Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sáng hôm đó, An không dậy sớm hơn hôm qua.
Cô vẫn thức giấc theo nhịp quen thuộc, giúp mẹ nhóm bếp, chuẩn bị bữa sáng, rồi ăn nhanh trước khi ra khỏi nhà. Không có cảm giác hối hả, cũng không có sự háo hức đặc biệt. Chỉ là một buổi sáng rất bình thường.
Nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến An nhận ra một thay đổi rất nhỏ.
Mẹ đặt bát cháo xuống trước mặt cô, nhìn chiếc rổ tre đặt gần cửa, rồi hỏi:
“Hôm nay con lại đi chợ à?”
“Vâng.” An đáp.
Mẹ gật đầu. Không nói thêm câu “đừng tiêu hoang” như mấy hôm trước. Chỉ là một cái gật đầu rất nhẹ, nhưng đủ để An hiểu: trong mắt mẹ, việc cô đi chợ đã trở thành một thói quen hợp lý, không còn là chuyện phát sinh.
An xách rổ ra khỏi nhà. Con ngõ nhỏ còn vắng, vài người hàng xóm đang quét sân, gánh nước. Khi thấy An đi qua, có người nhìn theo lâu hơn một chút.
Không phải tò mò.
Mà là ghi nhận.
An đi chậm, bước chân đều. Cô biết, từ hôm nay trở đi, mình không còn là người “tiện đường mua giúp” nữa. Ít nhất là trong mắt một số người.
Chợ buổi sáng đông hơn thường lệ. Người bán trứng đã mở sạp sớm. Thấy An, bà mỉm cười, không cần hỏi nhiều.
“Hôm nay cháu lấy bao nhiêu?”
An nhìn rổ trứng, suy nghĩ một nhịp.
“Hai mươi quả.”
Con số vừa đủ để tạo khác biệt.
Không quá lớn để gây chú ý.
Không quá nhỏ để lặp lại hôm qua.
Người phụ nữ gật đầu, nhanh tay gói trứng. Khi An trả tiền, bà nói thêm:
“Mai cháu lấy nữa thì cô để sẵn cho.”
“Vâng.” An đáp. “Cháu sẽ nói trước.”
Hai người không nói thêm. Nhưng trong ánh mắt của người bán trứng, An thấy rõ một điều: sự yên tâm.
An rời chợ, không đi thẳng về ngõ cũ. Cô rẽ sang khu nhà bên cạnh — nơi hôm qua cô đã ghé hai lần. Hôm nay, cô không gõ cửa ngẫu nhiên nữa.
Cô gõ vào nhà đã mua hôm qua.
Người phụ nữ trẻ mở cửa, thấy An thì hơi ngạc nhiên, rồi cười.
“Hôm nay lại có trứng à?”
“Vâng.” An gật đầu. “Hôm nay trứng tươi.”
“Cho chị sáu quả.” Người kia nói ngay, không cần hỏi giá.
An đưa trứng, nhận tiền. Mọi thứ diễn ra rất nhanh.
Cô đi tiếp, ghé nhà người phụ nữ đứng tuổi hôm qua. Lần này, người đó không đợi An hỏi.
“Cho cô tám quả.” Bà nói ngay khi mở cửa.
An gật đầu. Không ngạc nhiên.
Hai nhà cũ, mười bốn quả trứng.
An còn sáu quả trong rổ.
Cô đứng ở đầu ngõ, suy nghĩ một nhịp. Rồi gõ cửa một căn nhà mới — căn nhà mà mấy hôm trước cô đã quan sát kỹ: sáng đóng cửa, trưa mới về.
Một người đàn ông trung niên mở cửa, hơi sững lại khi thấy An.
“Chú ơi,” An nói lễ phép, “cháu vừa đi chợ về, có trứng tươi.”
Người đàn ông nhìn rổ trứng, rồi nhìn An.
“Bao nhiêu?”
“Ba hào.” An đáp.
“Cho chú sáu quả.” Ông nói gọn.
Hai mươi quả trứng, hết sạch.
Không dư.
Không thiếu.
An quay về nhà, lòng rất tĩnh.
Cô không thấy vui mừng quá mức, cũng không thấy lo lắng. Nhưng cô biết rất rõ: hôm nay đã khác.
“Hết nhanh thế?”
“Vâng.” An đáp. “Mấy nhà quen mua.”
Mẹ dừng tay một nhịp. “Quen rồi à?”
An gật đầu. “Dạ.”
Mẹ không nói thêm. Nhưng An thấy bà nhìn mình lâu hơn thường lệ. Không trách, không lo, chỉ là đang đánh giá lại vị trí của con gái mình trong nhịp sống gia đình.
Buổi chiều, An đi học. Trong lớp, Lan kéo cô lại ngay giờ ra chơi.
“An,” Lan thì thầm, “sáng nay có người hỏi tớ về cậu.”
An không ngạc nhiên. “Hỏi gì?”
“Hỏi cậu có hay đi chợ giúp không.” Lan nói nhỏ. “Tớ bảo cậu tiện thì mua.”
An gật đầu. “Cậu nói vậy là được.”
Lan nhìn cô, ánh mắt có chút tò mò. “Cậu không sợ người ta nói sao?”
An nhìn bạn, giọng rất nhẹ.
“Nói thì cũng phải có chuyện để nói.”
Lan im lặng một lúc, rồi cười. “Cậu khác thật.”
An không đáp. Cô biết, từ hôm nay trở đi, cái “khác” ấy sẽ dần rõ hơn.
Tan học, An về nhà. Trên đường, cô nghe thấy hai người phụ nữ nói chuyện.
“Hình như con bé nhà ông bà kia hay đi chợ sớm.”
“Ừ, nghe nói mua được trứng tươi.”
An bước qua, không quay đầu.
Cô không cần ai biết mặt.
Chỉ cần nhớ tên.
Buổi tối, An ngồi bên bàn học, mở vở ra. Lần này, cô viết chậm hơn.
Ngày thứ ba: người mua không cần hỏi.
Dấu hiệu: thói quen bắt đầu hình thành.
Cô đặt bút xuống, tựa lưng vào ghế.
An hiểu rất rõ: từ hôm nay, mọi bước đi sẽ không còn vô hình nữa. Khi người khác bắt đầu nhớ tên, nghĩa là cô đã bước ra khỏi vùng an toàn.
Nhưng cô không sợ.
Vì cô không làm gì sai.
Không bán đắt.
Không nói dối.
Không phô trương.
Cô chỉ đi đều, và đúng lúc.
An gấp vở lại, tắt đèn.
Trong bóng tối, cô nghĩ đến sáng mai: nên lấy bao nhiêu trứng, nên ghé mấy nhà, nên đi đường nào để không quá lộ.
Những suy nghĩ rất nhỏ.
Nhưng chính chúng sẽ quyết định:
liệu cái tên “An” sẽ chỉ được nhớ trong vài ngày —
hay sẽ trở thành một phần quen thuộc trong nhịp sống của cả khu ngõ.
Và An biết,
khi người khác đã nhớ tên mình,
thì trách nhiệm cũng bắt đầu lớn hơn.
Nhưng cô đã sẵn sàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






