác biểu cảm quen thuộc, nụ cười thích thú khi giết người quen thuộc.
Hứa Tri Tri đã nắm vững ý nghĩa từng cử chỉ, nét mặt của đối phương. Đồng thời cô cũng cố gắng học hỏi thói quen, suy đoán tâm lý của y.
Vài lần mô phỏng này cũng khiến Hứa Tri Tri bớt khinh thường giới giải trí. Một diễn viên giỏi cần phải nỗ lực hơn nữa. Tâm lý chỉ trích trước đây không phù hợp để làm việc trong giới này, cô cần phải thay đổi tâm tính của bản thân mới được.
Để hiểu rõ hơn về vai diễn và kẻ sát nhân, Hứa Tri Tri đã dùng nốt hai cơ hội còn lại. Điểm ác ý cũng theo đó tiêu hao xuống còn 2.
Có lẽ đã quen với cảnh tượng máu me này nên tối hôm đó Hứa Tri Tri chỉ mơ một giấc mơ ngắn ngủi. Khi cô mở mắt ra trời đã sáng.
Bởi vì kinh phí đoàn phim có hạn nên hình ảnh tạo hình không được chụp trong studio chuyên nghiệp mà được chụp trực tiếp tại địa điểm quay phim.
Phông nền trắng đến chói mắt. So với màu đỏ sẫm hay đen tuyền thì nó càng khiến người ta khó chịu hơn.
Hứa Tri Tri chỉ trang điểm nhẹ nhàng, thậm chí lớp trang điểm còn tự nhiên nhất có thể, không hề quá cầu kỳ như những người khác.
Trang phục là một chiếc váy dài bằng lụa cổ lệch kéo lê trên đất. Mái tóc dài như thác nước buông xõa trên vai, tay cầm một con dao làm bếp kiểu Tây màu trắng như tuyết.
Tất nhiên đây là sự gia công nghệ thuật, nếu đưa chính xác phong cách của kẻ sát nhân vào thì chắc chắn khán giả đau mắt hết cả thôi.
Hứa Tri Tri đứng trước phông nền một lúc lâu mới quen với cảm giác bị ống kính chĩa vào.
Cô nhắm mắt lại, bắt đầu đắm chìm vào trạng thái trước đó.
Khi mở mắt ra lần nữa, Hứa Tri Tri nở nụ cười kỳ dị. Đáy mắt cô tràn ngập vẻ đen tối, âm u, hung dữ đến rợn người.
Đây là một nhân vật không hề sợ hãi hay e dè. Nhưng điều kỳ lạ là dường như cô mang một loại cảm xúc đặc biệt 'tốt bụng', thậm chí còn ẩn chứa cả lòng trắc ẩn.
Những cảm xúc phức tạp này xuất hiện trên người Hứa Tri Tri đã ngay lập tức thổi bùng ngọn lửa nhiệt huyết của Bạch Thăng. Điều này khiến nhiếp ảnh gia phải tăng tốc độ chụp ảnh lên hết mức có thể.
Sau đó họ lại thay quần áo và tạo hình khác, vì Bạch Thăng cảm thấy bộ đồ trước đó quá tầm thường.
Cô mặc áo hoodie đen, tay cầm chiếc búa dính sơn đỏ. Một nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối. Bọn họ sẽ tiến hành chụp lại khoảnh khắc kinh hoàng khi từ từ ngẩng đầu lên.
Hiện trường chỉ có tiếng hít thở và tiếng hét phấn khích của Bạch Thăng. Trông ông ta giống như một con gà đồ chơi liên tục bị bơm hơi.
Tần Túc đứng một bên, mặt lạnh như băng. Anh luôn cảnh giác với người trên bục.
Anh có một cảm giác rằng trong giây tiếp theo, người này sẽ vung cây búa trong tay đập vào người của Bạch Thăng mất.
Cảm giác chân thực đó lại ập đến khiến toàn thân anh tràn ngập mâu thuẫn.
Anh nhìn những người xung quanh đang xem. Trong mắt họ mang theo nỗi sợ hãi mơ hồ, bước chân cũng lùi về phía sau vài bước so với trước.
Thực sự chỉ là bắt chước đơn giản thôi sao?
Tần Túc không tin. Anh nhìn chằm chằm vào Hứa Tri Tri với ánh mắt sắc bén.
Hứa Tri Tri vẫn còn nhập tâm chưa thể thoát vai nên khi nhận ra sự thù địch. Cô lập tức đưa ngón tay lên môi, cầm cây búa lắc lắc về phía đối phương, khóe môi nhếch lên nụ cười khoa trương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










