Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Thập Niên 80: Chồng Tôi Sủng Vợ Như Mạng Chương 3: Con Đường Đến Trường

Cài Đặt

Chương 3: Con Đường Đến Trường

Sáng hôm sau, An thức dậy khi trời còn mờ sương.

Tiếng gà gáy vang lên từ cuối xóm, kéo theo âm thanh lục cục của những cánh cửa gỗ mở ra. Thập niên 80 không có đồng hồ báo thức ồn ào, con người quen dậy theo nhịp sinh hoạt của làng xóm và ánh sáng mặt trời.

An ngồi dậy, xếp chăn gọn gàng. Động tác thuần thục, không thừa không thiếu. Cô thay bộ quần áo cũ nhưng sạch sẽ, buộc gọn mái tóc, nhìn lại mình trong gương một lần nữa.

Không phải để làm đẹp.

Mà để xác nhận.

Cô đã thật sự ở đây.

Mẹ đang nhóm bếp ngoài sau, khói bếp bay lên lẫn trong sương sớm. Mùi rơm khô cháy dở lan khắp sân. An rửa mặt bằng nước giếng lạnh buốt, cảm giác tỉnh táo lan nhanh lên tận đỉnh đầu.

“Ăn xong hãy đi.” Mẹ đặt bát cháo lên bàn. “Đường xa, đừng để bụng đói.”

“Vâng.”

An ăn nhanh nhưng không vội. Cô biết, từ hôm nay trở đi, từng hành động nhỏ đều sẽ bị nhìn vào. Đi học lại sau một ngày mê man, chỉ cần hơi khác thường cũng đủ để người ta bàn tán.

Cô khoác cặp sách lên vai, bước ra khỏi nhà.

Con đường đất dẫn ra trường gồ ghề, hai bên là ruộng lúa đã gặt xong, gốc rạ khô lạo xạo dưới chân. Xa xa, vài đứa trẻ con cười đùa, tay cầm cặp sách vải đã bạc màu.

An đi giữa con đường quen mà lạ ấy, trong lòng dâng lên cảm giác khó gọi tên.

Đây là con đường cô đã đi qua hàng trăm lần trong ký ức của thân thể này. Nhưng với cô của hiện tại, mỗi bước chân đều như đang đặt lên một mảnh lịch sử sống.

Cổng trường hiện ra — bức tường vôi thấp, cánh cổng sắt cũ kỹ kêu cót két khi mở. Sân trường phủ đầy cát vàng, vài gốc bàng già đứng im lìm, lá đã rụng gần hết.

An bước vào.

Tiếng trống vang lên, học sinh nhanh chóng vào lớp. An tìm đến phòng học của mình, hàng ghế gỗ dài xếp ngay ngắn. Không có máy chiếu, không có bảng điện tử, chỉ là bảng đen và phấn trắng.

“An?” Một giọng nữ gọi khẽ.

An quay lại. Một cô gái ngồi bàn trên nhìn cô, ánh mắt tò mò xen lẫn lo lắng. Ký ức cho biết đây là bạn cùng bàn — Lan, tính tình hiền lành, hay giúp đỡ người khác.

“Hôm qua cậu không đi học, bọn mình còn tưởng cậu nghỉ hẳn rồi.” Lan thì thầm.

“Tớ hơi mệt.” An đáp, giọng bình thản.

Lan gật đầu, không hỏi thêm. Ở thời này, người ta không quen đào sâu chuyện riêng của người khác.

Tiết học bắt đầu.

Thầy giáo bước vào, tay cầm sổ điểm dày. Ông nhìn lướt qua lớp, ánh mắt dừng lại nơi An một giây ngắn ngủi, rồi tiếp tục giảng bài như thường lệ.

An ngồi thẳng lưng, mở sách.

Chỉ vài dòng đầu tiên, cô đã nhận ra sự khác biệt.

Nội dung bài học — với học sinh ở đây — là khó. Nhưng với cô, đó chỉ là nền tảng cơ bản nhất. Những công thức, định nghĩa, quy luật… tất cả đều quen thuộc đến mức gần như khắc sâu trong tiềm thức.

Cô không cần phải cố gắng để hiểu.

Cô chỉ cần nhớ mình không được quá nổi bật.

An lắng nghe, ghi chép vừa đủ. Khi thầy gọi trả lời, cô đáp tròn trịa, không dài dòng, không phô trương. Vừa đủ để không bị coi là kém, nhưng cũng chưa đến mức khiến người khác chú ý.

Lan nhìn sang, khẽ thở phào. “Hóa ra cậu vẫn ổn.”

An mỉm cười nhạt.

“Nhìn cũng bình thường mà.”

“Chắc do học nhiều quá.”

An nghe thấy, nhưng không quay đầu. Tin đồn là thứ không thể tránh khỏi. Cô không cần giải thích, cũng không cần phủ nhận.

Buổi học trôi qua nhanh hơn cô nghĩ.

Tan học, An thu dọn sách vở, bước ra khỏi lớp. Ánh nắng chiều chiếu xuống sân trường, làm bụi cát lấp lánh. Cô đứng lại một lát, nhìn những gương mặt học sinh trẻ tuổi, lòng chợt dâng lên cảm giác trầm lặng.

Đây là nơi khởi đầu.

Không phải thương trường, không phải đế chế.

Mà là lớp học cũ kỹ, bảng đen, phấn trắng.

An bước ra cổng trường, con đường đất lại hiện ra trước mắt. Nhưng lần này, nó không còn mơ hồ nữa. Trong đầu cô, từng bước đi đã có hướng.

Học — để mở đường.

Buôn bán — để sống.

Thời thế — để chờ.

Cô đi chậm, nhưng không hề do dự.

Bởi An biết rất rõ, con đường này rồi sẽ dẫn cô đi rất xa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc