Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dược phong có một buổi sáng rất đặc biệt, đặc biệt ở chỗ… không có gì đặc biệt xảy ra, nhưng ai cũng cảm thấy tâm trạng nhẹ hơn thường ngày.
Diệu An vừa mở cửa đã thấy Hoàng An đứng ở sân, tay cầm kiếm, nhưng lại không luyện. Hắn đứng rất thẳng, ánh mắt nghiêm túc nhìn về phía lò đan của nàng, giống như đang đối diện với một đối thủ khó nhằn.
Nàng nhìn theo ánh mắt hắn, rồi nhìn lại lò đan, suy nghĩ một lát. “Huynh… đang canh lò à?”
Hoàng An gật đầu rất nghiêm chỉnh. “Hôm qua nó rung.”
Diệu An mất một nhịp, rồi bật cười. “Viên đó à? Nó chỉ rung khi bị nhìn chằm chằm thôi.”
Hoàng An hơi nghiêng đầu. “Vậy ta không nhìn nữa.”
Hắn quay người đi chỗ khác ngay lập tức, động tác dứt khoát đến mức linh thú nhỏ đang nằm phơi nắng cũng giật mình mở mắt. Diệu An cười đến mức phải vịn khung cửa, cảm giác buổi sáng bắt đầu như vậy thật sự không tệ.
Buổi trưa, Diệu An quyết định nấu một nồi canh dưỡng khí đơn giản, coi như đổi vị cho cả dược phong. Nàng nấu rất chậm, không cầu kỳ, chỉ bỏ những dược liệu dễ chịu nhất. Khi canh chín, mùi thơm lan ra, không nồng, chỉ ấm.
Hoàng An ngồi đối diện, cầm bát canh, nhìn rất lâu mới uống. “Không cần dùng linh lực?”
“Không.” Diệu An đáp. “Uống cho vui.”
Hoàng An uống một ngụm, trầm mặc vài giây. “Vị… không giống đan.”
“May quá.” Diệu An thở phào. “Nếu giống đan thì ta thất bại rồi.”
Buổi chiều, dược phong nổi gió nhẹ. Diệu An treo lại mấy tờ phù mới vẽ, vừa treo vừa kiểm tra. Hoàng An đứng bên cạnh, lần này không đụng vào phù nữa, chỉ rất cẩn thận… đứng tránh xa.
“Huynh đang né gì vậy?” Diệu An hỏi.
“Né gió.” Hoàng An đáp.
“Gió có đánh huynh đâu.”
Hắn suy nghĩ một lát, rồi rất nghiêm túc nói: “Ta sợ vẽ ngược.”
Diệu An cười đến mức không treo nổi phù nữa. Nàng phát hiện, Hoàng An khi nghiêm túc tránh những chuyện nhỏ nhặt, lại khiến người ta thấy dễ thương hơn cả lúc hắn lạnh lùng luyện kiếm.
Buổi tối, trời mát. Diệu An pha trà, lần này thêm một lát gừng rất nhỏ. Hoàng An uống xong, cau mày rất khẽ. “Có gì đó…”
“Ấm hơn.” Diệu An nói. “Đêm nay gió lạnh.”
Hoàng An gật đầu, uống hết chén. “Được.”
Linh thú nhỏ lại trèo lên bàn, lần này nằm giữa hai chén trà, chiếm vị trí trung tâm. Diệu An nhìn nó, rồi nhìn Hoàng An. “Hình như nó nghĩ mình là chủ dược phong.”
Hoàng An nhìn linh thú, rồi nói: “Nó ở đây lâu hơn ta.”
“Vậy là tiền bối rồi.”
Linh thú vươn người, tỏ vẻ được công nhận.
Đêm xuống, Hoàng An đứng dậy chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, hắn nhìn lò đan một lần nữa, rồi nói rất nghiêm túc: “Nếu nó rung nữa, gọi ta.”
Diệu An gật đầu, cố nén cười. “Được.”
Khi hắn đi rồi, Diệu An thu dọn, nhìn dược phong yên tĩnh trong ánh đèn. Không có gì lớn xảy ra trong ngày hôm nay, không có tu vi tăng vọt, cũng không có kỳ ngộ. Chỉ có vài tiếng cười, vài chuyện rất nhỏ, và một cảm giác rất rõ ràng rằng, ở nơi này, nàng không cần phải gồng mình.
Ở tu tiên giới rộng lớn, có lẽ chữa lành không phải là quên hết mọi mệt mỏi, mà là khi một ngày trôi qua, người ta có thể cười vài lần mà không cần lý do, và biết rằng, ngày mai cũng sẽ nhẹ như thế.
Sau bữa trà tối hôm đó, dược phong bước vào một giai đoạn rất kỳ lạ: không ai nói ra, nhưng ai cũng có vẻ… vui hơn một chút.
Sáng hôm sau, Diệu An vừa mở cửa đã thấy Hoàng An đứng trước sân, trên tay cầm một tấm bảng gỗ nhỏ. Hắn đứng rất nghiêm túc, giống như sắp tuyên bố chuyện quan trọng.
“Có chuyện gì vậy?” Diệu An hỏi, giọng còn ngái ngủ.
Hoàng An đưa tấm bảng lên. Trên đó viết mấy chữ rất ngay ngắn, nhưng nét hơi cứng: “Khu vực nguy hiểm – Lò đan có thể rung.”
Diệu An nhìn bảng, rồi nhìn hắn, mất vài giây mới hiểu ra. “Huynh… làm cái này à?”
Hoàng An gật đầu. “Để nhắc mọi người.”
“Nhắc điều gì?”
“Không đứng quá gần.” Hắn suy nghĩ một chút, bổ sung thêm, “Và để ta nhớ.”
Diệu An bật cười. Tiếng cười buổi sáng vang lên rất rõ, khiến dược đồng đi ngang cũng tò mò nhìn sang. Linh thú nhỏ chạy tới, ngửi tấm bảng, rồi nằm chặn ngay trước nó, coi như đã tiếp quản khu vực nguy hiểm.
“Huynh treo bảng thì được.” Diệu An nói, cố giữ giọng nghiêm túc. “Nhưng viên đan đó… đã ngoan rồi.”
Hoàng An nhìn lò đan một lúc lâu, như đang đánh giá độ đáng tin của lời nói ấy. “Vậy ta để bảng lại thêm một ngày.”
Diệu An gật đầu. “Tùy huynh.”
Buổi trưa, nàng luyện thêm một mẻ đan mới, cố tình đặt lò ở xa bảng cảnh báo một chút. Hoàng An đứng ở sân, tay đặt trên chuôi kiếm, không nhìn lò đan, nhưng tai lại rất chú ý. Mỗi khi lò phát ra tiếng động nhỏ, hắn lại khẽ nghiêng đầu, giống như đang nghe động tĩnh rất nghiêm trọng.
“Huynh cứ yên tâm.” Diệu An nói vọng ra. “Nếu nổ, ta sẽ nói trước.”
Hoàng An đáp rất nhanh. “Không cần nói. Ta nghe.”
Câu trả lời ấy khiến Diệu An cười đến mức suýt vẽ lệch một nét phù. Nàng phát hiện, Hoàng An không cố ý gây cười, nhưng chính sự nghiêm túc quá mức ấy lại khiến mọi chuyện trở nên buồn cười một cách rất hiền.
Buổi chiều, dược phong có thêm khách. Một vị sư tỷ đến mượn phù chống gió, vừa bước vào đã thấy tấm bảng gỗ. Nàng dừng lại đọc, rồi nhìn Diệu An với ánh mắt khó hiểu. “Dược phong… có nguy hiểm à?”
Diệu An còn chưa kịp trả lời, Hoàng An đã đứng ra rất bình tĩnh. “Không lớn. Chỉ rung.”
Sư tỷ im lặng vài giây, rồi bật cười. “Vậy là an toàn.”
Diệu An che miệng cười theo. Linh thú nhỏ vỗ đuôi một cái, như tán thành.
Buổi tối, Diệu An quyết định gỡ bảng xuống. Nàng cầm bảng đi ra sân, giơ lên trước mặt Hoàng An. “Hết hạn cảnh báo rồi.”
Hoàng An nhìn bảng, rồi nhìn lò đan, rồi nhìn linh thú đang nằm phơi bụng trước hiên. Hắn gật đầu rất chậm. “Ừ. Hôm nay nó ngoan.”
Diệu An treo bảng vào kho, không vứt đi. Nàng nghĩ, có lẽ để đó cũng không sao, coi như một kỷ niệm rất nhỏ.
Đêm xuống, hai người ngồi uống trà như thường lệ. Linh thú nhỏ chen vào giữa, lần này không ngủ, mà nhìn qua nhìn lại, như đang canh chừng cả hai. Diệu An xoa đầu nó. “Yên tâm, hôm nay không có gì nổ.”
Hoàng An rất nghiêm túc tiếp lời: “Ngày mai cũng vậy.”
Diệu An nhìn hắn, nụ cười mềm hẳn ra. Không phải vì câu nói đó quan trọng, mà vì nó rất giống lời hứa, dù chẳng ai gọi tên.
Khi Hoàng An rời đi, dược phong lại trở về yên tĩnh quen thuộc. Diệu An đứng ở hiên nhìn theo một chút, rồi quay vào trong. Lò đan im lặng, linh thú ngủ ngon, gió đêm thổi nhẹ.
Nàng nghĩ, có lẽ chữa lành không phải là mọi thứ luôn hoàn hảo, mà là khi những điều không hoàn hảo cũng được đối xử bằng sự kiên nhẫn, bằng tiếng cười, và bằng một người sẵn sàng dựng cả bảng cảnh báo chỉ để giữ cho mọi thứ an toàn hơn một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
