Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Đến Tu Tiên Giới, Ta Nuôi Luôn Một Kiếm Tu Lạnh Lùng Chương 1: Mở Mắt Ra, Giữa Một Thế Giới Khác

Cài Đặt

Chương 1: Mở Mắt Ra, Giữa Một Thế Giới Khác

Diệu An tỉnh dậy trong một buổi trưa rất yên.

Yên đến mức nàng không lập tức nhận ra có điều gì đó không đúng. Trước mắt là bầu trời xanh nhạt, mây trôi chậm rãi, nắng không gắt mà dịu, rơi xuống da mang theo cảm giác ấm áp rất thật. Không khí quanh nàng trong lành đến mức mỗi hơi thở đều có mùi cỏ cây và thảo dược, nhẹ, thanh, dễ chịu.

Mất vài giây sau, Diệu An mới ngồi dậy.

Nàng không thấy trần nhà, không thấy bàn làm việc, cũng không thấy căn phòng quen thuộc nơi mình vừa ngủ trưa. Thay vào đó là một thung lũng rộng mở, cây cối xanh tốt, từng luống dược thảo được trồng ngay ngắn, lá cây ánh lên linh khí mỏng như sương sớm. Cảnh tượng trước mắt không hề đáng sợ, trái lại, yên bình đến mức khiến lòng người tự nhiên lắng xuống.

Diệu An cúi đầu nhìn lại bản thân. Váy áo nàng đang mặc mềm nhẹ, màu nhạt, tay áo rộng, chất vải xa lạ nhưng lại vừa vặn như đã quen từ lâu. Trên tay nàng là một lò đan nhỏ, còn hơi ấm, mùi thuốc thoang thoảng lan ra xung quanh. Trong khoảnh khắc ấy, rất nhiều cảm giác và nhận thức không thuộc về thế giới cũ của nàng lặng lẽ xuất hiện, không ồ ạt, không cưỡng ép, chỉ như một dòng nước chảy vào tâm trí.

Nàng biết đây là tu tiên giới. Biết nơi mình đang đứng là dược viên của một môn phái. Biết lò đan trong tay vừa hoàn thành một mẻ đan sơ cấp. Và quan trọng hơn, nàng không hề hoảng sợ.

Diệu An ngồi yên một lát, cảm nhận linh lực trong cơ thể vận chuyển êm ái, không tắc nghẽn, không xa lạ. Cảm giác này giống như một người vốn đã quen làm một việc nào đó từ rất lâu, chỉ là tạm thời quên đi, giờ đây nhớ lại mà thôi.

“Xuyên không rồi à…” Nàng khẽ lẩm bẩm, giọng không mang theo kinh ngạc, chỉ là xác nhận một sự thật mới. Không có hoang mang, cũng không có sợ hãi. Có lẽ bởi cảnh vật quá yên, cũng có lẽ bởi trong lòng nàng vốn không phải người thích chống lại những gì đã xảy ra.

Nàng mở nắp lò đan. Bên trong là ba viên đan tròn nhỏ, màu sắc nhạt, linh khí ổn định, không mạnh nhưng rất sạch. Diệu An nhìn một lúc, khóe môi cong lên một chút. Đan dược này không xuất sắc, nhưng cũng không tệ. Ít nhất, nó không nổ.

Ngay khi ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, một viên đan khẽ lăn ra ngoài, phát ra tiếng động rất nhỏ, như thể đang nhắc nàng đừng quá vội kết luận. Diệu An cúi xuống nhặt viên đan lên, không buồn bực, ngược lại còn bật cười khẽ. “Ừ, nổ nhẹ thôi, vẫn chấp nhận được.”

Nàng cất lò đan, tiện tay lấy ra bút phù và giấy vàng. Linh lực theo nét bút chảy ra tự nhiên, không cần suy nghĩ quá nhiều. Một đạo Thanh Phong Phù hiện lên gọn gàng, không dư thừa, không méo lệch. Diệu An nhìn thành phẩm, gật đầu. Luyện đan được, vẽ phù được, ngũ hành vận chuyển trôi chảy. Xuyên không, nhưng hình như mọi thứ đều đang đứng về phía nàng.

Không có tiếng gọi sứ mệnh, cũng không có cảm giác phải tranh đoạt điều gì. Diệu An chỉ đứng giữa dược viên, ngẩng đầu nhìn bầu trời xa lạ mà quen thuộc, trong lòng bỗng sinh ra một ý nghĩ rất giản dị: nếu đã đến rồi, vậy thì sống cho tốt.

Cùng lúc đó, ở một sân luyện kiếm cách dược viên không xa, Hoàng An đang thu kiếm.

Kiếm tu trong môn phái đều biết hắn. Không phải vì hắn lạnh lùng đến mức khó gần, mà vì kiếm pháp của hắn luôn ổn định, tâm cảnh vững vàng, không vì ngoại vật mà dao động. Hoàng An không nói nhiều, cũng không thích tụ tập. Với hắn, tu luyện là tu luyện, kiếm là kiếm, mọi thứ còn lại đều không cần thiết.

Hắn vừa thu thế kiếm, thì một vật nhỏ tròn tròn lăn đến gần chân. Hoàng An cúi xuống nhìn. Đó là một viên đan, linh khí không mạnh, nhưng rất ổn định, bề mặt còn lưu lại vết phù văn khắc tay, hơi lệch, nhưng không hề cẩu thả.

Ngay khi hắn còn đang suy nghĩ, một giọng nói vội nhưng không gấp vang lên phía sau. “Đừng đạp lên, viên đó… nếu mạnh tay quá có thể sẽ nổ thêm lần nữa.”

Hoàng An quay người. Trước mặt hắn là một cô nương dáng người nhỏ nhắn, ôm theo lò đan, tay còn cầm bút phù. Gương mặt nàng tròn, mắt to, biểu cảm hơi ngượng nhưng rất chân thành, không có ý che giấu hay toan tính. Nàng nhìn viên đan dưới chân hắn, trong mắt chỉ có lo lắng rất thật, không phải vì sợ hắn trách phạt, mà là sợ làm phiền người khác.

Hoàng An khẽ nâng tay, dùng linh lực đưa viên đan trở lại tay nàng. Động tác của hắn chậm rãi, không mang theo uy áp. “Cầm chắc.” Giọng hắn trầm, thấp, nhưng không lạnh.

Diệu An ngẩn ra một chút, rồi cười. “Cảm ơn.”

Chỉ là hai chữ rất đơn giản, nhưng Hoàng An lại cảm thấy kiếm khí quanh người mình nhẹ đi một chút. Cảm giác ấy không rõ ràng, chỉ như một cơn gió lướt qua, nhưng đủ để hắn nhớ.

Diệu An ôm lại lò đan, lùi ra một bước, ánh mắt cong cong. Nàng không biết người trước mặt là ai, tu vi thế nào, chỉ biết hắn đã giúp nàng một việc nhỏ, rất tự nhiên. Còn Hoàng An, nhìn theo bóng dáng nàng rời đi, trong lòng không hiểu vì sao lại có cảm giác yên ổn hiếm hoi, giống như khi kiếm đã vào vỏ, không cần phải đề phòng thêm điều gì nữa.

Cuộc gặp gỡ ấy không có lời hẹn, cũng không mang theo biến cố. Nó chỉ là một khoảnh khắc rất nhỏ trong tu tiên giới rộng lớn, nhưng lại lặng lẽ mở ra một con đường khác, chậm rãi, dịu dàng, không cần tranh đoạt, không cần hơn thua.

Và Diệu An, trong thế giới mới này, lần đầu tiên cảm thấy rằng, có lẽ tu tiên không nhất thiết phải là con đường cô độc.

Sau lần gặp gỡ ngắn ngủi ấy, cuộc sống của Diệu An trong tu tiên giới dần đi vào một nhịp rất chậm.

Nàng được sắp xếp ở lại dược phong, một nơi không ồn ào, không nhiều tranh đoạt, quanh năm chỉ có mùi thảo mộc và gió nhẹ. Dược phong không yêu cầu tu vi cao, cũng không đặt nặng thành tích, những người ở đây phần lớn đều có tính tình hiền hòa, quen với việc lặng lẽ chăm sóc cây cối, luyện đan, vẽ phù, ngày nối ngày trôi qua như nước chảy.

Diệu An thích nơi này ngay từ đầu.

Mỗi sáng, nàng dậy sớm, mở cửa sổ, nhìn sương mỏng phủ trên các luống linh thảo. Ánh nắng vừa lên, không gay gắt, chỉ đủ để đánh thức cỏ cây. Nàng pha một ấm trà nhạt, ngồi bên hiên, để linh lực trong cơ thể tự nhiên vận chuyển. Không cần ép buộc, không cần cố gắng vượt cấp, chỉ cần thuận theo.

Lò đan của nàng vẫn thường xuyên “có ý kiến riêng”. Đan dược không phải lúc nào cũng hoàn hảo, đôi khi mẻ đan sẽ sinh ra tiếng động nhỏ, đôi khi phù chú vẽ xong sẽ bay lệch một chút, nhưng chưa từng gây ra nguy hiểm thật sự. Người trong dược phong dần quen với việc thấy Diệu An ôm lò đan chạy chậm chậm qua sân, vừa đi vừa xin lỗi, gương mặt tròn nhỏ mang theo nụ cười rất thật.

Không ai trách nàng.

Bởi vì nàng luôn cẩn thận, luôn thu dọn sạch sẽ, luôn nhớ mang trà hoặc bánh nhỏ đến xin lỗi sau mỗi lần làm phiền. Sự vụng về ấy không khiến người khác khó chịu, trái lại, lại khiến dược phong thêm vài phần sinh khí.

Hoàng An vẫn luyện kiếm như trước.

Hắn không vì một lần gặp gỡ mà thay đổi lịch tu luyện, cũng không chủ động tìm kiếm điều gì. Nhưng mỗi lần đi ngang dược phong, ánh mắt hắn sẽ vô thức dừng lại một chút, nhìn về phía gian nhà nơi Diệu An thường ngồi luyện đan. Không phải tò mò, cũng không phải theo dõi, chỉ là một thói quen rất nhỏ, như xác nhận rằng nơi đó vẫn yên.

Có lần, lò đan nổ lớn hơn thường ngày.

Không phải nổ mạnh, nhưng đủ để làm rung cửa sổ, khói trắng bốc lên cao. Dược phong rối lên trong chốc lát, rồi rất nhanh lại yên. Khi mọi người còn đang xem xét xem có cần giúp gì không, Hoàng An đã đứng trước cửa gian nhà của Diệu An.

Hắn không gõ cửa mạnh, chỉ gõ nhẹ, đợi một nhịp rồi mới lên tiếng. “Có sao không?”

Bên trong, Diệu An đang ho sặc sụa vì khói, nghe thấy giọng nói quen quen thì vội mở cửa. “Không sao, không sao đâu, chỉ là lần này lửa hơi quá tay.”

Hoàng An nhìn nàng. Tay áo nàng ám mùi thuốc, tóc có vài sợi dính tro, nhưng ánh mắt vẫn sáng, không hề hoảng loạn. Hắn đưa cho nàng một túi nước sạch, giọng vẫn trầm nhưng thấp hơn bình thường. “Rửa tay trước.”

Diệu An nhận lấy, cười cảm ơn. Không hỏi vì sao hắn ở đây, cũng không thấy ngại. Sự quan tâm ấy đến rất tự nhiên, không làm người ta cảm thấy bị để ý quá mức.

Từ đó, Hoàng An thỉnh thoảng sẽ xuất hiện ở dược phong, nhưng luôn rất đúng mực. Hắn không vào sâu, chỉ đứng ngoài sân, giúp những việc nhỏ như sửa lại cửa gỗ bị lệch, đặt lại trận pháp đơn giản để gió không tạt vào lò đan, hoặc mang đến vài khối linh thạch ổn định hỏa lực.

Diệu An không hỏi nhiều.

Nàng chỉ tiếp nhận, rồi nhớ trong lòng.

Có hôm nàng đặt một bình trà nhỏ ở bậc thềm, không nói gì. Hoàng An đi ngang, dừng lại một chút, rồi mang theo. Trà không đậm, vị rất nhẹ, vừa đủ để làm dịu cổ họng sau khi luyện kiếm.

Giữa họ không có lời hứa, cũng không có mối quan hệ được gọi tên. Chỉ là hai người, mỗi người sống trong nhịp của mình, nhưng nhịp ấy dần hòa vào nhau, không cần cố gắng.

Những người trong dược phong bắt đầu quen với hình ảnh đó.

Kiếm tu lạnh lùng đứng xa xa, không nói nhiều, nhưng luôn xuất hiện đúng lúc. Luyện đan sư nhỏ nhắn cười hiền, không ồn ào, nhưng khiến không khí quanh mình trở nên mềm hơn.

Diệu An đôi khi nghĩ, nếu tu tiên giới vốn khắc nghiệt như lời người ta vẫn nói, thì có lẽ nàng đã may mắn rơi vào một góc rất hiền của nó. Ở đây, không ai thúc ép nàng phải mạnh lên thật nhanh, cũng không ai đòi hỏi nàng phải chứng minh điều gì. Nàng chỉ cần sống tốt từng ngày, luyện đan cho thật chắc tay, vẽ phù cho thật ngay ngắn, chăm sóc những mối quan hệ nhỏ nhưng ấm.

Không cần tranh đoạt, không cần vội vã, chỉ cần có người ở bên, đủ yên để bước tiếp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc