Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Đến Tu Tiên Giới, Ta Nuôi Luôn Một Kiếm Tu Lạnh Lùng Chương 10: Những Chuyện Rất Nhỏ, Nhưng Đủ Ấm

Cài Đặt

Chương 10: Những Chuyện Rất Nhỏ, Nhưng Đủ Ấm

Buổi sáng hôm đó, dược phong tỉnh dậy trong mùi bánh nướng.

Không phải mùi đan dược quen thuộc, mà là mùi ngọt rất đời, lan nhẹ trong gió, khiến người ta vừa bước ra sân đã không khỏi dừng lại hít thêm một hơi. Diệu An đứng trước bếp nhỏ, nhìn mẻ bánh mới ra lò, mặt bánh hơi xém, hình dáng không đều, nhưng mùi thì rất ổn.

Linh thú nhỏ đứng bên cạnh, mắt mở to, đuôi khẽ quẫy, rõ ràng là rất có ý kiến.

“Không phải cho ngươi đâu.” Diệu An nói trước, rất nghiêm túc.

Linh thú quay đầu đi chỗ khác, nhưng vẫn đứng trong phạm vi mùi bánh.

Hoàng An xuất hiện đúng lúc ấy. Hắn nhìn mẻ bánh, rồi nhìn lò đan bên cạnh, trầm mặc một nhịp. “Đây… không phải đan?”

“Không.” Diệu An đáp. “Là bánh.”

“Ăn được?”

“Ăn được.” Nàng gật đầu. “Ít nhất là với người.”

Hoàng An suy nghĩ rất nghiêm túc, như đang phân biệt giữa bánh và đan. Cuối cùng hắn nói, “Vậy là an toàn.”

Diệu An bật cười. Nàng đặt bánh ra bàn, chia đều. Bánh không ngon xuất sắc, nhưng mềm, ấm. Hoàng An ăn rất chậm, giống như đang đánh giá một loại đan hoàn toàn mới.

“Không có linh lực.” Hắn kết luận.

“Vì nó không cần.” Diệu An nói. “Ăn để vui.”

Hoàng An gật đầu. “Vui.”

Chỉ một chữ, nhưng khiến Diệu An cảm thấy mẻ bánh thành công hơn nàng nghĩ.

Buổi trưa, dược phong có thêm vài người ghé qua. Không phải vì chuyện gì lớn, chỉ là nghe nói ở đây có bánh. Diệu An chia hết mẻ bánh, không giữ lại. Có người ăn xong cười, có người gật đầu khen, có người xin thêm một cái mang về. Không ai hỏi công thức, cũng không ai so sánh, chỉ coi đó là một buổi trưa dễ chịu.

Hoàng An đứng bên cạnh, không nói nhiều, nhưng khi thấy ai đến gần lò đan, hắn rất tự nhiên đứng dịch sang một chút, chắn ở vị trí quen thuộc. Không phải vì nguy hiểm, chỉ là thói quen giữ trật tự.

Buổi chiều, gió mát. Diệu An mang phù ra phơi, vừa phơi vừa đếm, sợ thiếu. Hoàng An ngồi bên, mài kiếm. Tiếng mài đều đều, không gấp. Linh thú nhỏ nằm giữa hai người, ngủ rất say.

“Huynh không luyện kiếm à?” Diệu An hỏi.

“Luyện rồi.” Hoàng An đáp. “Phần còn lại để ngày mai.”

Diệu An gật đầu. Nàng thấy câu trả lời ấy rất giống với cách nàng luyện đan. Không cần làm hết trong một ngày, cũng không cần chứng minh điều gì.

Buổi tối, trời mát hơn. Diệu An pha trà, lần này không thêm gì, chỉ trà nguyên vị. Hoàng An uống xong, gật đầu. “Vừa.”

Diệu An cười. Nàng nhận ra, giữa họ, những đánh giá đều rất ngắn, nhưng lại rất chính xác. Không cần giải thích, cũng không cần tranh luận.

Khi đêm xuống, Hoàng An đứng dậy rời đi. Trước khi đi, hắn nhìn mẻ bánh còn sót lại một cái, rồi hỏi rất nghiêm túc: “Ngày mai… còn không?”

Diệu An suy nghĩ một chút. “Nếu linh thảo không cần ta, thì có.”

Hoàng An gật đầu. “Ta sẽ chờ.”

Hắn rời đi. Diệu An đứng ở hiên nhìn theo, trong lòng dâng lên một cảm giác rất nhẹ. Không phải mong đợi, cũng không phải hứa hẹn. Chỉ là biết rằng, ngày mai trôi qua sẽ có thêm một chuyện nhỏ, đủ để cười.

Ở tu tiên giới rộng lớn, có lẽ chữa lành không nằm ở những kỳ ngộ lớn, mà nằm ở mùi bánh buổi sáng, ở trà buổi tối, ở một người sẵn sàng chờ chỉ để hỏi: ngày mai còn không?

Sáng hôm sau, Diệu An thức dậy muộn hơn thường lệ một chút. Không phải vì mệt, mà vì đêm qua ngủ rất sâu. Nàng mở cửa, gió mang theo mùi cỏ non, không còn mùi bánh, chỉ còn lại cảm giác rất sạch. Linh thú nhỏ đã tỉnh, ngồi ngay bậc hiên, nhìn nàng bằng ánh mắt như đang chờ một câu trả lời quan trọng.

“Không có bánh hôm nay đâu.” Diệu An nói trước.

Linh thú cụp tai, quay lưng lại, thể hiện thái độ rất rõ ràng.

Diệu An bật cười, xoa đầu nó một cái rồi đi vào bếp đun nước. Hôm nay nàng không định làm gì đặc biệt, chỉ luyện vài mẻ đan quen tay, chỉnh lại mấy luống linh thảo. Những việc nhỏ ấy chiếm gần hết buổi sáng, nhưng không khiến nàng thấy mệt. Ngược lại, làm xong việc này đến việc khác, nàng cảm thấy thời gian trôi rất đều, không có đoạn nào bị kéo căng.

Hoàng An gật đầu, tiếp nhận thông tin đó rất nghiêm túc. “Vậy hôm nay uống trà.”

“Ừ.”

Hai người ngồi xuống hiên, mỗi người một chén trà. Không có mùi ngọt, chỉ là vị thanh rất quen. Linh thú nhỏ ngửi chén trà của Hoàng An, lại hắt hơi một cái, rồi bỏ đi chỗ khác nằm. Hoàng An nhìn theo, nói rất chậm: “Nó vẫn không thích trà.”

“Nhưng nó thích ở lại.” Diệu An đáp.

Hoàng An im lặng một nhịp, rồi gật đầu.

Buổi chiều, Diệu An thử một loại đan mới, không khó, chỉ cần chú ý thứ tự dược liệu. Nàng làm rất cẩn thận, đến mức không nhận ra Hoàng An đã đứng sau từ lúc nào. Hắn nhìn một lúc, rồi nói: “Thứ tự đúng.”

“Ừ.” Diệu An đáp, không quay đầu. “Nhưng ta vẫn lo.”

Hoàng An không nói đừng lo, cũng không bảo nàng làm nhanh hơn. Hắn chỉ đứng đó, cho đến khi mẻ đan hoàn thành, rồi mới rời đi. Diệu An mở lò, thấy đan ổn, không hoàn hảo, nhưng đúng như nàng mong. Nàng thở ra một hơi, cảm giác nhẹ đi rất nhiều.

Buổi tối, trời trở gió. Diệu An khép cửa sổ sớm hơn, kéo rèm, đặt lại chiếc ô giấy ở hiên. Khi nàng quay ra, Hoàng An đã đứng đó, chỉnh lại vị trí chiếc ô thêm một chút. Không ai nói gì, nhưng động tác rất đồng bộ, như thể đã quen làm cùng nhau.

“Ngày mai ta bận.” Hoàng An nói, giọng bình thường.

Diệu An gật đầu. “Ừ.”

Không hỏi bận gì, cũng không hỏi bao lâu. Hai người đều biết, có những ngày sẽ không gặp, nhưng điều đó không làm nhịp sống bị lệch.

Đêm xuống, Diệu An ghi chép xong thì tắt đèn sớm. Nàng nằm trong bóng tối, không nghĩ đến ngày mai, cũng không nhớ lại hôm nay quá kỹ. Chỉ là một ngày rất bình thường, có trà, có gió, có vài câu nói ngắn, và một cảm giác rất rõ rằng mình đang ở đúng chỗ.

Ở dược phong, những ngày như vậy trôi qua không để lại dấu mốc, nhưng lại lặng lẽ bồi đắp. Không cần ghi nhớ từng chi tiết, chỉ cần biết rằng, khi mở cửa vào sáng hôm sau, thế giới vẫn đủ hiền để người ta tiếp tục bước ra, làm những việc rất nhỏ, và mỉm cười mà không cần lý do.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc