Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Nếu coi thường nhà họ Giang thì đừng đồng ý hôn sự này, người ta đã nói có thể hủy hôn rồi, sao còn không chịu? Chưa từng thấy ai muốn chiếm lợi mà còn kiêu ngạo như vậy.”
“Vẫn là bà Giang hiểu chuyện, bị nói như thế mà vẫn nhiệt tình tiếp đãi chúng ta. Theo tôi thấy, cô họ Giang nói đúng, đám người nhà họ Kiều căn bản không định nói chuyện tử tế, chỉ đến để hút máu thôi!”
“…”
Nghe những lời trách móc xung quanh, sắc mặt của bà Kiều tái nhợt.
Kiều Sương cũng cảm thấy mất mặt, cô ta liên tục kéo mẹ tay mình.
“Mẹ ơi, không phải mẹ nói sẽ có người giúp chúng ta sao? Sao đến giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì? Hay là mẹ đồng ý hủy hôn đi, bảo con lấy cái tên khốn nạn Giang Yến đó, thà con chết đi còn hơn.”
“Câm miệng.” Bà Kiều lạnh lùng quát khẽ.
Không chỉ con gái lo lắng, bà ta cũng đang sốt ruột.
Người kia đã hứa rằng, miễn hôm nay họ làm lớn chuyện, người kia nhất định sẽ đưa ra bằng chứng bất lợi của Giang Yến. Như vậy, bà ta có thể nắm được điểm yếu của nhà họ Giang và thoải mái đưa ra yêu sách.
Nhưng bà ta đã cố gắng trì hoãn đến tận bây giờ, sao mọi người lại bắt đầu trách cứ nhà họ Kiều? Bên phía nhà họ Kiều vẫn chưa nhận được thứ họ muốn, nhưng Giang Lê thì khác.
Nhìn tin nhắn do Hạng Hạo gửi đến trên điện thoại, Giang Lê bước lên một bước, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt bà Kiều.
“Dì Kiều à, tôi kính trọng bà là bậc trưởng bối nên mới muốn giải quyết việc của hai nhà trong hòa bình. Nhưng mọi lời tốt đẹp tôi đã nói rồi mà bà vẫn không hợp tác, vậy bà đừng trách tôi không nể mặt.”
Nói xong, cô ném điện thoại cho Giang Yến, người đang đứng ngoài lề xem kịch.
“Kết nối cái này lên màn hình lớn.”
Giang Yến nhận điện thoại thì lập tức bước về phía máy chiếu.
Ngay khi kết nối thành công, anh ấy mới nhận ra.
– Sao mình lại nghe lời Giang Lê như vậy?!
Nhưng lời oán trách chưa kịp nói ra thì anh ấy đã nhìn thấy thứ hiện trên màn hình lớn. Sau đó, anh ấy lập tức im lặng và biến sắc.
Phòng khách vốn hỗn loạn giờ lại như bị nhấn nút dừng, tất cả mọi người đều đứng chết trân tại chỗ.
Kiều Sương càng sợ hãi hơn. Cô ta túm chặt tay mẹ và hét toáng lên.
– Bởi vì trên màn hình không phải thứ gì khác, chính là bức ảnh cô ta và bạn trai cũ ôm hôn nhau ở hành lang cạnh nhà vệ sinh trong quán karaoke, cùng với video họ tay trong tay ra vào khách sạn.
Bà Kiều cũng đờ người.
Thứ bà ta đợi, rõ ràng là scandal của Giang Yến, sao cuối cùng lại là scandal của con gái bà ta?
Giang Lê bình tĩnh bước đến chỗ Giang Yến, nơi anh ấy vừa ngồi xuống. Động tác nâng ly thưởng thức trà của cô trông vô cùng tự nhiên, lại toát lên vẻ thanh lịch.
“Nhìn phản ứng của cô Kiều, chắc cô đã nhận ra người trên màn hình là mình rồi nhỉ? Dù giữa cô và Giang Yến không có tình cảm, nhưng dù sao hai người vẫn có hôn ước. Tôi hy vọng cô có thể đưa ra lời giải thích chính xác cho mọi người.”
Dù Giang Yến cũng chẳng phải kẻ tốt lành gì. Còn suốt ngày âu yếm và tạo ra từ scandal này đến scandal khác với nhiều người phụ nữ khác nhau, nhưng trừ lần bị Tần Hiểu Hiểu tính kế, anh ấy chưa từng vượt qua giới hạn lần nào.
Còn cô Kiều Sương này, một bên giữ chặt bạn trai mà cô ta thích, một bên lại muốn lợi dụng nhà họ Giang.
Ban đầu, cô định để hai gia đình chia tay trong hòa bình, nhưng rõ ràng điều đó không thể nữa.
Ở kiếp trước, sau khi Kiều Sương gả vào nhà họ Giang, cô ta luôn không rõ ràng với mối tình đầu của mình. Cuối cùng, hai người cấu kết với nhau làm cho nhà họ Giang tan nát.
Vì vậy, cô đã cẩn thận nhờ Hạng Hạo, người sở hữu các cơ sở giải trí, điều tra một chút.
Kết quả thật sự đã tìm ra mấy thứ này.
Mọi người xôn xao, họ bắt đầu chỉ trỏ vào Kiều Sương.
Bà Kiều vì giữ mặt mũi nên đã tát một cái vào mặt con gái mình: “Không phải mẹ đã bảo con cắt đứt hoàn toàn với tên đó rồi à? Sao con còn dây dưa với nó?! Xong đời rồi, con làm mất hết mặt mũi nhà họ Kiều rồi!”
Kiều Sương không ngờ mọi chuyện lại phát triển đến mức này, cô ta chỉ biết che mặt chạy ra cửa trong sự xấu hổ.
Bà Kiều giận dữ định đuổi theo cô ta nhưng đột nhiên, vài vệ sĩ mặc vest đen xuất hiện trước mặt bà ta.
“Dì Kiều, chúng ta chưa tính xong món nợ này đâu, bà vội gì chứ?”
Giang Lê đặt tách trà xuống, khuôn mặt của cô lại nở nụ cười ôn hòa, chỉ có đôi mắt đẹp lại rất lạnh lùng.
“Xem ra con gái bà là người không coi trọng hôn ước này trước, và hôm nay, bà lại dẫn theo một đám người đến nhà tôi gây rối. Vậy khoản tổn thất này, bà nghĩ nên bồi thường thế nào chưa?”
Bà Kiều đã mất đi lá bài tẩy nên khí thế của bà ta đã hoàn toàn biến mất. Bà ta chỉ có thể lùi lại hai bước và cố tỏ ra bình tĩnh: “Chuyện này… Tôi cũng không biết. Thôi thì chúng ta cứ hủy hôn đi.”
Vừa nói, bà Kiều vừa đưa ánh mắt cầu cứu tới những người đi cùng bà ta.
Nhưng lúc này, những người nhà họ Kiều đã không còn mặt mũi nào để tiếp tục ở lại. Bê bối xảy ra trên người con gái nhà bọn họ, bọn họ còn mặt mũi nào để ở lại đây? Họ chỉ có thể lần lượt viện cớ để rời đi.
Thấy vậy, dù bà Kiều tức giận nhưng cũng không còn cách nào.
“Giang Lê, rốt cuộc cô muốn làm gì?!”
Giang Lê vẫn ngồi yên trên sofa, thái độ không đổi: “Dì Kiều, hôm nay bà nhiều lần xúc phạm mẹ tôi và nhà họ Giang. Tôi yêu cầu bà nói một lời xin lỗi cũng không quá đáng chứ?”
Bà Kiều siết chặt nắm đấm.
Yêu cầu bà ta xin lỗi Lâm Mạn Nhược, một kẻ yếu đuối, trước mặt nhiều người như vậy ư?! Không đời nào!
Nhưng rõ ràng, những vị khách tại đây cũng không có ý định bỏ qua cho bà ta.
“Cô Giang đã rất nể mặt bà rồi, bà Kiều à, hãy xuống nước đi.”
“Dám cắm sừng lên đầu cậu cả nhà họ Giang, nhà họ Kiều tuy không giàu có nhưng gan thì rất lớn đấy.”
“Tôi thấy nhà họ Kiều là gia đình có gia giáo tệ nhất tôi từng thấy. Cô Giang lại chẳng hề như lời đồn, không độc đoán và không biết nhìn xa như người ta nói.”
Nghe những lời này, bà Kiều hoàn toàn không thể giữ bình tĩnh.
Lúc trước, bà ta còn có chút tự tin để đối đầu với nhà họ Giang, nhưng bây giờ người kia không liên lạc được, và nhà bà ta lại vướng vào scandal lớn như vậy. Bà ta đâu còn tư cách để ngạo mạn.
Nhà họ Giang tuy không phải dòng họ hàng đầu ở Bắc Kinh, nhưng ít ra họ cũng thuộc tầng lớp thượng lưu có danh tiếng.
Bà ta không nên cắt đứt đường lui của mình.
Vì vậy, bà ta vội vàng khóc lóc rồi chạy đến kéo tay Lâm Mạn Nhược.
“Bà Giang à, trước đây là tôi đã hồ đồ nên đã nói sai lời. Xin bà đừng trách tôi.”
Trước đây bà ấy hồ đồ, nghĩ rằng Kiều Sương sẽ là một cô con dâu tốt.
Nhưng thực tế đã tát thẳng vào mặt bà ấy.
Bà ấy nghĩ cô ta ngoan ngoãn, hiểu chuyện, nhưng thực ra, cô ta lại coi nhẹ hôn ước và qua lại với người đàn ông khác. Cả nhà họ Kiều này đang từng bước chèn ép nhà họ Giang, cuối cùng họ cũng lộ ra bộ mặt thật.
Giang Lê nói đúng, họ thực sự là một lũ sâu hút máu, ăn cháo đá bát.
Vì lợi ích của nhà họ Giang, với tư cách là bà chủ của dòng họ, bà ấy không nên nể nang họ nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
