Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoàng An rời dược phong vào lúc sáng sớm, khi sương còn chưa tan hẳn. Diệu An không tiễn. Nàng đứng trong sân, nghe tiếng bước chân xa dần, rồi quay lại với công việc đang dang dở, như thể đó là một buổi sáng bình thường. Nhưng chỉ đến khi lò đan được nhóm lửa, nàng mới nhận ra có một nhịp rất quen đã vắng đi, không ồn ào, chỉ là thiếu.
Dược phong vẫn yên. Gió vẫn thổi đúng hướng, linh thảo vẫn xanh, mọi thứ không vì một người rời đi mà thay đổi. Diệu An luyện đan chậm hơn một chút, không phải vì phân tâm, mà vì nàng chú ý hơn đến từng bước. Có vài việc trước đây nàng không cần nghĩ, giờ lại tự kiểm tra thêm một lần. Không khó, chỉ là khác.
Buổi trưa, nàng mang đan ra phơi. Không có ai đứng ở sân. Nàng đặt khay xuống, chỉnh lại vị trí cho đón nắng, rồi ngồi bên hiên, rót trà. Chén trà thứ hai được đặt xuống theo thói quen, sau đó nàng dừng lại, nhìn một nhịp, rồi thu về. Không phải vì buồn, chỉ là nhận ra thói quen vẫn cần thời gian để đổi.
Buổi chiều, gió mạnh hơn dự đoán. Diệu An điều chỉnh lại trận pháp chắn gió, thao tác gọn gàng, không có sai sót. Nàng đứng nhìn linh thảo một lúc, chắc chắn mọi thứ ổn rồi mới quay đi. Trước đây, những lúc như thế, nàng chỉ cần làm xong là được. Hôm nay, nàng đứng thêm một nhịp, như để tự xác nhận rằng mình có thể.
Tối đến, dược phong lên đèn. Ánh sáng vẫn dịu, không sáng hơn, cũng không tối đi. Diệu An ghi chép xong, khép sổ, ngồi yên một lúc lâu hơn thường ngày. Không có tiếng mài kiếm ở xa, không có bước chân quen thuộc. Chỉ có gió và đêm.
Nàng không thấy trống trải. Chỉ là yên theo một cách khác.
Sáng hôm sau, Diệu An thức dậy sớm. Nàng mang nước ra vườn, tưới cây, chỉnh lại vài cọc gỗ. Có một linh thảo nàng từng đánh dấu, lá đã khá hơn. Nàng ngồi xuống, mỉm cười rất nhẹ. Có những việc không cần người khác ở bên mới làm được, nhưng khi làm xong, nàng vẫn nghĩ đến việc kể lại.
Ở một nơi khác, Hoàng An hoàn thành việc của mình nhanh hơn dự tính. Khi thu kiếm, hắn nhận ra tâm cảnh không hề xao động. Hắn biết dược phong lúc này hẳn đang yên, và Diệu An sẽ làm mọi việc rất ổn. Ý nghĩ ấy không khiến hắn lo lắng, cũng không khiến hắn vội vàng quay lại. Nó chỉ ở đó, chắc chắn, như một điểm cố định.
Ngày thứ ba kể từ khi Hoàng An rời đi, Diệu An mở cửa sổ, gió mang theo mùi quen thuộc. Nàng đặt lại chiếc ô giấy ở hiên, chỉnh cho ngay. Không phải vì sắp mưa, chỉ là để nó ở đúng chỗ. Rồi nàng quay vào, tiếp tục một ngày mới.
Những ngày như thế trôi qua không nhanh, cũng không chậm. Có một nhịp đã vắng, nhưng không biến mất. Nó chỉ lùi lại một bước, đủ xa để mỗi người tự bước đi, và đủ gần để khi quay đầu, vẫn nhận ra nhau.
Ngày thứ tư kể từ khi Hoàng An rời dược phong, trời trở lạnh hơn một chút. Không rõ là do tiết khí chuyển, hay chỉ vì buổi sáng ấy gió thổi lâu hơn thường lệ. Diệu An khoác thêm một lớp áo mỏng, ra hiên sớm, nhóm lửa đun nước. Lửa cháy đều, không bùng, không tắt, giống như nhịp sống mấy ngày nay của nàng, không thiếu, cũng không dư.
Nàng luyện đan suốt buổi sáng. Không phải vì có nhiều việc, mà vì nàng muốn giữ tay nghề ở trạng thái ổn định. Có những mẻ đan nàng luyện lại đúng loại đã quen, có những mẻ nàng điều chỉnh nhẹ tỉ lệ dược liệu, chỉ để xem phản ứng. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Khi lò đan tắt hẳn, nàng ngồi yên thêm một lúc, đặt tay lên nắp lò, cảm nhận hơi ấm tàn đi chậm rãi.
Buổi trưa, nàng mang đan đến kho. Sư tỷ nhận đan, nhìn nàng một lúc rồi nói, giọng rất nhẹ, “Mấy hôm nay muội ổn chứ?”
Diệu An gật đầu. “Ổn.” Nàng không nói thêm, cũng không cần giải thích. Câu trả lời ấy là thật. Nàng không cảm thấy thiếu thốn, chỉ là nhận ra mình đã quen với một sự hiện diện, nên khi nó tạm vắng, nhịp sống tự nhiên thay đổi một chút.
Buổi chiều, trời âm u. Mây thấp, gió mang theo hơi ẩm. Diệu An đi một vòng quanh dược phong, kiểm tra lại mái hiên, cửa sổ, những chỗ dễ hắt gió. Có vài chỗ nàng phải đứng kiễng chân để chỉnh lại, động tác hơi chậm, nhưng không khó. Khi xong việc, nàng đứng ở sân, nhìn mây trôi, trong lòng không vội vàng mong trời quang.
Khi cơn mưa nhỏ bắt đầu rơi, nàng mang chiếc ô giấy ra đặt đúng vị trí cũ. Không phải để dùng, chỉ để chắn gió cho hiên. Mưa rơi rất nhẹ, đủ làm ướt đất, không đủ để gây phiền. Diệu An đứng dưới mái hiên, nhìn mưa một lúc, rồi quay vào trong.
Tối hôm đó, nàng không pha trà ngay. Nàng ghi chép trước, viết rõ từng mẻ đan đã luyện, từng điều chỉnh nhỏ. Khi viết xong, nàng mới rót trà, ngồi xuống, uống từng ngụm chậm. Trà nguội dần, nàng không thêm nước nóng. Có những thứ, khi đã đủ, không cần phải giữ ở nhiệt độ hoàn hảo.
Ở một nơi khác, Hoàng An hoàn thành nốt việc cần làm. Không có gì phức tạp, chỉ là xử lý vài việc tồn đọng. Khi rảnh tay, hắn không lập tức quay về, chỉ đứng ngoài sân luyện kiếm, thu thế rất sớm. Hắn nhận ra mình không cần luyện thêm. Tâm cảnh lúc này không phù hợp với việc ép bản thân tiến xa hơn.
Hắn nhớ đến dược phong, không phải theo kiểu nhớ nhung, mà là nhớ đến một nhịp sống rất đều. Ý nghĩ ấy không làm hắn phân tâm, chỉ khiến bước chân chậm lại khi đi ngang qua những con đường quen.
Ngày hôm sau, Diệu An dậy sớm hơn thường lệ. Trời quang trở lại, nắng mỏng. Nàng ra vườn, thấy đất còn ẩm, linh thảo không bị ảnh hưởng. Nàng chỉnh lại vài ký hiệu đánh dấu, gỡ bỏ những cái không cần nữa. Công việc rất nhỏ, nhưng khiến nàng thấy nhẹ.
Đến trưa, khi nàng đang phơi đan, gió đột ngột đổi hướng. Không mạnh, nhưng bất ngờ. Diệu An đứng lại một nhịp, rồi điều chỉnh trận pháp như thói quen. Khi mọi thứ ổn, nàng mới nhận ra mình đã làm việc ấy hoàn toàn theo phản xạ, không cần nghĩ. Nàng bật cười khẽ. Có những điều, dù người dạy không ở bên, vẫn đã ở lại trong tay mình.
Chiều xuống, nàng ngồi ở hiên lâu hơn. Không làm gì, chỉ nhìn ánh nắng trôi qua sân. Trong khoảnh khắc ấy, nàng không nghĩ đến việc Hoàng An khi nào quay lại, cũng không tự hỏi mối quan hệ này sẽ đi đến đâu. Nàng chỉ biết rằng, khi một người từng ở cạnh mình đủ lâu, thì dù họ tạm rời đi, những gì họ mang đến vẫn còn nguyên.
Khi đêm buông, Diệu An khép cửa sổ, thổi tắt đèn. Trong bóng tối, nàng ngủ rất nhanh. Không phải vì mệt, mà vì lòng không vướng.
Ở nơi xa, Hoàng An thu xếp xong mọi việc. Hắn không vội rời đi ngay, chỉ đứng một lúc, nhìn về hướng dược phong, như để xác nhận điều gì đó rất quen. Rồi hắn quay người, bước đi, không nhanh hơn, cũng không chậm lại.
Khoảng cách giữa họ lúc này không phải là sự xa cách, mà là một đoạn đường đang được giữ yên. Không cần gọi tên, không cần kiểm chứng. Chỉ cần biết rằng, khi nhịp sống trở lại gần nhau, mọi thứ vẫn sẽ tiếp tục, như chưa từng bị gián đoạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
