Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi sáng hôm đó, Diệu An phát hiện một chuyện rất nghiêm trọng.
Không phải lò đan rung.
Không phải linh thú bỏ ăn.
Mà là… nàng tỉnh dậy sớm hơn thường lệ, trong đầu không nghĩ đến linh thảo, cũng không nghĩ đến mẻ đan hôm nay, mà nghĩ đến một câu rất ngắn:
Hôm nay Hoàng An có đến không?
Ý nghĩ vừa xuất hiện, Diệu An đã bật dậy ngồi thẳng trên giường, mặt nóng lên rất rõ. Nàng giơ tay che trán, thở ra một hơi rất nhẹ. “Không ổn rồi.”
Ra tới hiên, linh thú nhỏ đã ngồi sẵn, ánh mắt long lanh, dáng vẻ đầy kỳ vọng. Diệu An nhìn nó, nửa buồn cười nửa bất lực. “Ngươi đừng nhìn ta như vậy, ta không biết huynh ấy có rảnh không.”
Linh thú nghiêng đầu, vẫy đuôi một cái, như thể đang nói: nhưng ngươi biết mà.
Diệu An quay đi/fw, giả vờ bận rộn nhóm lửa, pha trà, sắp xếp đồ đạc. Nàng cố làm mọi thứ thật tự nhiên, nhưng tay hơi vụng hơn thường ngày. Khi đặt hai chén trà xuống bàn, nàng khựng lại một nhịp, nhìn hai chén, rồi tự nhủ: “Chỉ là thói quen thôi.”
Chưa kịp tự thuyết phục xong, ngoài sân đã có tiếng bước chân.
Hoàng An xuất hiện.
Không quá sớm, không quá muộn, đúng kiểu đến lúc người ta vừa kịp nghĩ tới. Hắn đứng ở sân, ánh mắt lướt qua hai chén trà, rồi dừng lại ở Diệu An. “Ta đến hơi sớm không?”
“Không.” Diệu An trả lời nhanh hơn dự định, rồi mới hắng giọng. “Vừa đúng.”
Hoàng An gật đầu, ngồi xuống. Uống một ngụm trà, hắn dừng lại một nhịp rất nhỏ. “Hôm nay trà… ngọt hơn.”
Diệu An cúi đầu, tránh ánh mắt hắn. “Ta… bỏ thêm một chút hoa khô.”
Hoàng An gật đầu, không hỏi thêm. Nhưng ánh mắt hắn dịu hơn thường ngày.
Buổi sáng trôi qua không có việc gì lớn. Diệu An chăm vườn, Hoàng An giúp sửa lại hàng rào bị lệch. Hai người không nói nhiều, nhưng khoảng cách giữa họ gần hơn trước một chút, đủ để vai áo khẽ chạm khi cùng cúi xuống.
Mỗi lần chạm như vậy, cả hai đều dừng lại nửa nhịp.
Không ai nói xin lỗi.
Không ai lùi hẳn ra xa.
Buổi trưa, Diệu An nấu ăn. Hoàng An phụ giúp, lần này không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ làm. Có lúc Diệu An đưa tay lấy muối, tay Hoàng An cũng đưa tới cùng lúc. Hai bàn tay chạm nhẹ, rất khẽ, nhưng đủ để Diệu An giật mình rút tay về.
Hoàng An cũng khựng lại.
Không khí trong bếp đột nhiên… im lặng một cách rất rõ.
“Ta—” Hoàng An mở miệng.
“Không sao.” Diệu An vội nói. “Chỉ là… hơi bất ngờ.”
Hoàng An gật đầu, không nói tiếp. Nhưng từ đó đến hết bữa trưa, hắn làm việc chậm hơn, cẩn thận hơn, như thể sợ làm nàng giật mình lần nữa.
Linh thú nhỏ ngồi dưới bàn, nhìn qua nhìn lại hai người, ánh mắt tràn đầy ý vị: cuối cùng cũng tới rồi.
Buổi chiều, Diệu An vẽ phù. Nét bút hôm nay không lệch, nhưng chậm hơn. Hoàng An ngồi bên cạnh, không nhìn tay nàng, chỉ nhìn khuôn mặt nàng khi tập trung. Một lúc sau, hắn nói rất khẽ: “Nét hôm nay… hơi run.”
Diệu An ngẩn ra. “Có sao không?”
“Không.” Hoàng An đáp. “Chỉ là… khác.”
Diệu An mím môi, cười rất nhẹ. “Có lẽ vì hôm nay không giống mọi ngày.”
Hoàng An im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Ừ.”
Buổi tối, họ uống trà như thường lệ. Linh thú nhỏ chen vào giữa, nhưng lần này không nằm ngủ, mà ngồi rất nghiêm túc, như đang canh chừng.
Khi Hoàng An đứng dậy chuẩn bị rời đi, hắn dừng lại ở bậc hiên, quay lại nhìn Diệu An. Ánh mắt hắn không né tránh, cũng không vội vàng.
“Diệu An.” Hắn gọi tên nàng lần đầu tiên không kèm theo lời nào khác.
“Ừ?” Nàng ngẩng lên.
Hoàng An hít một hơi rất nhẹ. “Ngày mai… nếu ta đến, nàng có thấy phiền không?”
Diệu An nhìn hắn, tim đập nhanh hơn một chút, rồi bật cười rất khẽ. “Huynh đến bao lâu nay, ta có khi nào phiền đâu?”
Hoàng An gật đầu, như được xác nhận điều gì đó rất quan trọng. “Vậy ta đến.”
Hắn rời đi.
Diệu An đứng ở hiên, nhìn theo bóng lưng quen thuộc, tay đặt lên ngực, cảm nhận nhịp tim vẫn chưa trở lại bình thường. Nàng nghĩ, có lẽ tình cảm không phải lúc nào cũng đến bằng những lời tỏ tình rõ ràng, mà đến bằng một chút ngại ngùng rất đúng lúc, khi cả hai đều đã sẵn sàng nhận ra rằng… mọi thứ đã khác đi rồi.
Sau câu “vậy ta đến”, dược phong im lặng rất lâu.
Đêm đó, Diệu An ngủ không sâu như thường ngày. Không phải vì lo lắng, mà vì trong đầu nàng có quá nhiều khoảnh khắc nhỏ cứ hiện lên rất rõ: cách Hoàng An đứng chờ ở sân, cách hắn uống trà, cách hắn gọi tên nàng. Những chuyện ấy vốn đã tồn tại từ lâu, chỉ là hôm nay, chúng được đặt dưới một ánh sáng khác, khiến nàng không thể coi như bình thường nữa.
Sáng hôm sau, Diệu An dậy sớm.
Nàng dậy sớm hơn linh thú.
Điều này rất hiếm.
Nàng mở cửa, hít một hơi thật sâu, cố gắng để mọi thứ trở lại nhịp quen thuộc. Nàng pha trà, đặt một chén xuống, rồi dừng lại. Nhìn chén trà một lúc, nàng mới đặt thêm chén thứ hai. Lần này, nàng không tự biện minh là thói quen nữa.
Ngoài sân, tiếng bước chân vang lên rất nhẹ.
Hoàng An đến.
Hắn dừng lại ở cổng một nhịp, như đang tự hỏi có nên bước nhanh hơn hay chậm hơn. Cuối cùng hắn chọn cách quen thuộc nhất: đi bình thường. Khi thấy hai chén trà, hắn khẽ khựng lại, rồi ngẩng lên nhìn Diệu An.
“Hôm nay ta đến sớm.” Hắn nói.
“Ta cũng vậy.” Diệu An đáp.
Câu trả lời ấy khiến Hoàng An mỉm cười rất khẽ. Nếu không chú ý kỹ, sẽ khó nhận ra. Hắn ngồi xuống, cầm chén trà, không uống ngay, chỉ nhìn làn khói mỏng bốc lên. “Trà hôm nay… vẫn ngọt.”
“Không phải trà.” Diệu An nói nhỏ. “Là tâm trạng.”
Hoàng An suy nghĩ rất nghiêm túc về câu nói đó, rồi gật đầu. “Vậy thì tốt.”
Buổi sáng trôi qua chậm hơn thường lệ. Hai người làm việc cùng nhau, nhưng không còn giữ khoảng cách vô thức như trước. Khi cùng cúi xuống một luống linh thảo, vai áo chạm nhau, lần này không ai lùi lại. Chỉ là chạm rất khẽ, đủ để cả hai đều biết, nhưng không đủ để phá vỡ sự yên ổn.
Buổi trưa, Diệu An nấu ăn. Hoàng An phụ giúp, lần này không hỏi, cũng không quá cẩn thận, chỉ làm như một việc rất tự nhiên. Khi bưng bát ra bàn, tay họ lại chạm nhau. Không ai giật mình. Không ai xin lỗi.
Linh thú nhỏ nhìn cảnh đó, thở dài một tiếng rất… người lớn.
Buổi chiều, Diệu An vẽ phù. Nét bút không run nữa. Hoàng An ngồi bên cạnh, nhìn nàng rất lâu. “Hôm nay nét ổn.”
“Ừ.” Diệu An cười. “Vì hôm nay không cần né nữa.”
Hoàng An không trả lời ngay. Hắn nhìn tờ phù, rồi nhìn nàng. “Ta cũng vậy.”
Buổi tối, trời mát. Hai người ngồi uống trà như mọi ngày, nhưng lần này, khoảng cách giữa hai chiếc ghế gần hơn một chút. Không ai chủ động kéo lại, cũng không ai nhắc đến.
Khi Hoàng An đứng dậy chuẩn bị rời đi, hắn không hỏi ngày mai có rảnh hay không. Hắn chỉ nói một câu rất ngắn, rất rõ: “Ngày mai ta đến.”
Diệu An gật đầu. “Ừ, ta ở đây.”
Hoàng An rời đi. Diệu An đứng ở hiên nhìn theo, không còn ngại ngùng như hôm trước, chỉ thấy trong lòng có một điều gì đó đã an vị rất đúng chỗ.
Nàng nghĩ, có lẽ tình cảm không phải là lúc tim đập nhanh nhất, mà là khi người ta không còn phải hỏi mình có nên né tránh nữa hay không. Và ở dược phong, giữa trà ấm, gió nhẹ và một người luôn đến đúng hẹn, sự ngọt ngào ấy cuối cùng cũng ở lại, rất tự nhiên, rất vừa vặn, như thể từ đầu nó đã thuộc về nơi này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
