Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Đến Tu Tiên Giới, Ta Nuôi Luôn Một Kiếm Tu Lạnh Lùng Chương 7: Khi Mọi Thứ Trở Lại Đúng Chỗ

Cài Đặt

Chương 7: Khi Mọi Thứ Trở Lại Đúng Chỗ

Hoàng An trở về dược phong vào một buổi chiều muộn, khi nắng đã nghiêng hẳn sang phía sau núi. Không có thông báo trước, cũng không tạo ra động tĩnh. Hắn bước qua cổng gỗ quen thuộc, dừng lại một nhịp rất ngắn, như để xác nhận rằng nơi này vẫn giữ nguyên nhịp cũ, rồi mới tiếp tục đi vào trong.

Diệu An lúc đó đang ở vườn sau, chỉnh lại một luống linh thảo vừa qua kỳ sinh trưởng. Nàng cúi người rất lâu, tay chạm vào đất, linh lực tản ra nhẹ và đều. Khi đứng dậy, nàng nhìn thấy Hoàng An ở đầu lối đi, không tiến lại gần, cũng không rời đi, chỉ đứng đó, yên tĩnh như một phần của cảnh vật.

Nàng không bất ngờ.

Chỉ mỉm cười.

“Về rồi.” Nàng nói, giọng rất nhẹ, giống như nói với một người vừa đi ra ngoài rồi quay lại, không cần hỏi han thêm.

Hoàng An gật đầu. “Ừ.”

Chỉ một tiếng đáp, nhưng khoảng không giữa họ khẽ khép lại, không tạo ra va chạm, chỉ là trở về đúng vị trí vốn có. Hắn nhìn luống linh thảo một lát, rồi nói, “Cây khỏe hơn.”

“Đã quen gió.” Diệu An đáp. Không giải thích thêm.

Họ cùng quay về hiên. Mọi thứ vẫn như trước khi Hoàng An rời đi, chiếc ô giấy đặt đúng chỗ, hàng rào được cố định chắc, trận pháp nhỏ vận hành ổn định. Không có dấu hiệu nào cho thấy đã từng có một khoảng vắng, chỉ có một sự liền mạch rất tự nhiên, như thể thời gian trong dược phong luôn chảy theo nhịp riêng của nó.

Diệu An mang trà ra. Không cần hỏi, không cần mời. Hai chén được đặt xuống như cũ. Hoàng An ngồi xuống, uống một ngụm, trà còn ấm, vị quen. Hắn không nói cảm ơn, cũng không nhận xét. Mọi thứ đều vừa.

Một lúc sau, hắn nói, “Công việc xong rồi.”

Diệu An gật đầu. “Ta đoán vậy.”

Hắn nhìn nàng, ánh mắt trầm, nhưng không lạnh. “Trong thời gian ta không ở đây… có việc gì không?”

“Không có gì lớn.” Nàng đáp. “Mọi thứ đều ổn.”

Diệu An nhìn hắn, bật cười rất khẽ. Không thành tiếng.

“Cười gì?” Hoàng An hỏi, giọng thấp.

“Không có gì.” Nàng lắc đầu. “Chỉ là… thấy mọi thứ vẫn vậy.”

Hoàng An im lặng một nhịp, rồi nói, “Vốn nên như vậy.”

Không phải lời hứa, cũng không phải lời trấn an. Chỉ là một sự xác nhận rất bình thường, nhưng lại khiến Diệu An cảm thấy lòng mình đặt xuống đúng chỗ.

Đêm ấy, khi Hoàng An rời đi, bước chân không còn mang theo khoảng trống như lần trước. Diệu An khép cửa, tắt đèn, nằm xuống rất nhanh. Nàng không nghĩ về việc hắn đã đi đâu, cũng không tự hỏi lần sau hắn sẽ rời đi khi nào. Nàng chỉ biết rằng, dù có những nhịp tách ra, có những đoạn đường mỗi người tự bước, thì khi quay lại, họ vẫn nhận ra nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Ở phía sân luyện kiếm, Hoàng An cắm kiếm vào giá, đứng yên một lúc. Tâm cảnh hắn ổn định, không gợn. Hắn nhận ra, việc rời đi rồi trở lại không làm thay đổi điều gì, chỉ khiến hắn chắc chắn hơn về vị trí mình đang đứng. Không phải đứng cạnh ai đó để dựa vào, mà là đứng cạnh để cùng giữ cho mọi thứ được yên.

Trong tu tiên giới rộng lớn, có vô số con đường dẫn về phía trước. Nhưng ở dược phong nhỏ này, Diệu An và Hoàng An đã cùng tìm được một nhịp đi vừa phải, không cần chạy, cũng không sợ lạc. Và khi mọi thứ trở lại đúng chỗ, người ta mới nhận ra, có những điều chưa từng rời đi, chỉ là chờ đúng lúc để tiếp tục ở đó.

Sau khi Hoàng An trở lại, dược phong dường như không thay đổi gì, nhưng Diệu An cảm nhận rất rõ một sự ổn định đã quay về đúng vị trí của nó. Không phải kiểu ổn định khiến người ta dựa vào, mà là cảm giác biết rằng nếu mình nhìn sang, sẽ có người ở đó, không cần gọi, không cần xác nhận.

Những ngày sau đó trôi qua rất đều. Diệu An tiếp tục công việc quen thuộc, luyện đan, chăm linh thảo, vẽ phù, mọi thứ không nhanh hơn, cũng không chậm đi. Hoàng An cũng vậy, luyện kiếm theo nhịp của mình, thỉnh thoảng đi ngang qua dược phong, dừng lại đúng lúc cần, rồi rời đi khi mọi việc đã ổn.

Có một buổi sáng, Diệu An thử luyện một mẻ đan cần giữ hỏa lực lâu hơn bình thường. Không phải đan khó, chỉ là yêu cầu kiên nhẫn. Nàng bắt đầu từ rất sớm, đến khi mặt trời lên cao, lò đan vẫn còn nóng. Hoàng An đi ngang qua, nhìn thấy khói lò ổn định, liền không vào trong, chỉ chỉnh lại trận pháp gió ở sân rồi rời đi. Diệu An không nhìn thấy hắn, nhưng khi hỏa lực trong lò trở nên dễ kiểm soát hơn, nàng biết hắn đã ở đó.

Khi mẻ đan hoàn thành, Diệu An mở nắp lò, nhìn thành phẩm một lúc lâu. Không phải vì quá hài lòng, mà vì nàng nhận ra mình đã không còn căng thẳng như trước mỗi khi thử điều gì mới. Có những lúc, chỉ cần biết rằng xung quanh mình đã được giữ yên, người ta sẽ dám làm nhiều hơn một chút.

Buổi trưa, hai người gặp nhau ở sân. Không ai hẹn, chỉ là cùng lúc đi ngang. Diệu An dừng lại trước, nói rất tự nhiên, “Mẻ đan ổn.”

Hoàng An gật đầu. “Ta biết.”

Không hỏi chi tiết, cũng không cần kiểm tra. Sự tin tưởng ấy không đến từ lời nói, mà từ việc họ đã thấy nhau làm việc đủ lâu.

Buổi chiều, gió nổi lên bất chợt. Không mạnh, nhưng đủ làm giấy phù lay. Diệu An đang thu dọn thì một tờ phù rơi xuống đất. Nàng cúi xuống nhặt, Hoàng An đã đứng cạnh, đưa tay giữ lại mấy tờ còn bay. Động tác của hắn rất nhanh, nhưng không vội. Khi mọi thứ đã ổn, hắn buông tay, lùi lại một bước.

“Cảm ơn.” Diệu An nói.

Hoàng An chỉ gật đầu.

Trời tối dần. Dược phong lên đèn. Ánh sáng vàng nhạt rơi lên bậc hiên, không làm mọi thứ rõ hơn, chỉ khiến chúng mềm đi. Diệu An mang trà ra, đặt hai chén xuống. Hoàng An đến, ngồi đối diện. Không ai nói về việc hắn đã rời đi mấy ngày, cũng không ai hỏi vì sao trở lại sớm hay muộn. Những câu hỏi ấy không cần thiết.

“Ngày mai ta sẽ ra ngoài một chút.” Hoàng An nói, giọng bình thản.

Diệu An ngẩng lên, nhìn hắn một nhịp. “Ừ.”

Chỉ một tiếng đáp, không thêm gì nữa. Hoàng An nhìn nàng, ánh mắt không đổi. Hắn không cần lời dặn dò, cũng không cần lời hứa quay lại. Việc nói ra đã đủ.

Đêm đó, Diệu An ngủ rất sâu. Không mộng, không trằn trọc. Khi tỉnh dậy, nàng cảm thấy mình đã nghỉ đủ, không phải vì mệt, mà vì lòng đã được đặt xuống. Nàng hiểu rằng, giữa nàng và Hoàng An, không cần những dấu mốc rõ ràng để chứng minh điều gì đang tồn tại.

Ở dược phong, mọi thứ vẫn tiếp tục như vậy. Có những ngày họ ở cạnh nhau nhiều hơn, có những ngày mỗi người bận việc riêng. Nhưng dù gần hay xa, nhịp sống ấy không bị đứt đoạn. Nó chỉ co giãn rất nhẹ, vừa đủ để mỗi người vẫn là chính mình, và vẫn nhận ra nhau khi quay đầu lại.

Và trong sự yên tĩnh ấy, có một điều dần trở nên rõ ràng, dù không ai nói ra: họ không cần phải chứng minh rằng mình đang ở bên nhau, bởi vì chính cách họ cùng đi qua những ngày rất bình thường đã là câu trả lời rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc