Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Thành Nữ Phụ Pháo Hôi Truyện Tổng Tài Bá Đạo Chương 8: Anh Ấy Cũng Có Cần Mặt Mũi Mà.

Cài Đặt

Chương 8: Anh Ấy Cũng Có Cần Mặt Mũi Mà.

Nhà họ Giang.

Sau khi Giang Lê rời đi được hai tiếng đồng hồ, những cảm xúc phẫn nộ mà mọi người cố gắng kìm nén cuối cùng lại bùng nổ trở lại.

Trong đám đông, có một số người là thân thích của nhà họ Giang. Nhà họ Giang không lên tiếng, họ cũng chẳng dám bỏ về.

Còn một số khác đến từ nhà họ Kiều, họ đang chờ đợi một lời giải thích rõ ràng nên nhất định không chịu rút lui dễ dàng.

Phần còn lại thì chỉ đơn giản là những kẻ đứng ngoài xem kịch vui. Họ nghĩ thầm rằng, hôm nay, hai nhà này nhất định sẽ cãi nhau, họ ít nhất cũng phải xem cho đến khi kết thúc mới thôi.

Thế nên, dù Lâm Mạn Như đã hết lòng tiếp đãi khách khứa theo như lời Giang Lê căn dặn, nhưng bà ấy vẫn không thể ngăn cản những lời bàn tán xì xào.

Nghe thấy tiếng thì thầm xung quanh, bà Kiều lại bắt đầu cất giọng châm biếm:

"Ôi trời, chẳng phải Giang Lê nói chắc như đinh đóng cột rằng sẽ đưa Giang Yến về sao? Đã hai tiếng đồng hồ rồi, thế mà ngay cả một cuộc gọi cũng không có?"

"Ở bên ngoài, thanh danh nhà họ Giang vốn đã chẳng tốt đẹp gì cho cam. Một đứa con trai trưởng suốt ngày ăn chơi trác táng rồi tự chơi trò mất tích, còn đứa con gái trưởng chẳng có chút nghiêm túc nào."

"Theo tôi nghĩ, nếu nhà họ Giang muốn giải quyết êm đẹp chuyện này, họ nên chảy một chút, làm cho mọi người nguôi giận mới được."

Lâm Mạn Như siết chặt tay đang cầm ly trà, sắc mặt bà ấy không còn tươi cười lấy lòng như lúc ban đầu nữa.

Bà ấy rất muốn phản bác lại vài câu, nhưng nhớ đến lời dặn của Giang Lê trước khi rời đi, bà ấy cố gắng kiềm chế và đè nén cảm xúc xuống.

Sau khi bà Kiều phát tiết xong lại thấy bà ấy vẫn giữ thái độ im lặng như không thèm để ý thì vừa tức giận vừa bất ngờ.

Từ khi nào mà bà lớn của nhà họ Giang – Người nổi tiếng mềm mỏng và dễ nắm bắt ở Bắc Kinh – Lại trở nên cứng rắn như vậy?

Chẳng lẽ chỉ vì Giang Lê đã nói với bà ấy vài câu ư?

Không cam lòng, bà ta lập tức chuyển mục tiêu sang những người khác, còn cố tình kéo các bà vợ của những gia đình khác vào để tố cáo những sai sót của nhà họ Giang.

Mẹ Tần thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa, bà ta tranh thủ lúc đem bánh ngọt lên đã khuyên nhủ: "Bà chủ, bà định để bà Kiều tiếp tục bôi nhọ cả nhà chúng ta như vậy sao? Bà ít nhất cũng nên nói vài câu đi chứ. Giống như hóa lớn thành nhỏ, hóa nhỏ thành không ấy."

Nghe vậy, Tưởng Nghiệp – Người vẫn im lặng từ nãy đến giờ – Lạnh lùng hừ một tiếng: "Hóa lớn thành nhỏ, hóa nhỏ thành không là có ý gì? Bà không thấy đám người nhà họ Kiều căn bản không hề muốn ngồi xuống nói chuyện tử tế hay sao? Theo ý tôi, chúng ta hoàn toàn không cần phải sợ họ, nên cứng rắn với họ mới đúng."

Mẹ Tần định mở miệng phản bác điều gì đó, nhưng một giọng nữ kiên quyết đột nhiên cắt ngang lời bà ta –

"Chú Tưởng nói đúng. Đối với những kẻ cố tình gây rối, chúng ta không cần phải nể mặt mũi họ làm gì."

Những người vốn đang xôn xao chợt im bặt vì câu nói này.

Giang Lê, người đang đứng dựa ở cửa, từ từ bước tới bên cạnh Lâm Mạn Như, cô vỗ nhẹ lên mu bàn tay bà ấy như một cách an ủi.

Lòng Lâm Mạn Như cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Bề ngoài trông bà ấy bình tĩnh, nhưng thực chất, lòng bàn tay đang cầm ly trà của bà ấy đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Nếu không nhờ câu nói cuối cùng của Giang Lê trước khi rời đi – "Một người phụ nữ muốn làm chủ cả một dòng họ lớn phải có tâm thế vững vàng và khí chất uy nghiêm, vừa chu toàn bổn phận chủ nhà vừa không bị những lời nói ba hoa của kẻ tiểu nhân kích động" – Thì bà ấy đã sớm bị đám người nhà họ Kiều chèn ép rồi.

Bà Kiều thay đổi sắc mặt, ánh mắt sắc bén của bà ta lia một lượt khắp nơi, rồi bà ta lên giọng chua ngoa: "Ồ, cô Giang đã về rồi à? Thế còn anh trai cô đâu? Sao không thấy?"

"Không phải cô nói chắc chắn rằng cô sẽ mang anh trai về sao? Người đâu? Các người không phải đang dùng chiêu trò vụng về này để trì hoãn thời gian đấy chứ?"

"Ê, cái bà già kia." Một giọng nam phóng khoáng đột nhiên vang lên từ trong đám đông: "Mắt bà mù thì có thể hiến nó đi được rồi. Tôi ngồi đây mười phút rồi đó. Bà coi tôi là không khí à?"

Mọi người lại xôn xao lần nữa, lúc này họ mới phát hiện Giang Yến – Cậu cả nhà họ Giang – Đang ngồi một góc trên ghế sofa ở phía sau, anh ấy vừa cắn bánh ngọt vừa thong thả nói chuyện.

Anh ấy ngồi nghiêng, dựa lưng trên chiếc sofa da bóng loáng, tư thế mạnh mẽ và ngạo nghễ, nhưng khuôn mặt ấy lại toát lên khí chất bất cần đầy cuốn hút.

Đôi mắt đào hoa hơi xếch chứa đầy vẻ khinh thường sáng rực, nhưng lại mang một nét cấm dục tự nhiên.

Đường nét gương mặt sâu lắng như được khắc họa, mỗi góc cạnh đều tinh tế đến mức không thể chê vào đâu được.

Có lẽ thứ duy nhất còn tương đối đứng đắn trên người anh ấy chính là bộ vest đen lịch lãm, chỉnh chu hiếm hoi này.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy dung mạo của người đàn ông, Kiều Sương – Cô con gái út của nhà họ Kiều, người đang nấp sau lưng mẹ – Không khỏi đỏ mặt.

Cậu cả nhà họ Giang trông thật tuấn tú, tiếc thay lại trở thành một công tử bột phóng đãng, chẳng biết chăm sóc bản thân.

Sau khi bà Kiều nhìn thấy Giang Yến, đôi mắt của bà ta trừng lên hết cỡ, miệng thì há to đến nửa ngày vẫn chưa khép lại.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Không phải ai cũng nói Giang Yến đã mất tích và sống chết chưa rõ hay sao? Sao bây giờ anh ấy lại bình yên vô sự về đến nhà rồi?

Hủy hôn ư? Vậy tất cả những gì bà ta gây ra hôm nay chẳng phải trở thành trò cười hay sao?

Vì vậy, bà ra vội vàng kéo con gái lùi lại một bước, mắt bà ta đảo liên hồi rồi nói:

"Các người... Chẳng lẽ các người cố tình bày ra trò này để tính kế chúng tôi, ép chúng tôi phải hủy hôn vô điều kiện hay sao?"

Trên ghế sofa, ánh mắt Giang Yến lóe lên.

Hủy hôn? Hóa ra Giang Lê gọi anh ấy về là để hủy hôn chứ không phải ép anh ấy kết hôn?

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Giang Lê dần nhạt đi: "Vậy ý của bà Kiều là bà không định tuân thủ thỏa thuận ư?"

"Ông cụ Giang đã sớm định ra mối hôn sự giữa Sương Sương và anh trai của cô. Chính các người đã vi phạm lời hứa trước, giờ lại muốn chúng tôi tuân thủ thỏa thuận là sao?"

Bà Kiều muốn liều mạng nên chỉ có thể lôi ông cụ Giang ra làm lá chắn.

Dù sao thì hiện tại ông cụ cũng không về được, nhà họ Giang không có ông cụ trấn giữ chẳng khác gì một bãi bùn nhão, bà ta muốn giẫm thêm mấy chân cũng chẳng sao!

"Hơn nữa, trong mấy ngày Giang Yến mất tích, ai biết được cậu ta đã đã ôm ấp và mập mờ với bao nhiêu người phụ nữ rồi. Con gái tôi tính tình yếu đuối, nó đã chịu đựng và luôn giữ im lặng bấy lâu nay, nhưng tôi là mẹ, tôi không thể cứ đứng yên mà nhìn như vậy được!"

Giang Lê lập tức nắm lấy lỗ hổng trong lời nói của bà ta.

"Việc Giang Yến thích chơi trò mất tích là điều mà cả Bắc Kinh đều biết. Cả nhà họ Giang cũng không tìm được tung tích của anh ấy, vậy xin hỏi bà Kiều, làm sao bà biết được hành động cụ thể của anh ấy ở bên ngoài? Ba người đồn đại sẽ thành hổ, kính mong quý bà đây, nếu không có bằng chứng thì đừng nên vu oan giá họa, hãm hại người khác sẽ tổn hại công đức của chính mình đấy."

"Cô!" Bà Kiều vừa tức vừa giận: "Phẩm chất của Giang Yến ra sao, mọi người đều tận mắt chứng kiến, cần tôi phải tung tin đồn sao?"

"Vậy bà biết anh ấy không phải là người tốt, vậy tại sao bà lại đồng ý mối hôn sự này? Là thật lòng vì con gái hay có mục đích khác?"

Giang Lê đánh trúng trọng điểm, khiến khí thế của bà Kiều lập tức tắt ngấm.

Ngay cả Giang Yến đang đứng bên cạnh cũng ngơ ngác.

Kể từ khi nào Giang Lê – Người thường xuyên hét lớn – Lại trở nên bình tĩnh và lý trí như vậy? Khoan đã...

Hủy hôn thì hủy hôn.

Tại sao lại cứ khăng khăng nhắc đi nhắc lại việc anh ấy không phải là người tốt?

Anh ấy cũng có cần mặt mũi mà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc