Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Đến Tu Tiên Giới, Ta Nuôi Luôn Một Kiếm Tu Lạnh Lùng Chương 2: Những Ngày Trôi Qua Rất Nhẹ

Cài Đặt

Chương 2: Những Ngày Trôi Qua Rất Nhẹ

Cuộc sống ở dược phong chậm đến mức nếu không để ý, người ta sẽ quên mất khái niệm thời gian.

Diệu An ở lại nơi này đã qua vài ngày, nhưng cảm giác giống như đã rất lâu. Không phải vì xảy ra nhiều chuyện, mà bởi vì mỗi ngày đều trôi qua đủ đầy, không thiếu, không dư, giống như một ấm trà vừa miệng, uống đến đâu ấm đến đó.

Buổi sáng, nàng dậy khi sương còn đọng trên lá. Không cần chuông, cũng không cần ai gọi, chỉ là đến giờ thì tỉnh. Nàng mở cửa, để gió mát lùa vào phòng, rồi ngồi xuống trước bàn nhỏ, vận hành linh lực trong cơ thể một vòng thật chậm. Linh lực đi qua kinh mạch êm ái, không có cảm giác gấp gáp hay bị thúc ép. Ở dược phong, không ai so sánh tu vi, cũng không ai dùng tiến độ của người khác làm thước đo cho mình.

Sau đó nàng ra vườn, xem lại linh thảo, nhổ cỏ, tưới nước. Công việc rất nhỏ, nhưng Diệu An làm rất cẩn thận. Nàng phát hiện mình thích cảm giác chạm tay vào đất, vào lá cây, thích nhìn từng mầm non lớn lên từng chút một. Tu tiên giới trong tưởng tượng của nàng từng là nơi đầy tranh đấu, nhưng góc nhỏ này lại yên đến lạ, như thể cố tình giữ lại cho những người không muốn vội.

Đến gần trưa, nàng mới bắt đầu luyện đan.

Lò đan đặt giữa gian phòng thoáng gió, ánh sáng chiếu vào vừa đủ. Diệu An không đốt lửa lớn, cũng không cầu thành phẩm xuất sắc, chỉ luyện những loại đan cơ bản nhất. Mỗi bước đều làm chậm, từ việc cân dược liệu cho đến khống chế hỏa lực. Có lúc nàng dừng lại rất lâu chỉ để nhìn màu lửa trong lò, điều chỉnh thêm một chút rồi mới tiếp tục.

Đan dược không nổ nữa.

Ít nhất là không nổ lớn.

Hoàng An vẫn xuất hiện đều đặn, nhưng rất lặng lẽ.

Hắn không vào phòng nàng, cũng không đứng quá gần. Thường chỉ dừng lại ở sân, sửa vài viên gạch lỏng, đặt lại một khối linh thạch ở vị trí gió hay thổi tạt. Mỗi lần xuất hiện, hắn đều rất đúng lúc, giống như đi ngang qua tình cờ, nhưng lại luôn giải quyết được đúng việc cần.

Diệu An dần quen với sự hiện diện ấy.

Không phải quen theo kiểu chờ đợi, mà là quen theo kiểu yên tâm. Biết rằng nếu có chuyện nhỏ xảy ra, sẽ có người giúp, không cần hỏi nhiều. Có hôm nàng đặt thêm một chiếc ghế ở hiên, không nói gì. Hoàng An đến, nhìn thấy, liền ngồi xuống một lúc, không luyện kiếm, cũng không nói chuyện, chỉ ngồi đó, nhìn ánh nắng trôi qua tán cây.

Sự im lặng giữa họ không khiến người ta khó chịu.

Nó giống như khoảng lặng cần thiết để thở.

Có một buổi chiều, Diệu An thử luyện một mẻ đan mới. Không khó, nhưng yêu cầu hỏa lực ổn định trong thời gian dài. Nàng tập trung rất lâu, đến khi mồ hôi thấm nhẹ sau lưng. Khi mở lò, mẻ đan thành công, không hoàn hảo, nhưng rất đều. Nàng thở ra một hơi, cảm giác nhẹ hẳn.

Lúc quay người lại, nàng thấy Hoàng An đứng ở ngoài sân.

Hắn không nhìn nàng chăm chú, chỉ đứng đó, như thể chắc chắn rằng mọi thứ đã ổn. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, hắn khẽ gật đầu, rất nhẹ. Không phải khen, cũng không phải hỏi, chỉ là một sự thừa nhận yên lặng.

Diệu An bỗng cảm thấy mệt mỏi tan đi.

Nàng nhận ra, từ khi đến thế giới này, nàng chưa từng bị thúc ép phải “trở nên tốt hơn” theo nghĩa gắt gao. Không ai hỏi nàng bao giờ đột phá, cũng không ai lấy tốc độ tu luyện của người khác để so sánh. Ở đây, nàng được phép chậm, được phép thử sai, được phép dừng lại nghỉ một chút.

Buổi tối, dược phong rất yên.

Đèn không sáng rực, chỉ đủ để nhìn rõ lối đi. Diệu An thường ngồi trong phòng, ghi lại những gì đã học được trong ngày. Không phải để báo cáo, chỉ để nhớ. Có hôm nàng viết về cách linh thảo phản ứng với hỏa lực nhẹ, có hôm chỉ viết vài dòng rất đơn giản: hôm nay gió mát, đan không nổ, phù vẽ khá.

Hoàng An đi ngang qua, thấy đèn còn sáng, sẽ đặt một túi linh thạch nhỏ ở bậc cửa, rồi rời đi. Không gõ cửa, cũng không nói gì. Diệu An sáng hôm sau phát hiện, chỉ lặng lẽ cất đi, không nhắc.

Giữa họ, không có điều gì cần nói thành lời.

Sự quan tâm tồn tại như một việc hiển nhiên, không cần giải thích.

Có lúc Diệu An nghĩ, nếu tu tiên là một con đường dài, thì nàng mong con đường này có thể giữ được nhịp như thế này lâu hơn một chút. Không cần đi nhanh, cũng không cần đi đầu, chỉ cần mỗi bước đều vững và không khiến lòng mình mỏi.

Hoàng An, ở một góc khác của dược phong, thu kiếm khi trăng vừa lên. Hắn nhận ra tâm cảnh của mình mấy ngày nay rất ổn. Kiếm vẫn sắc, nhưng không còn căng. Giống như sau khi luyện xong, có thể thả lỏng, không cần đề phòng thêm điều gì.

Hắn không gọi tên cảm giác ấy.

Chỉ biết rằng, ở nơi này, có một người khiến mọi thứ trở nên vừa phải.

Và thế là, những ngày trôi qua ở dược phong, không ồn ào, không nổi bật, nhưng rất thật. Như nước chảy qua đá, không để lại dấu vết rõ ràng, nhưng đủ để khiến người ta muốn ở lại lâu hơn.

Những ngày sau đó, Diệu An bắt đầu quen mặt quen tên với mọi người ở dược phong.

Dược đồng phụ trách tưới cây là một cậu thiếu niên nói nhiều hơn làm, nhưng mỗi khi nhắc đến linh thảo thì lại nghiêm túc đến lạ. Sư tỷ coi kho đan dược tính tình hiền, hay để sẵn cho nàng vài gói thảo mộc khô, nói là “phòng khi lò đan nổi tính”. Có cả một linh thú nhỏ lông xám, ngày nào cũng nằm phơi nắng trước hiên, thỉnh thoảng tỉnh dậy lại chui vào góc lò đan ngủ tiếp, hoàn toàn không quan tâm đến việc mình đang ở tu tiên giới hay nơi nào khác.

Diệu An không cố gắng trở nên thân thiết, nhưng sự hiện diện của nàng dần trở thành một phần tự nhiên trong nhịp sinh hoạt của dược phong. Người ta quen với việc buổi sáng thấy nàng lom khom bên luống cây, buổi trưa nghe tiếng lò đan hoạt động đều đều, buổi chiều thấy nàng ngồi vẽ phù dưới hiên, gió thổi nhẹ, giấy phù khẽ lay.

Có hôm, nàng được nhờ luyện một mẻ An Thần Hoàn cho một vị sư thúc tu luyện gặp chút rối loạn tâm cảnh. Không phải việc lớn, nhưng Diệu An làm rất cẩn thận. Nàng kiểm tra dược liệu nhiều lần, hỏa lực giữ ổn định, từng bước đều không vội. Khi mẻ đan hoàn thành, mùi thuốc dịu, linh khí cân bằng, không sắc bén, không áp lực.

Sư thúc nhận đan, gật đầu khen một câu rất nhẹ, không phải vì phẩm chất đan dược xuất sắc, mà vì cảm giác an hòa mà nó mang lại. Diệu An nghe vậy, chỉ cúi đầu cảm ơn, trong lòng lại thấy yên hơn một chút. Nàng nhận ra, có lẽ con đường mình đi vốn không cần phải ồn ào.

Buổi chiều hôm đó, trời đột ngột đổ mưa.

Mưa ở tu tiên giới không nặng, hạt rơi nhỏ, đều, mang theo linh khí mỏng. Diệu An đang thu phù thì chưa kịp cất hết, giấy bị gió cuốn bay vài tờ. Nàng đứng dậy đuổi theo, bước chân hơi vội, nhưng mưa làm nền đất trơn, suýt nữa thì trượt.

Một cánh tay đưa ra rất nhanh, nhưng không mạnh, chỉ vừa đủ để giữ nàng lại.

Diệu An đứng vững, ngẩng lên, thấy Hoàng An đã ở ngay bên cạnh. Hắn không nói gì, chỉ giữ nàng đứng yên một nhịp, rồi buông tay khi chắc chắn nàng không sao. Động tác của hắn rất tự nhiên, không hề khiến người ta cảm thấy bị can thiệp.

“Cảm ơn.” Diệu An nói khẽ.

Hoàng An gật đầu. Hắn cúi xuống nhặt những tờ phù bị ướt, đặt gọn lại vào tay nàng. Phù bị mưa thấm, linh lực tản bớt, không còn dùng được, nhưng hắn vẫn nhặt rất cẩn thận, như thể không muốn làm hỏng thêm.

Hai người cùng đứng dưới mái hiên nhìn mưa rơi.

Không ai nói chuyện.

Tiếng mưa đều đều, không vội, không gấp, rơi xuống mái ngói phát ra âm thanh rất nhỏ. Diệu An nhìn màn mưa trước mặt, trong lòng không hiểu vì sao lại thấy an ổn đến vậy. Không phải vì có người bên cạnh, mà vì khoảnh khắc này không đòi hỏi nàng phải làm gì cả.

Hoàng An cũng không vội rời đi. Hắn đứng đó, tay đặt hờ trên chuôi kiếm, ánh mắt nhìn xa, không phòng bị. Tâm cảnh của hắn rất tĩnh, giống như sau khi luyện kiếm xong, có thể để kiếm nghỉ một lát.

Mưa tạnh không lâu sau đó.

Diệu An mang phù ướt vào phơi, Hoàng An giúp nàng đặt lại giá gỗ sao cho gió dễ thổi. Không cần bàn bạc, mỗi người tự làm phần việc của mình, nhịp nhàng đến mức như đã quen từ lâu.

Khi trời tối hẳn, đèn trong dược phong lần lượt được thắp lên. Ánh sáng không sáng rực, chỉ đủ để nhìn rõ lối đi. Diệu An ngồi bên bàn, ghi lại những điều trong ngày, nét chữ chậm rãi, không vội hoàn thành. Có những dòng nàng viết rất ngắn, chỉ vài chữ, nhưng đều là những điều nàng muốn nhớ.

Ngoài kia, Hoàng An thu kiếm, đứng nhìn ánh đèn một lát rồi rời đi. Trước khi đi, hắn đặt một chiếc ô giấy khô dưới mái hiên, không nói gì.

Sáng hôm sau, khi Diệu An mở cửa, chiếc ô vẫn ở đó.

Nàng nhìn nó một lúc, rồi mỉm cười.

Không phải nụ cười vì cảm động quá mức, mà là một nụ cười rất nhẹ, giống như khi nhận ra rằng, ở nơi này, có những sự quan tâm không cần gọi tên, không cần hứa hẹn, nhưng luôn hiện diện đúng lúc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc