Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Thập Niên 80: Chồng Tôi Sủng Vợ Như Mạng Chương 8: Lần Thử Đầu Không Tên

Cài Đặt

Chương 8: Lần Thử Đầu Không Tên

An không vội làm gì vào sáng hôm sau.

Đó không phải do do dự, mà là vì cô hiểu rất rõ: nếu đã bước ra khỏi vị trí cũ, thì mỗi bước tiếp theo đều phải có lý do đứng vững.

Cô vẫn dậy đúng giờ, giúp mẹ nhóm bếp, ăn sáng, rồi xách cặp đi học. Không đi chợ sớm, không mang theo rổ tre. Nhịp sống bên ngoài nhìn vào không hề thay đổi.

Nhưng trong đầu An, mọi thứ đã được xếp lại.

Buổi học trôi qua bình thường. Thầy giảng bài, học sinh ghi chép. Lan ngồi bên cạnh thỉnh thoảng quay sang hỏi một câu nhỏ. An trả lời, gọn và đúng trọng tâm. Cô không để bản thân nổi bật hơn cần thiết.

Giữa giờ ra chơi, An đứng ở hành lang nhìn xuống sân trường. Mấy học sinh nam đá cầu, vài nhóm nữ tụm lại nói chuyện. Một khung cảnh rất quen, rất đời.

Cô bỗng nhận ra một điều rất rõ ràng:

nếu hôm nay cô không làm gì cả, thì ngày mai cũng sẽ trôi qua y hệt như thế.

Và nếu cứ để mọi thứ trôi, thì ý nghĩ hôm trước sẽ tự tan.

An không cho phép điều đó.

Tan học, cô không về nhà ngay.

Cô đi vòng ra chợ.

Không phải để mua đồ, mà để xác nhận lại suy nghĩ của mình bằng thực tế.

Chợ buổi trưa vắng hơn buổi sáng. Nhiều sạp đã dọn hàng, vài người bán còn nán lại hy vọng bán nốt. Nắng chiếu xiên qua mái che, tạo thành những vệt sáng loang lổ trên nền đất.

An đi thẳng đến sạp trứng.

Người phụ nữ trung niên đang ngồi quạt, trước mặt là một rổ trứng không còn đầy.

Thấy An, bà ngẩng lên.

An nhìn vào rổ trứng. “Nếu chiều không bán hết, trứng để được bao lâu?”

Người phụ nữ thở ra. “Mùa này nóng, để sang hôm sau là rủi ro rồi.”

“Vậy nếu có người lấy hết mỗi ngày, cô có bán rẻ hơn không?” An hỏi, rất tự nhiên.

Bà nhìn cô, hơi sững lại. “Lấy hết?”

“Không phải nhiều.” An nói ngay. “Chỉ là đều.”

Người phụ nữ im lặng một lúc, rồi gật đầu.

“Đều thì được. Không lãi nhiều, nhưng đỡ hỏng.”

An không nói thêm. Cô gật đầu cảm ơn, rồi rời đi.

Chỉ một cuộc nói chuyện ngắn, nhưng trong đầu cô, một điểm mấu chốt đã được khóa lại.

Về đến nhà, An thay quần áo, rồi giúp mẹ làm việc nhà. Trong lúc rửa bát, cô hỏi rất vu vơ:

“Mẹ có hay nhờ ai mua đồ giúp không?”

Mẹ lắc đầu. “Ai rảnh đâu. Mỗi nhà tự lo.”

An gật đầu. “Nếu có người tiện đường thì đỡ.”

Mẹ cười. “Tiện thì tiện thật, nhưng quen rồi.”

An không nói thêm. Cô không cần mẹ đồng ý ngay. Cô chỉ cần biết mẹ không phản đối ý tưởng.

Buổi chiều, An ngồi học bài rất nghiêm túc. Cô hoàn thành hết bài tập, rồi đọc trước bài ngày mai. Đến khi trời sẩm tối, cô mới lấy cuốn vở nháp ra.

Lần này, cô không viết kế hoạch.

Cô viết tình huống.

– Nếu mua trứng đều mỗi ngày

– Nếu giao cho 1–2 nhà

– Nếu không ai nhờ thì sao

An nhìn những dòng chữ ấy rất lâu.

Cô hiểu, điều cô sắp làm không phải buôn bán. Nó giống một lần thử hơn. Thử xem suy nghĩ của mình có đúng với thực tế hay không.

Không cần lời quảng cáo.

Không cần rêu rao.

Chỉ cần một lý do hợp lý để mang trứng từ chợ về ngõ.

Đêm đó, An ngủ không sâu. Không phải vì lo lắng, mà vì đầu óc quá tỉnh. Những mảnh suy nghĩ lặng lẽ xếp hàng, không chen lấn, không ồn ào.

Sáng hôm sau, An dậy sớm.

Lần này, cô xách theo rổ tre.

Mẹ nhìn thấy thì hỏi:

“Con đi đâu sớm thế?”

“Con ra chợ mua thêm ít đồ.” An đáp. “Hôm nay con nghỉ tiết đầu.”

Mẹ không nghi ngờ. Chuyện học sinh nghỉ tiết đầu vì sinh hoạt hay việc nhà là điều không hiếm.

An ra chợ khi trời còn mát. Sạp trứng đã mở. Người phụ nữ thấy cô thì gật đầu.

“Hôm nay cháu lấy bao nhiêu?”

An nhìn rổ trứng, suy nghĩ một nhịp.

“Cô để cháu mười hai quả.”

Không nhiều.

Nhưng không phải cho một nhà.

Bà gật đầu, nhanh tay gói trứng cho cô. Khi An trả tiền, bà nói:

“Nếu mai cháu lấy tiếp thì cô giữ phần.”

“Vâng.” An đáp. “Cháu sẽ nói trước.”

Cô rời chợ, đi rất chậm.

Trên đường về, An dừng lại trước một căn nhà ở đầu ngõ. Nhà này buổi sáng thường đóng cửa, buổi trưa mới có người về. Cô đứng một lúc, rồi gõ cửa.

Một người phụ nữ trẻ mở cửa, hơi ngạc nhiên.

“Chị ơi,” An nói, giọng lễ phép, “em vừa đi chợ về, có trứng tươi. Nhà chị có cần không ạ?”

Không bán.

Chỉ là hỏi có cần hay không.

Người phụ nữ nhìn rổ trứng, rồi nhìn An.

“Bao nhiêu một quả?”

“Ba hào.” An đáp, đúng giá chợ.

Người phụ nữ suy nghĩ một chút. “Cho chị sáu quả.”

An gật đầu, lấy trứng đưa. Nhận tiền. Không nói thêm gì.

Cô đi tiếp, ghé thêm một nhà nữa. Lần này, người ta chỉ mua bốn quả.

Mười hai quả trứng, hết sạch.

Không nhanh.

Không ồn.

Không ai hỏi thêm.

Về đến nhà, An đặt rổ tre xuống, trong đó không còn gì ngoài tờ giấy lót.

Cô không thấy vui mừng quá mức. Chỉ có một cảm giác rất rõ ràng: mọi thứ đã khớp.

Buổi trưa, mẹ hỏi:

“Con mua gì mà đi lâu thế?”

“Con mua trứng.” An đáp. “Tiện bán giúp mấy nhà.”

Mẹ sững lại một chút, rồi hỏi:

“Họ nhờ con à?”

“Không.” An lắc đầu. “Con hỏi thôi.”

Mẹ nhìn cô, không trách, cũng không khen. Một lát sau, bà chỉ nói:

“Lần sau nhớ nói với mẹ.”

An gật đầu. “Vâng.”

Buổi tối, An ngồi bên bàn học, mở vở ra. Lần này, cô viết thêm một dòng, rất nhỏ:

Lần thử đầu: thành.

Không phải vì bán được trứng.

Mà vì không có gì sai.

Không ai nghi ngờ.

Không ai phản đối.

Không ai thấy bất thường.

An gấp vở lại, tắt đèn.

Trong bóng tối, cô biết rất rõ:

từ hôm nay, mọi thứ đã khác.

Không phải vì cô đã kiếm được tiền.

Mà vì cô đã tự chứng minh được suy nghĩ của mình bằng hành động.

Và một khi đã chứng minh được điều đó,

cô sẽ không dừng lại ở “lần thử không tên” này nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc