Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Đến Tu Tiên Giới, Ta Nuôi Luôn Một Kiếm Tu Lạnh Lùng Chương 8: Một Chút Rối Nhẹ, Rất Đời

Cài Đặt

Chương 8: Một Chút Rối Nhẹ, Rất Đời

Buổi sáng hôm đó bắt đầu bằng một tiếng bụp rất nhỏ.

Không lớn, không giật mình, chỉ là kiểu âm thanh khiến người ta dừng tay giữa chừng rồi thở dài một hơi rất quen. Diệu An đứng trước lò đan, nhìn làn khói mỏng bay lên, nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi rất bình tĩnh mở nắp.

Bên trong, một viên đan tròn tròn, màu sắc hơi lệch so với dự tính, linh khí không nổ tung, nhưng lại… rung rung như đang tự phản đối.

Diệu An nhìn nó một lúc, rồi nói rất nghiêm túc: “Đừng làm loạn.”

Viên đan rung thêm một cái nữa, sau đó nằm im.

Diệu An gật đầu, coi như đã thỏa thuận xong.

Nàng đặt viên đan ấy sang một bên, dán nhãn “thử nghiệm – chưa rõ tính tình”, rồi tiếp tục công việc như chưa có gì xảy ra. Ở dược phong, những chuyện như vậy không hiếm, chỉ là mỗi lần xảy ra, nàng lại thấy buồn cười theo một cách rất nhẹ.

Khi nàng mang khay đan ra hiên phơi, Hoàng An vừa lúc đi ngang qua. Hắn nhìn thấy nhãn dán trên khay, dừng lại một nhịp. “Đan… có tính tình?”

Diệu An rất thành thật. “Có vẻ là vậy.”

Hoàng An im lặng vài giây, như đang cân nhắc xem đây có phải chuyện bình thường ở dược phong hay không. Cuối cùng hắn nói, “Ít nhất nó không nổ.”

“Đúng.” Diệu An gật đầu. “Ta coi đó là ưu điểm.”

Hai người nhìn khay đan một lúc, rồi cùng quay đi. Không ai cảm thấy chuyện này kỳ lạ. Ở dược phong, những thứ không hoàn hảo nhưng vô hại luôn được đối xử rất khoan dung.

Buổi trưa, Diệu An được nhờ mang vài viên đan dưỡng khí đến cho một đệ tử mới. Trên đường đi, nàng cẩn thận đến mức đi chậm hơn thường ngày. Khi quay về, nàng thấy Hoàng An đứng ở sân, tay cầm một tờ phù… bị vẽ ngược.

“Cái này,” hắn đưa tờ phù lên, giọng hơi do dự, “dùng thế nào?”

Diệu An nhìn tờ phù, rồi nhìn hắn, mất một nhịp mới hiểu ra. Nàng bật cười, không lớn, chỉ đủ để khóe mắt cong lên. “Cái đó là phù chống gió, nhưng vẽ ngược thì… gió sẽ thổi mạnh hơn.”

Hoàng An cúi xuống nhìn lại tờ phù, rất nghiêm túc. “Vậy nên lúc nãy gió đổi hướng.”

“Ừ.” Diệu An gật đầu. “May là không ai bị thổi bay.”

Hoàng An cất tờ phù đi, như cất một bài học nhỏ. “Lần sau ta hỏi trước.”

“Không sao.” Diệu An vẫn cười. “Ít nhất huynh không thử trong phòng kín.”

Buổi chiều, trời mát. Diệu An ngồi vẽ lại phù, lần này chậm hơn, vừa vẽ vừa giải thích cho Hoàng An cách phân biệt hướng nét. Hoàng An nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu. Có lúc hắn hỏi một câu rất thẳng: “Nếu ta vẽ sai nữa thì sao?”

“Thì sửa.” Diệu An đáp. “Không có gì nghiêm trọng.”

Câu trả lời ấy khiến Hoàng An im lặng một lúc. Không phải vì không hiểu, mà vì hắn nhận ra, có những sai sót ở dược phong không bị coi là thất bại. Chúng chỉ là những chỗ cần điều chỉnh.

Khi trời tối, hai người ngồi uống trà như thường lệ. Linh thú nhỏ bò lên bàn, ngửi chén trà của Hoàng An, rồi hắt hơi một cái rất to. Diệu An bật cười thành tiếng lần đầu tiên trong ngày. Hoàng An nhìn linh thú, rồi rất nghiêm túc nói: “Nó không thích trà.”

“Không.” Diệu An lau nước mắt cười. “Nó chỉ không thích mùi nghiêm túc.”

Hoàng An suy nghĩ một chút, rồi đặt chén trà sang một bên. Linh thú lập tức nằm xuống, tỏ vẻ hài lòng.

Diệu An nhìn cảnh đó, lòng mềm đi rất nhiều. Có những khoảnh khắc không cần ghi nhớ, nhưng lại tự khắc ở lại.

Đêm xuống, gió nhẹ. Hoàng An đứng dậy trước, như thường lệ. Trước khi đi, hắn quay lại nói một câu rất nghiêm chỉnh: “Ngày mai ta sẽ không vẽ phù.”

Diệu An mỉm cười. “Tùy huynh. Nhưng nếu có gió mạnh, nhớ báo trước.”

Hoàng An gật đầu, rời đi.

Diệu An thu dọn bàn trà, nhìn khay đan ban sáng. Viên đan “có tính tình” nằm yên, rất ngoan. Nàng nghĩ, có lẽ ở dược phong, ngay cả những thứ hơi lệch nhịp cũng được phép tồn tại, miễn là không làm tổn thương ai.

Và trong thế giới tu tiên rộng lớn này, có lẽ chữa lành không phải là không có rối rối, mà là khi những rối rối ấy được đặt giữa tiếng cười rất khẽ, giữa một người hiểu, và một người không cần phải tỏ ra hoàn hảo.

Sáng hôm sau, Diệu An vừa mở cửa đã thấy linh thú nhỏ nằm chắn ngay bậc hiên, bụng phập phồng theo nhịp thở, ngủ say đến mức không hề có ý định nhường đường. Nàng cúi xuống nhìn nó một lúc, rồi rất nghiêm túc suy nghĩ xem nên bước qua hay bế lên. Cuối cùng nàng chọn cách thứ ba, nhẹ nhàng kéo một tấm đệm mỏng đặt sang bên cạnh, đẩy linh thú lăn sang đó. Linh thú cựa mình một cái, đổi tư thế, ngủ tiếp, hoàn toàn không bị làm phiền.

Diệu An mỉm cười, coi như ngày mới đã bắt đầu suôn sẻ.

Nàng vào bếp nhỏ pha trà, vừa đặt ấm nước lên bếp thì nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc ngoài sân. Hoàng An xuất hiện, tay cầm một túi giấy gói rất cẩn thận. Hắn nhìn thấy nàng, hơi dừng lại một nhịp, rồi đưa túi giấy ra. “Sư thúc ở hậu sơn gửi. Nói là… bánh khô.”

Diệu An mở ra nhìn. Bên trong là mấy chiếc bánh hình dáng không đều, mặt bánh hơi cháy cạnh. Nàng nhìn một lúc, rồi hỏi rất nghiêm túc: “Có phải là… thử nghiệm không?”

Hoàng An suy nghĩ một chút. “Có thể.”

Diệu An bật cười, tiếng cười không lớn, nhưng rất rõ. “Không sao. Ở dược phong, thử nghiệm nhiều rồi.”

Hai người ngồi xuống hiên, chia bánh. Bánh không ngon lắm, hơi cứng, nhưng ăn được. Hoàng An ăn rất chậm, như đang đánh giá. Diệu An cắn một miếng, rồi nói: “Ít nhất nó không có tính tình.”

Hoàng An nhìn nàng, khóe môi rất khẽ cong lên, chỉ một chút, nhưng đủ để Diệu An nhận ra. Nàng bỗng thấy bánh bớt cứng hơn.

Buổi trưa, Diệu An quay lại lò đan, định xử lý viên đan “chưa rõ tính tình” hôm qua. Nàng đặt nó lên bàn, dùng linh lực dò xét rất nhẹ. Viên đan rung lên một cái, rồi nằm im, như thể đang giả vờ vô tội.

“Nghe lời chút.” Nàng nói nhỏ. “Ta không định trách ngươi.”

Hoàng An đứng cạnh, nhìn cảnh đó, trầm ngâm. “Nếu nó tiếp tục rung thì sao?”

“Thì để riêng.” Diệu An đáp rất thản nhiên. “Không phải cái gì cũng cần sửa ngay.”

Hoàng An gật đầu. Hắn không hỏi thêm. Câu trả lời ấy nghe rất giống cách nàng đối diện với mọi thứ ở dược phong, không vội vàng loại bỏ, cũng không ép buộc thay đổi.

Buổi chiều, Diệu An vẽ phù, lần này cố ý vẽ một đạo đơn giản nhất để Hoàng An thử lại. Hắn cầm bút rất nghiêm túc, nét vẽ chậm và cẩn thận, giống như khi luyện kiếm. Khi hoàn thành, phù không lệch, nhưng nét hơi cứng.

Diệu An nhìn một lúc, rồi nói: “Không sai. Chỉ là… hơi căng.”

Hoàng An nhìn tờ phù, suy nghĩ. “Vậy phải làm sao?”

“Thả lỏng.” Nàng nói. “Không phải lúc nào cũng cần dùng lực.”

Hoàng An im lặng một lát, rồi gật đầu. Hắn vẽ lại lần nữa. Nét bút mềm hơn, phù hiện ra không hoàn hảo, nhưng dễ chịu. Diệu An gật đầu rất hài lòng. “Thấy chưa? Như vậy là được.”

Hoàng An lắc đầu rất nhẹ. “Nó ngủ rồi.”

Diệu An bật cười, lần này không kìm được nữa. Tiếng cười vang lên trong dược phong, không lớn, nhưng đủ làm không gian mềm hẳn. Hoàng An nhìn nàng, không hiểu vì sao, nhưng cũng không thấy phiền. Hắn chỉ nghĩ, nếu mỗi ngày đều có những chuyện nhỏ như thế này, thì việc tu luyện có chậm một chút cũng không sao.

Đêm xuống, khi Hoàng An đứng dậy chuẩn bị rời đi, linh thú nhỏ vẫn ngủ trên đùi hắn. Hắn đứng yên, nhìn Diệu An, như đang xin chỉ thị.

Diệu An che miệng cười. “Huynh cứ ngồi thêm chút đi.”

Hoàng An gật đầu, lại ngồi xuống.

Ở dược phong, có những buổi tối trôi qua như vậy, không cần làm gì lớn, không cần nói lời quan trọng. Chỉ cần vài chuyện nhỏ, vài tiếng cười khẽ, cũng đủ để người ta cảm thấy mình đang được ở trong một nơi an toàn, nơi không ai bắt buộc phải hoàn hảo, và mọi thứ lệch nhịp một chút đều được tha thứ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc