Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vụ án mạng mười sáu năm trước đây, trước mắt Hứa Tri Tri dần dần hé lộ một góc của tảng băng chìm.
Bạn thân làm bìa cho mình rồi! Quá là đẹp luôn! Nhân vật chính sẽ vừa lăn lộn trong showbiz hào nhoáng, vừa phá án đỉnh cao, quả là một cuộc sống đầy màu sắc!
Chào mừng bạn đến với thế giới của Trình mô phỏng tội phạm!
[Chào mừng bạn đến với Trình mô phỏng tội phạm. ]
[Đang tải... Vui lòng chờ trong giây lát... ]
[Đã tải xong... ]
Cùng với một tiếng máy móc vang lên, Hứa Tri Tri đứng trước một tòa nhà gạch đỏ có phần đổ nát, màu sắc cũng hơi cũ kỹ. Dường như mang phong cách của thế kỷ trước.
Khung cảnh quá đỗi chân thực khiến cô có chút sững sờ. Phải mất vài giây sau cô mới phản ứng lại được là mình đã khởi động trình mô phỏng của hệ thống hỗ trợ phá án.
Không lâu sau, bên cạnh cô có một cô gái mặc áo sơ mi trắng cổ rộng phối với quần jean xanh nhạt hơi bạc màu đi qua, chân mang giày thể thao kẻ caro trắng xanh, tóc tết đuôi sam.
Thực ra kiểu ăn mặc này đã không còn thịnh hành vào đầu những năm 2000 nữa. Thế nhưng đối với một nơi vẫn chưa được phát triển như thành phố Giang lúc đó thì đây vẫn là một kiểu ăn mặc rất thời thượng.
Cô gái đi thẳng về phía Hứa Tri Tri, sau đó xuyên qua cô đi về phía con hẻm nhỏ bên phải ngôi nhà. Trên gương mặt của cô gái mang theo vẻ ngọt ngào như vừa gặp người trong mộng.
Lúc này là ban ngày, xung quanh cũng có vài người qua lại. Hứa Tri Tri nhìn sang, bọn họ không có dáng vẻ mắt mũi mày rõ ràng như cô gái kia, chỉ có chút quen mắt nhưng ấn tượng rất mơ hồ.
Lúc này, cô mới thật sự nhớ ra. Cô gái đó chính là nạn nhân của vụ án đầu tiên.
Vương Ngữ Thuần, mười chín tuổi, vừa tốt nghiệp cấp ba được một năm. Vào ngày xảy ra vụ án cũng chính là sinh nhật của cô ấy, người nhà tan làm về thì phát hiện cô ấy bị phân xác chết trong nhà.
Vì là trình mô phỏng vụ án, vậy chắc chắn là vụ án sắp xảy ra rồi. Hứa Tri Tri vội vàng đuổi theo cô ấy.
Cô đi theo cô gái vào nhà trong con hẻm nhỏ, đi đến ngôi nhà cấp bốn đơn sơ. Nơi này được bao bọc bởi những bức tường cao tạo thành một không gian nhỏ hẹp.
Nhà cô ấy cũng vậy, chỉ có ba phòng và một cái sân nhỏ dùng chung. Nhà vệ sinh và nhà tắm thì ở gian phụ bên cạnh.
Trong sân khá yên tĩnh. Cô ấy nhìn quanh bốn phía thấy không có ai ở nhà thì lập tức xoay người nhảy lên, đôi mắt sáng long lanh toát ra vẻ vui mừng.
Hứa Tri Tri nhìn đồng hồ trên tường, chỉ còn đúng một tiếng nữa là đến thời gian phát hiện ra cô gái tử vong.
Tức là, trong vòng một tiếng đồng hồ này, hung thủ sẽ giết chết và phân xác cô ấy. Chỉ với thời gian ngắn như vậy thì liệu y có kịp chạy trốn khỏi hiện trường không?
Tốc độ này... Hứa Tri Tri đột nhiên nảy ra một ý nghĩ!
Chẳng lẽ đối phương không rời đi? Thậm chí còn đang ở hiện trường quan sát? Giống như một nghệ sĩ đứng ở góc độ người xem để thưởng thức tác phẩm của mình.
Tâm lý của y vững vàng như vậy khiến Hứa Tri Tri rùng mình, trong lòng cô dâng lên một nỗi sợ hãi vô hình.
Nhưng nếu cô đã chọn con đường này thì sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Nghĩ đến đây, cô tiếp tục quan sát.
Cô gái kia vẫn còn đang e thẹn, nghĩ đến lời đường mật mà người trong mộng vừa nói thì chậm rãi bước vào phòng.
Hung thủ lại không hề vội vàng chút nào. Y đeo găng tay, cầm con dao làm bếp tìm được đâu đó rồi từ từ đặt cô gái lên chiếc bàn gỗ. Khóe miệng y khẽ nhếch lên, động tác vô cùng thuần thục. Đầu tiên là chặt đứt đôi chân đang buông thõng, sau đó là tới hai cánh tay.
Từ ngón chân, ngón tay đến mỗi khớp xương đều bị cắt rời. Sau đó y lại đặt cẳng tay, cẳng chân lên chiếc giường đất trong phòng, rồi đến phần đùi.
Nhìn khuôn mặt quen thuộc vô cảm kia, cả người Hứa Tri Tri cực kỳ buồn nôn, ruột gan của cô như loạn hết cả lên.
Nửa sau cô không dám nhìn nữa. Cả căn phòng nhuộm đỏ máu, máu phun ra nhỏ giọt, máu loang lổ do kéo lê. Bên cạnh đó còn có tiếng dao chặt chém khiến cô vô cùng sợ hãi.
Mãi cho đến khi mô phỏng kết thúc, cô cũng không dám ngẩng đầu lên.
Thoát khỏi hệ thống mô phỏng, sắc mặt Hứa Tri Tri trắng bệch như tờ giấy. Hai mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào tài liệu trên bàn.
Sau đó cô mở bức ảnh mà Tần Túc đã gửi trên máy tính bảng, đó là ảnh chụp nạn nhân của vụ án đầu tiên. Nhìn cảnh tượng không khác gì nhau, lần đầu tiên Hứa Tri Tri nảy sinh cảm giác chùn bước.
Sự kích thích quá mạnh khiến cô tràn ngập sợ hãi, tận mắt chứng kiến hiện trường giết người quả thực quá sức chịu đựng.
Lúc này Lâm Ngọc đã thu dọn xong, cô ấy phát hiện ra Hứa Tri Tri không thoải mái nên lập tức bước đến hỏi thăm: "Tri Tri, cậu làm sao vậy?"
Lâm Ngọc bất ngờ nhìn thấy ảnh chụp hiện trường vụ án mạng, cô ấy hét lên một tiếng rồi nắm chặt lấy tay của Hứa Tri Tri.
"Đừng sợ đừng sợ, cậu làm tớ hết hồn đấy. Đừng sợ, chỉ cần cậu đừng nhìn nữa là được!" Hứa Tri Tri an ủi Lâm Ngọc. Cô nhanh chóng tắt máy tính bảng để cô ấy không nhìn thấy nữa.
Lâm Ngọc cũng thả lỏng, nhìn Hứa Tri Tri: "Ừ ừ, thảo nào cậu không thoải mái. Đúng là khi nhìn thấy cái này thì không thoải mái thật, hay là tối nay tớ ngủ cùng cậu nhé?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






