Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi sáng ở dược phong hôm đó đến rất chậm, chậm đến mức Diệu An có cảm giác như nắng cũng đang cân nhắc xem có nên lên cao hơn không. Nàng mở cửa, thấy linh thú nhỏ đã ngồi sẵn ở hiên, nhưng lần này không nhìn ra cổng, mà quay đầu nhìn nàng rất chăm chú.
“Ngươi nhìn ta làm gì?” Diệu An hỏi.
Linh thú nghiêng đầu, đuôi khẽ vẫy, ánh mắt mang ý vị rất rõ: ngươi hôm nay trông khác.
Diệu An sờ mặt mình. “Ta có gì khác sao?”
Linh thú không trả lời, chỉ quay người nằm xuống, nhưng vẫn cố tình để một mắt nhìn về phía cổng.
Chưa kịp suy nghĩ thêm, tiếng bước chân quen thuộc đã vang lên.
Hoàng An đến.
Không vội, không gấp, bước chân đều đặn như mọi ngày. Nhưng khi hắn bước vào sân, Diệu An nhận ra hôm nay hắn không đứng chờ ở khoảng cách quen thuộc nữa, mà tiến gần thêm một chút, gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi gió nhạt trên áo hắn.
“Chào buổi sáng.” Hoàng An nói.
“Ừ.” Diệu An đáp, rồi bổ sung thêm, “Hôm nay huynh đến đúng giờ.”
Hoàng An suy nghĩ rất nghiêm túc. “Ta đến sớm hơn nửa khắc.”
“Vậy là cố ý?”
“Ừ.”
Câu trả lời quá thẳng thắn khiến Diệu An bật cười. “Huynh không cần báo cáo chi tiết vậy đâu.”
“Nhưng ta muốn.” Hoàng An nói, giọng rất tự nhiên.
Linh thú nhỏ khẽ “khụ” một tiếng, như thể vừa chứng kiến một cảnh rất quan trọng trong đời.
Buổi sáng, Diệu An chăm vườn. Hoàng An đi theo, không giúp quá nhiều, chỉ giữ những việc rất nhỏ: đưa nàng cái xẻng, giữ giúp giỏ linh thảo, hoặc đứng chắn gió khi nàng cúi người lâu. Có lúc Diệu An ngẩng lên, thấy hắn đứng đó, bèn hỏi: “Huynh không chán à?”
Hoàng An lắc đầu. “Không. Ở đây… không cần làm gì cũng không chán.”
“Nghe giống như lời khen.”
“Là lời thật.”
Diệu An mím môi cười, cúi xuống tiếp tục làm việc, nhưng nhịp tay chậm lại một chút.
Buổi trưa, nàng nấu cơm. Hoàng An đứng bên cạnh, rất nghiêm túc… thử múc canh.
“Huynh đang làm gì vậy?” Diệu An hỏi.
“Kiểm tra nhiệt độ.”
“Huynh định dùng kiếm đo à?”
Hoàng An im lặng một nhịp, rồi đặt thìa xuống. “Ta quên.”
Diệu An cười đến mức phải quay đi lau tay. “Không sao, lần sau nhớ.”
“Ừ.” Hoàng An gật đầu. “Lần sau ta hỏi trước.”
Bữa trưa rất đơn giản. Cơm nóng, canh nhạt, rau vừa chín tới. Linh thú nhỏ được chia phần, ăn xong liền nằm ngửa ra, bụng phơi nắng, trông vô cùng mãn nguyện.
“Ngươi ăn xong là ngủ.” Diệu An nói.
Linh thú khẽ kêu một tiếng, như đang phản bác: đó là triết lý sống.
Buổi chiều, hai người ngồi ở hiên. Diệu An không vẽ phù, Hoàng An không luyện kiếm. Họ chỉ ngồi đó, uống trà, nhìn gió lay cành cây. Im lặng lần này không mang chút ngại ngùng nào, chỉ giống như một khoảng nghỉ rất cần thiết.
“Diệu An.” Hoàng An gọi tên nàng.
“Ừ?”
“Ta có một thắc mắc.”
“Huynh cứ hỏi.”
Hoàng An suy nghĩ rất lâu, rồi hỏi một câu rất nghiêm túc: “Nếu một ngày ta đến mà không có gì để làm, có được không?”
Diệu An ngẩn ra, rồi bật cười. “Huynh đến đây bao lâu nay, có ngày nào thật sự có việc đâu?”
Hoàng An suy nghĩ lại, rồi gật đầu. “Đúng.”
“Vậy thì được.” Diệu An nói. “Không cần lý do.”
Hoàng An nhìn nàng, ánh mắt dịu đi rất rõ. “Vậy thì tốt.”
Buổi tối, trời mát hơn. Diệu An pha trà, đặt hai chén xuống như thói quen. Lần này, khi ngồi xuống, khoảng cách giữa hai người gần đến mức tay áo chạm nhẹ. Không ai né đi.
Linh thú nhỏ nhìn cảnh đó, thở dài một tiếng rất dài, rồi quay lưng lại, tỏ vẻ: ta không xem nữa.
Khi Hoàng An đứng dậy chuẩn bị rời đi, hắn dừng lại ở bậc hiên, quay lại hỏi rất nhẹ: “Ngày hôm nay… nàng có thấy mệt không?”
Diệu An lắc đầu. “Không. Hôm nay rất dễ chịu.”
Hoàng An gật đầu, như đã ghi nhớ câu trả lời ấy rất kỹ. “Vậy ngày mai ta lại đến.”
Diệu An mỉm cười. “Ừ. Ta sẽ pha trà.”
Hoàng An rời đi. Diệu An đứng ở hiên, nhìn theo bóng lưng quen thuộc, trong lòng không còn cảm giác hồi hộp như trước, chỉ là một sự ấm áp rất yên, giống như biết rằng, ngày mai khi mở cửa, thế giới vẫn sẽ ở đó, và có một người cũng vậy.
Ở dược phong, tình cảm không cần được nói to. Nó lớn lên trong những câu hỏi ngốc nghếch, trong những việc không cần thiết, và trong sự hiện diện rất kiên nhẫn của một người luôn chọn đến, dù chẳng có lý do gì cả.
Sau khi Hoàng An rời đi, Diệu An vẫn đứng ở hiên thêm một lúc. Không phải vì lưu luyến đến mức không vào được nhà, mà vì nàng nhận ra mình đang… quen với việc đứng đó. Quen đến mức nếu lập tức quay vào trong, sẽ thấy thiếu thiếu gì đó rất nhỏ, rất mơ hồ.
Linh thú nhỏ quay đầu nhìn nàng, ánh mắt mang theo chút trách móc: người ta đi rồi mà ngươi còn đứng ngẩn ra làm gì.
“Ta không ngẩn.” Diệu An nói. “Ta đang nghỉ.”
Linh thú nằm xuống, coi như chấp nhận lời giải thích ấy.
Sáng hôm sau, dược phong có một chuyện hiếm thấy: Hoàng An đến muộn.
Muộn đúng nửa khắc.
Diệu An đang pha trà thì nghe tiếng bước chân, ngẩng lên nhìn hắn, rất tự nhiên hỏi: “Hôm nay huynh bận à?”
Hoàng An dừng lại một nhịp. “Không.”
“Ừ.” Hoàng An gật đầu. “Ta không muốn nàng nghĩ ta đến vì phải đến.”
Câu nói ấy khiến Diệu An lặng đi một chút, rồi nụ cười mềm hẳn ra. “Ta chưa từng nghĩ vậy.”
“Nhưng ta vẫn muốn tránh.” Hoàng An nói, giọng rất chắc.
Linh thú nhỏ nghe xong, lăn người một vòng, như thể vừa nghe được một câu rất hợp lý.
Buổi sáng trôi qua rất bình thường. Diệu An luyện một mẻ đan nhỏ, Hoàng An ngồi ở hiên, không mài kiếm, chỉ nhìn nàng làm việc. Một lúc sau, hắn hỏi: “Ta ngồi đây… có làm nàng phân tâm không?”
Diệu An không ngẩng đầu. “Có.”
Hoàng An lập tức đứng dậy. “Ta đi chỗ khác.”
“Khoan.” Diệu An bật cười. “Phân tâm theo nghĩa… dễ chịu.”
Hoàng An đứng yên tại chỗ, suy nghĩ rất lâu, rồi ngồi xuống lại. “Vậy thì được.”
Buổi trưa, Diệu An nấu ăn. Lần này Hoàng An không phụ giúp, mà ngồi chờ rất ngoan. Khi Diệu An bưng bát ra, thấy hắn ngồi thẳng lưng, hai tay đặt gọn trên đầu gối, nàng bật cười. “Huynh đang đợi ăn hay đang nhập định vậy?”
Hoàng An nghiêm túc đáp: “Ta sợ làm vướng.”
“Huynh không làm gì cũng không vướng.”
Hoàng An gật đầu, ghi nhớ câu đó rất kỹ.
Buổi chiều, trời có mưa lất phất. Diệu An mang ô giấy ra hiên, chỉnh lại cho chắn gió. Hoàng An đứng bên cạnh, nhìn mưa rơi một lúc, rồi nói: “Nếu hôm nay ta không đến, nàng có buồn không?”
Câu hỏi đến rất bất ngờ.
Diệu An suy nghĩ một chút, rồi trả lời thật. “Có thể là hơi trống.”
Hoàng An gật đầu. “Vậy là đủ.”
“Đủ gì?”
“Đủ để ta tiếp tục đến.” Hắn nói rất bình thản.
Diệu An bật cười, tim lại đập nhanh hơn một nhịp rất nhỏ.
Buổi tối, hai người uống trà như thường lệ. Linh thú nhỏ nằm giữa, lần này không ngủ, mà giả vờ liếm chân mình, nhưng tai dựng lên nghe rất rõ.
“Hoàng An.” Diệu An gọi.
“Ừ?”
“Nếu một ngày ta không làm gì cả, huynh có thấy chán không?”
Hoàng An suy nghĩ rất lâu, lâu đến mức Diệu An bắt đầu thấy buồn cười. Cuối cùng hắn đáp: “Nếu nàng không làm gì, ta cũng không cần làm gì.”
“Vậy hai người ngồi không?”
“Ừ.”
Diệu An cười đến mức phải cúi đầu. “Nghe rất… lười.”
Hoàng An nghiêm túc phản bác: “Đó là cùng nghỉ.”
Linh thú nhỏ khẽ kêu một tiếng, như đang tán thành.
Khi Hoàng An đứng dậy rời đi, hắn không nói ngày mai sẽ đến hay không. Nhưng khi bước tới cổng, hắn quay lại, nói rất nhẹ: “Nếu ngày mai mưa, ta sẽ đến chậm hơn một chút.”
Diệu An gật đầu. “Ta sẽ đun trà lâu hơn.”
Hoàng An mỉm cười, lần này rõ ràng hơn trước, rồi rời đi.
Diệu An đứng ở hiên, nghe mưa rơi đều đều, trong lòng rất yên. Nàng nghĩ, có lẽ điều khiến mọi thứ trở nên ngọt ngào không phải là những lời hứa lớn, mà là những điều rất nhỏ được nói ra một cách nghiêm túc: đến sớm hay muộn, làm gì hay không làm gì, miễn là vẫn chọn ở bên nhau theo cách thoải mái nhất.
Và ở dược phong, sự chữa lành ấy không đến bằng phép thuật, mà bằng việc hai người cùng học cách… không cần phải cố gắng nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
