Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"A a a, đáng sợ quá!" Phó Niệm, người đóng vai nữ chính sợ đến mức ôm lấy tim. Cô ấy sởn hết cả gai ốc, cảm thấy kinh hãi tột độ.
Tiếng hít thở và tiếng bước chân lùi lại ngày càng nhiều. Mọi người đều vô cùng đồng tình với lời nói của Phó Niệm.
Ngay sau đó, Tần Túc xông lên sân khấu dựng sẵn, sử dụng một đòn khóa siết chặt Hứa Tri Tri xuống đất.
Hứa Tri Tri xoay người, mặt áp xuống đất: "Hu hu hu a a a, đau quá đau quá đau quá!"
Tần Túc nhìn thấy người bên dưới hoàn toàn không có khả năng phản kháng, anh mới nhận ra mình đã làm gì, vội vàng buông Hứa Tri Tri ra.
Cũng không thể trách anh được, vừa rồi động tác khiêu khích của Hứa Tri Tri quá rõ ràng.
Kẻ gây án mười sáu năm trước cũng có biểu hiện như vậy. Để khiêu khích Tần Túc, y đã giết chết người chú yêu quý nhất của anh.
Bạch Thăng không quan tâm đến Hứa Tri Tri, ông ta ngay lập tức hỏi người quay phim xem đã quay lại toàn bộ chưa, đặc biệt là cảnh cuối cùng.
Những người khác thì tiến lên hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Bởi vì động tác của Tần Túc rất chuyên nghiệp, thoạt nhìn giống người của đội ngũ chính quy.
Vì Hứa Tri Tri diễn quá giống đã khiến họ cảm thấy có khi Hứa Tri Tri thật sự tội phạm, vậy nên cũng không có ai dám tiến lên giải cứu cô.
Nhất định Hứa Tri Tri sẽ khắc sâu khoảnh khắc đầu tiên bị nghi ngờ vô cùng ấn tượng này trong lòng.
Bởi vì dù là nữ phản diện nào thì cũng sẽ bị khán giả cũng mắng nhiều hơn nam phản diện. Điều này khiến nhiều nữ diễn viên không dám diễn hết mình.
Diễn xuất tốt sẽ bị mắng, diễn xuất không tốt càng bị mắng nhiều hơn.
Đây là một kiểu vai diễn vô cùng vất vả, lại rất ít khi được khen. Trước đây ông ta cảm thấy mình tìm được một người chịu diễn đã không dễ rồi, có thể tìm được người tốt hơn nữa quả thực là kỳ tích.
Vì vậy, khi được nhắc nhở rằng Hứa Tri Tri đã bị Tần Túc đưa đi, ông ta vội vàng lăn lộn đi tìm Tần Túc, sợ anh đưa bảo bối nhỏ của mình đi mất.
"Tôi chỉ đang diễn thôi, tôi không giết người đâu! Thật đấy, anh tin tôi đi!" Hứa Tri Tri xòe tay, một lần nữa nhấn mạnh với đối phương, vẻ mặt nghiêm túc xen lẫn bất đắc dĩ.
Cô chỉ nghĩ đến việc diễn cho giống, thế nhưng không ngờ lại vì vậy mà mình bị người chuyên nghiệp để ý.
Cũng nhờ vậy nên cô mới biết vị cố vấn kỹ thuật này là đội trưởng đội hình sự của thành phố Giang. Đồng thời cô cũng biết tại sao anh có thể cung cấp nhiều ảnh chụp hiện trường và tư liệu chân thực như vậy cho cô.
Hơn nữa cô cũng cảm nhận được, đối phương đưa cho cô những thứ này không phải vì đạo diễn Bạch là bạn của anh. Anh chỉ muốn mượn những thứ này để thăm dò cô!
Vì diễn quá giống mà bị nghi ngờ là tội phạm? Đúng là không thể tin nổi!
Tần Túc nhìn Hứa Tri Tri. Vẻ mặt anh trở nên khó lường, anh không nói tin hay không tin mà chỉ đơn giản nói: "Vừa rồi là do tôi hơi kích động. Lát nữa tôi sẽ công khai xin lỗi cũng như khôi phục danh dự cho cô. Còn về sự trong sạch của cô, tôi sẽ tự điều tra. Nhưng tôi đang muốn biết một số việc, hy vọng cô có thể thành thật trả lời."
Việc tin hay không tin, anh sẽ không nghĩ tới nữa, cũng chẳng thể phán xét chủ quan bất cứ điều gì. Bất kỳ sự nghi ngờ nào cũng đều cần có bằng chứng. Lúc nãy đúng là anh hơi nóng nảy...
Chỉ là những kẻ giết người biến thái đều có sự ngụy trang rất tài tình. Chúng là những kẻ diễn viên xuất chúng bẩm sinh.
Anh đã từng thấy rất nhiều kẻ giết người có bằng chứng xác thực. Ở trên tòa vô cùng ấm ức nói mình không làm, là bị oan với đôi mắt đỏ hoe. Chúng sẽ nói mình là người bình thường, ngay cả con kiến cũng không nỡ giẫm chết, sẽ không phạm phải những vụ án đó.
Cho dù có chứng cứ rõ ràng thì chúng cũng sẽ cố gắng cãi chày cãi cối.
Vì vậy, cho dù người trước mặt nói thế nào cũng sẽ không thay đổi việc ông ấy sẽ đi tìm kiếm sự thật.
"Chuyện gì thế?" Hứa Tri Tri tò mò hỏi.
Đối với các cán bộ công chức, Hứa Tri Tri rất có thiện cảm. Kiếp trước trên con đường trưởng thành của cô không thiếu bóng dáng của họ.
Cô sinh ra trong một gia đình trọng nam khinh nữ. Nhà ở là nhà gỗ lợp ngói, cha là người bạo lực gia đình, cuộc sống có chút không như ý sẽ đánh vào đầu mẹ đến mức chảy máu.
Nếu thua bạc, thậm chí có thể bị đánh gãy chân.
Lúc đó cô vừa học xong cấp hai, dù đạt thành tích xuất sắc đứng thứ ba kỳ thi tuyển sinh cũng suýt chút nữa không được học tiếp.
Là thầy cô và cán bộ công chức của chính quyền thị trấn đã tìm kiếm người hảo tâm tài trợ cho cô mới được học cấp ba, rồi đến đại học.
Nếu không, cô căn bản không thể ra khỏi vùng núi, càng đừng nói đến việc vào đại học tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)