Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Thập Niên 80: Chồng Tôi Sủng Vợ Như Mạng Chương 4: Bài Kiểm Tra Đầu Tiên

Cài Đặt

Chương 4: Bài Kiểm Tra Đầu Tiên

Buổi sáng ngày hôm sau, trời âm u, mây xám kéo thấp xuống mái trường cũ. Gió thổi qua sân, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm. An đến lớp sớm hơn thường lệ, đặt cặp xuống bàn, lặng lẽ ngồi vào chỗ.

Trong phòng học, học sinh lác đác vài người. Tiếng kéo ghế, tiếng lật sách vang lên khe khẽ. Không khí có gì đó khác thường, như thể ai cũng đang chờ đợi điều gì.

Lan ghé lại gần, hạ giọng.

“Hôm nay kiểm tra Toán đấy. Cậu quên à?”

An lắc đầu.

“Không quên.”

Cô biết. Thậm chí còn biết rõ đề kiểm tra sẽ xoay quanh phần nào. Ký ức của thân thể cũ không nhớ chi tiết, nhưng kinh nghiệm học tập của cô thì quá quen với nhịp ra đề của giáo viên thời này: cơ bản, kiểm tra khả năng nắm chắc kiến thức, không đánh đố.

Lan thở dài. “Tớ học mãi mà vẫn thấy lo.”

An nhìn sang bạn, ánh mắt bình tĩnh. “Cứ làm theo những gì thầy dạy. Đừng vội.”

Lan gật đầu, dường như được trấn an phần nào.

Tiếng trống vào lớp vang lên. Thầy giáo Toán bước vào, đặt xấp giấy lên bàn. Ánh mắt ông lướt qua từng hàng ghế, dừng lại rất ngắn nơi An rồi rời đi. Không ai chú ý đến điều đó.

“Kiểm tra mười lăm phút.” Thầy nói. “Làm nghiêm túc.”

Giấy được phát xuống từng bàn. An nhận tờ đề, liếc qua một lượt. Đúng như cô dự đoán. Những bài toán cơ bản, chỉ cần nắm chắc phương pháp là giải được. Không có bẫy, không có câu hỏi ngoài chương trình.

Cô cầm bút.

Không nhanh, không chậm. Từng bước giải rõ ràng, gọn gàng. Cô cố ý không viết quá khác biệt, không dùng cách giải rút gọn hay mẹo nâng cao. Ở thời điểm này, thể hiện vừa đủ mới là khôn ngoan.

Lan thỉnh thoảng liếc sang, thấy nét chữ của An đều đặn, không hề dừng bút quá lâu. Cô bạn cắn môi, cúi xuống làm tiếp bài của mình.

Mười lăm phút trôi qua nhanh chóng.

“Thu bài.” Thầy nói.

An đặt bút xuống, nộp bài cùng mọi người. Không hồi hộp, cũng không mong chờ. Với cô, đây chỉ là một phép đo, để biết mình nên đứng ở đâu.

Tiết học tiếp theo diễn ra bình thường. Nhưng trong lớp, không khí đã khác. Có người xì xào, có người tỏ ra lo lắng, có người thở phào vì làm được bài.

Giờ ra chơi, Lan kéo tay An ra sân.

“Cậu làm được không?”

“Được.” An đáp.

Lan nhìn cô, do dự một chút rồi hỏi nhỏ: “Cậu… hình như giỏi hơn trước?”

An mỉm cười rất nhẹ. “Tớ chỉ tập trung hơn thôi.”

Lan không hỏi thêm. Cô bạn không phải người hay nghi ngờ, càng không quen soi mói người khác.

“An.”

Không gian như chững lại một nhịp.

An đứng lên, nhận bài. Điểm số đỏ chót hiện rõ: mười điểm.

Lan mở to mắt. Vài học sinh phía sau thì thầm. Ánh nhìn trong lớp bắt đầu thay đổi, có tò mò, có ngạc nhiên, có cả chút không cam lòng.

An trở về chỗ ngồi, đặt bài xuống, không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt. Nhưng trong lòng, cô đã xác nhận được một điều quan trọng.

Mặt bằng trình độ ở đây thấp hơn cô dự đoán một chút.

Điều đó có nghĩa là — cô có không gian để điều chỉnh. Không cần phải luôn đứng đầu, chỉ cần đủ để giữ vị trí an toàn và tạo nền cho những bước đi sau này.

Tan học, An thu dọn sách vở, bước ra sân trường. Trời đã tạnh mưa, nắng yếu ớt xuyên qua mây, chiếu xuống những vũng nước nhỏ lấp lánh.

Trên đường về, vài người đi ngang nhìn cô lâu hơn thường lệ. Tin tức về điểm mười chắc chắn đã lan nhanh trong buổi chiều ngắn ngủi.

An không để tâm.

Về đến nhà, mẹ đang phơi quần áo. Thấy cô, bà hỏi: “Học hành thế nào?”

“Ổn.” An đáp.

Mẹ gật đầu, không hỏi thêm. Với bà, chỉ cần con gái không gặp chuyện, học hành yên ổn là đủ.

Tối đến, An ngồi bên bàn nhỏ, mở sách ra đọc lại bài. Không phải vì cô chưa hiểu, mà vì cô cần ghi nhớ cách dạy, cách ra đề, cách đánh giá của giáo viên nơi này.

Cô không muốn đi quá nhanh.

Muốn đi xa, phải đi chắc.

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi nhẹ. Ánh đèn dầu hắt bóng An lên tường, dáng người mảnh nhưng thẳng.

Bài kiểm tra đầu tiên chỉ là khởi đầu.

Và An biết, từ hôm nay, ánh mắt nhìn về phía cô sẽ không còn như trước nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc