Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Yến ngẩn người, sau đó anh ấy lại chửi một tiếng "Đệt".
"Em coi anh là ai chứ? Anh là anh em đấy, anh cần em coi trọng sao?"
"Khi anh còn tung hoành ở Bắc Kinh, em còn đang mặc bỉm đấy!"
Thế nhưng mười phút sau, anh ấy vẫn xuất hiện trước cửa khách sạn.
"Này, anh nói cho em biết, anh đồng ý về nhà với em không phải vì quan tâm đến anh đâu."
"Anh chỉ quan tâm đến danh tiếng của bản thân thôi, thế nên, em tốt nhất hãy xóa ngay đoạn video đã quay đi!"
Giang Lê không đáp lại, cô chỉ liếc mắt nhìn chiếc áo sơ mi bị cài lệch nút và bộ vest nhăn nhúm khoác trên vai anh ấy.
Giang Yến nhíu chặt mày.
Anh ấy đã sống theo ý mình suốt mười mấy năm nay, chưa bao giờ để ý đến ánh mắt của người khác, đặc biệt là cô em gái này - Người có thể coi như kẻ thù không đội trời chung của anh ấy.
Nhưng không hiểu sao bây giờ, chỉ một ánh mắt của đối phương đã khiến cả người anh ấy cảm thấy khó chịu.
Cảm giác như bị lột trần rồi dùng thước đánh vào xương sống vậy.
Thế là anh ấy khẽ anh hắng giọng, giả vờ bình thường mà cẩn thận cài lại từng chiếc nút áo, tiếp đó chỉnh đốn lại bộ vest cho ngay ngắn.
Lúc này, ánh mắt của Giang Lê mới thu hồi lại.
Ngay sau đó, Giang Yến cũng thở phào nhẹ nhõm.
hưng một giây sau, anh ấy nhận ra điều bất thường.
- Sao anh ấy lại để ý đến sắc mặt của con nhóc chết tiệt này chứ?! Rồi anh ấy nhớ đến cánh tay suýt bị bẻ gãy trong khách sạn ban nãy, cuối cùng anh ấy chỉ có thể nuốt cơn giận vào bụng mà đen mặt chuyển đề tài.
"Này, không phải nói về nhà sao? Xe đón anh đâu?"
Giang Lê nhìn thẳng phía trước, cô lạnh nhạt nói: "Em đi xe buýt đến đây."
Giang Yến: ??? Bình thường cô chiêu này ra khỏi nhà phải có tám chú tài xế đi cùng phục vụ. Sao hôm nay vị tiểu thư ngàn vàng này lại đi xe buýt vậy?
"Khoan đã, đừng nói là em định để anh đi xe buýt về đấy nhé??? "
Giang Lê nhìn anh ấy, trong mắt cô thoáng qua vài tia sáng kỳ lạ: "Không thì sao?"
Giang Yến nổi giận: "Anh đường đường là cậu cả nhà họ Giang, sao anh có thể đi xe buýt được? Em muốn anh bị người ta chê cười đến chết à?!"
"Tiết kiệm là đức tính truyền thống tốt đẹp."
Giang Yến tức cười: "Giang Lê à, hôm nay em bị làm sao vậy? Đừng bảo là lại đang học Ngâm Vãn để lấy lòng tên Thương Thiếu Cảnh đó đấy?"
Thật sự đi xe buýt cơ đấy.
Tài xế thấy anh ấy cứ đứng im thì không nhịn được bấm còi liên tục: "Này, cậu có lên xe không? Muốn lên thì nhanh lên, đừng làm mất thời gian của mọi người!"
Giang Yến chỉ đành phải chịu thua mà bước lên xe.
Nhưng khi anh ấy chuẩn bị đi về phía chỗ Giang Lê ngồi, phía sau lại vang lên tiếng gọi của tài xế.
"Này, bỏ tiền vào máy đã! Cậu muốn quỵt tiền vé à?!"
Ánh mắt Giang Yến rơi vào chiếc máy ghi "Bỏ vào 2 đồng", sắc mặt anh ấy lập tức cứng đờ.
Xong đời rồi.
Thẻ ngân hàng của anh ấy đã bị đóng băng, lúc nãy, khi vào khách sạn còn phải dùng thẻ hội viên của bạn, giờ đây anh ấy lấy đâu ra tiền để bỏ vào máy? Thế là Giang Yến chỉ có thể đen mặt đưa ánh mắt cầu cứu về phía Giang Lê, người đang ngồi cạnh cửa sổ.
Nhưng đối phương cứ như không thấy mà trực tiếp quay đầu sang một bên.
Giang Yến: ! Tốt lắm! Xung quanh đã bắt đầu xì xầm bàn tán.
"Cậu thanh niên này bề ngoài trông thì khá đấy, vậy mà trong người không có nổi hai đồng?"
"Mặc toàn đồ hiệu mà không có tiền đi xe buýt, thật hay giả vậy?"
"Trông thì bóng bẩy, lại từ khách sạn đi ra, không chừng cậu ta làm nghề đó đấy."
Tài xế hết kiên nhẫn nên đưa ra tối hậu thư: "Không có tiền thì xuống xe, đừng làm mất thời gian của cả xe!"
Khuôn mặt Giang Yến sắp đen như mực.
Đây là lần đầu tiên trong đời, anh ấy bị một tài xế mắng ba lần liền mà không phản kháng được.
Đều tại Giang Lê!
Anh ấy hít sâu một hơi rồi bước đến bên cạnh Giang Lê. Anh ấy nghiến răng nói: "Coi như anh xin em! Cho anh vay hai đồng đi!"
Giang Lê dường như đang đợi câu này của anh ấy, cô không chỉ quay đầu lại mà trong đôi mắt cô còn sáng còn ánh lên vài phần vui vẻ.
"Được chứ, nhưng trước tiên, anh phải xin lỗi em đã."
"Sao anh phải xin lỗi em?! "
Giang Lê lại quay đầu đi.
Chết tiệt, từ khi nào con nhóc này trở nên cứng đầu như vậy?
"Được được được, anh xin lỗi em còn không được sao? Anh van em đấy, bà nội anh ơi, cho anh vay hai đồng đi, ông anh này của em sắp bị đám người trên xe này giết chết bằng mắt rồi kìa."
"Cạch" một tiếng, hai đồng xu rơi vào lòng bàn tay anh ấy.
Ngay sau đó là giọng nói trong trẻo của cô gái vang lên bên tai:
"Nhớ trả đấy."
Giang Yến: "..."
Có đáng phải làm quá lên chỉ vì hai đồng thế không?!
Nhưng anh ấy không kịp nghĩ nhiều đã vội vàng bước lên trước, nhét hai đồng xu vào máy.
Lúc này tài xế mới vừa mắng vừa lái xe: "Thật không biết xấu hổ, một thằng đàn ông đi xe buýt còn phải xin tiền con gái người ta. Ăn mặc thì ra dáng lắm."
Giang Yến: . Mẹ nó, sớm muộn gì ông đây cũng sai người làm thịt cái ông tài xế này!
Về chỗ ngồi, khuôn mặt anh ấy trông rất tức giận. Giang Yến lại trừng mắt nhìn những ánh mắt kỳ lạ của hành khách khác.
"Nhìn gì nhìn, trên mặt tôi có vàng à?!"
Lúc này, mọi người xung quanh mới miễn cưỡng thu hồi ánh mắt, nhưng vẻ khinh thường trên mặt họ lại càng rõ hơn.
Giang Lê thấy hơi mệt mỏi với chuyện này.
Xem ra việc cải tạo lại người anh trai này vẫn còn rất gian nan.
Ngay từ lúc trở về nhà họ Giang, cô đã có kế hoạch. Kiếp trước, vì cô mà cả nhà họ Giang tan đàn xẻ nghé.
Bây giờ được sống lại một lần, dù thế nào đi nữa, cô cũng phải cứu vớt cả dòng họ, dẫn dắt những người thân không ra gì này đi đúng đường.
Mà Giang Yến chính là khối u ác tính lớn nhất mà cô cần giải quyết trước tiên.
Nghĩ đến đây, cô mở điện thoại, nhấn khung chat với Hạng Hạo.
[Bạn học Hạng, có việc cần nhờ cậu giúp. Đây là thù lao.]
Sau đó cô chuyển một vạn tệ qua.
Giang Yến ngồi bên cạnh thấy cô gõ gõ trên điện thoại thì không nhịn được ghé cổ qua.
Nhìn thấy màn hình chuyển khoản, anh ấy trợn to mắt: "Khỉ thật, em không phải lại quấy rầy Thương Thiếu Cảnh đấy chứ? Còn chuyển tiền cho người ta? Em gái à, em keo kiệt đến mức không cho anh đây nỗi hai đồng, vậy mà em lại chuyển cho tên đàn ông một vạn mà không hề chớp mắt?"
"Thương Thiếu Cảnh thiếu một vạn này của em à? Giang Lê à, em làm người đi có được không?"
Giang Lê lạnh nhạt: "Không nên nhìn điều không ngay thẳng, không nên nghe điều không ngay thẳng, không nên nói điều không ngay thẳng, không nên làm điều không ngay thẳng, đó là phẩm hạnh của một quân tử."
Giang Yến: .
Cô đang uốn éo mắng anh ấy là tiểu nhân à?
Những lời này không giống sẽ thốt ra từ miệng cô.
Anh ấy hiểu rõ cô em gái này nhất, cô thậm chí còn không thi đỗ vào một đại học nào cho tử tế. Sao cô bây giờ lại học đòi văn vẻ như mấy người có học rồi?
Không chỉ vậy, cả người cô như lột xác hoàn toàn.
Lúc ở khách sạn, do tối nên anh ấy không nhìn rõ, nhưng bây giờ ngồi trên xe buýt sáng sủa, anh ấy đã nhìn thấy sự thay đổi của Giang Lê.
Cô mặc một chiếc váy màu be cực kỳ bình thường, nhưng cả người cũng toát ra khí chất ôn nhu, đoan trang.
Từ góc độ này, anh ấy vừa vặn có thể nhìn thấy hàng mi dài khẽ động và gương mặt với đường nét mềm mại của cô đang lấp lánh dưới ánh nắng nhè nhẹ.
Mái tóc đen óng mượt nhẹ nhàng phủ trên vai, lay động trong gió hè.
Thiếu nữ tĩnh lặng đẹp không giống người trần.
Từ khi nào cô em gái hư hỏng ngày xưa của anh ấy đã trở nên xinh đẹp như vậy?
"Này, Giang Lê à, em gặp chuyện gì rồi phải không?" Giang Yến lạnh giọng: "Dù là vì Thương Thiếu Cảnh, em cũng không cần hy sinh bản thân như vậy chứ?"
"Dù bây giờ em đã đẹp hơn trước rất nhiều, nhưng em là con gái, không cần vì một người đàn ông mà làm đến mức này đâu?"
"Nhà họ Giang sẽ không để em thiếu ăn thiếu mặc, em cần gì phải tự treo cổ trên cái cây cong Thương Thiếu Cảnh đó?"
Giang Lê tắt điện thoại. Cô nhìn thẳng vào mắt anh ấy.
Đôi mi của cô như cánh bướm khẽ chớp, rồi giọng nói nhẹ nhàng của cô từ từ thoát ra từ đôi môi anh đào đó -
"Giang Yến à, anh nói nhiều như thế từ khi nào vậy?"
Giang Yến: .
Mẹ nó, đúng là lòng tốt bị chó gặm mà!
Anh ấy mà nói thêm nửa câu nào với con nhóc này thì tên anh ấy sẽ viết ngược!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)