Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Đến Tu Tiên Giới, Ta Nuôi Luôn Một Kiếm Tu Lạnh Lùng Chương 13: Ngọt Đến Mức Linh Thú Cũng Nhận Ra

Cài Đặt

Chương 13: Ngọt Đến Mức Linh Thú Cũng Nhận Ra

Dược phong sáng hôm đó có một hiện tượng rất lạ.

Không phải linh thảo nở hoa sớm, cũng không phải lò đan rung. Mà là… linh thú nhỏ dậy sớm hơn thường lệ, ngồi ngay ngắn ở bậc hiên, mắt nhìn chằm chằm ra cổng, dáng vẻ nghiêm túc đến mức khiến người ta nghi ngờ nó sắp tu luyện đột phá.

Diệu An vừa mở cửa đã thấy cảnh ấy. Nàng dừng lại một nhịp. “Ngươi đang canh gì vậy?”

Linh thú không trả lời, chỉ vẫy đuôi một cái, vẫn nhìn về một hướng.

Một lát sau, Hoàng An xuất hiện.

Không mang kiếm, không mang việc, chỉ mang theo… một túi nhỏ.

Linh thú lập tức đứng bật dậy, chạy đến trước mặt hắn, ngẩng đầu rất cao, ánh mắt đầy mong đợi.

Diệu An nhìn cảnh đó, bật cười. “Hóa ra ngươi đang chờ huynh ấy.”

Hoàng An cúi xuống nhìn linh thú, rồi nhìn Diệu An. “Nó… nhận ra.”

“Nhận ra cái gì?”

Hoàng An suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi nói: “Nhận ra ta hay mang đồ ăn.”

Diệu An cười không ngừng. “Vậy huynh chính thức được thăng chức rồi.”

“Chức gì?”

Hoàng An gật đầu. “Rảnh.”

“Không có lý do?”

“Có.” Hắn nói. “Ta muốn ở đây.”

Câu nói rất ngắn, rất thẳng, nhưng lại khiến Diệu An khựng lại một nhịp. Nàng quay mặt đi, giả vờ chỉnh lại chén trà. “Vậy thì… hôm nay ta cũng rảnh.”

Hai người ngồi uống trà. Linh thú nhỏ chen vào giữa, lần này không nằm, mà ngồi rất ngay ngắn, như đang tham dự một buổi gặp mặt long trọng.

Buổi trưa, Diệu An nấu ăn. Hoàng An đứng bên cạnh, rất nghiêm túc… thái rau. Thái từng lát đều tăm tắp, đẹp đến mức Diệu An phải nói: “Huynh đang thái rau hay luyện kiếm vậy?”

Hoàng An nhìn lát rau. “Không khác nhiều.”

“Khác chứ.” Diệu An nói. “Rau không phản công.”

Hoàng An suy nghĩ một chút. “Nhưng nếu thái lệch, sẽ không ngon.”

Diệu An bật cười. Nàng nhận ra, Hoàng An có một khả năng rất đặc biệt: nói những câu hoàn toàn nghiêm túc, nhưng lại khiến người khác thấy đáng yêu vô cùng.

Buổi chiều, họ ngồi ở hiên. Diệu An vẽ phù, Hoàng An nhìn. Linh thú nhỏ nằm dài giữa hai người, ngủ rất say, thỉnh thoảng phát ra tiếng ngáy nhỏ.

“Huynh có thấy nó ngủ rất yên không?” Diệu An hỏi.

Hoàng An nhìn linh thú, gật đầu. “Vì ở đây an toàn.”

Diệu An quay sang nhìn hắn. “Huynh cũng thấy vậy à?”

Hoàng An không trả lời ngay. Hắn nhìn quanh dược phong, nhìn lò đan, nhìn hàng cây, rồi nhìn nàng. “Ừ. Ở đây… không cần phòng bị.”

Câu nói ấy khiến không khí dịu xuống rất nhiều.

Buổi tối, Diệu An pha trà. Hoàng An mang bánh khô ra, lần này bánh không cháy, hình dáng cũng tạm coi là bánh. Diệu An cắn một miếng, gật đầu rất nghiêm túc. “Tiến bộ rồi.”

Hoàng An thở ra một hơi nhẹ. “Vậy là được.”

Linh thú nhỏ cũng được chia một chút, ăn xong liền lăn ra, bụng hướng lên trời, hoàn toàn phó mặc cuộc đời.

Khi trời tối hẳn, Hoàng An đứng dậy. Trước khi đi, hắn dừng lại, nhìn Diệu An, rồi hỏi: “Ngày mai… ta còn được rảnh không?”

Diệu An mỉm cười, ánh mắt cong cong. “Nếu huynh muốn.”

Hoàng An gật đầu rất nghiêm túc. “Vậy ta muốn.”

Hắn rời đi. Diệu An đứng ở hiên nhìn theo, lòng ngọt đến mức không cần thêm đường vào trà.

Nàng nghĩ, có lẽ ngọt ngào không phải là những lời hứa lớn lao, mà là khi một người hỏi rất nghiêm túc: ngày mai ta còn được ở đây không? Và câu trả lời luôn là: nếu muốn, thì cứ ở.

Sáng hôm sau, dược phong lại chứng kiến một cảnh quen mà lạ: Hoàng An đến sớm hơn linh thú.

Điều này khiến linh thú nhỏ rất không hài lòng.

Nó ngồi chễm chệ giữa sân, nhìn Hoàng An bằng ánh mắt trách móc rõ ràng, như thể đang hỏi vì sao hắn dám đến trước mà không báo trước. Hoàng An cúi xuống nhìn nó, suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi nói: “Hôm nay ta đến sớm.”

Linh thú nghiêng đầu, không thỏa mãn.

Diệu An từ trong nhà bước ra, nhìn cảnh đó, không nhịn được cười. “Ngươi đang bị nó kiểm tra tư cách đó.”

“Tư cách gì?” Hoàng An hỏi.

“Tư cách… người quen.”

Hoàng An gật đầu, như tiếp nhận một nhiệm vụ mới. Hắn cúi thấp hơn một chút, đặt túi đồ xuống trước mặt linh thú. Bên trong là vài miếng bánh khô hôm qua còn lại. Linh thú nhìn túi bánh, rồi nhìn hắn, sau đó rất rộng lượng… lăn ra nằm ngửa.

“Thông qua rồi.” Diệu An kết luận.

Hoàng An thở phào nhẹ đến mức chính hắn cũng không nhận ra.

Buổi sáng trôi qua rất yên. Diệu An luyện một mẻ đan nhỏ, không phải để dùng gấp, chỉ để giữ tay nghề. Hoàng An không đứng canh lò nữa, hắn ngồi ở hiên, mài kiếm chậm rãi. Mỗi lần lưỡi kiếm chạm đá mài, âm thanh vang lên đều đều, không sắc, không gắt, giống như nhịp tim đã quen với sự yên tĩnh.

Khi Diệu An mở lò, nàng nói rất tự nhiên: “Hôm nay không rung.”

Hoàng An ngẩng đầu. “Vậy là ngoan.”

“Ừ.” Diệu An gật đầu. “Có vẻ học được cách sống chung rồi.”

Hoàng An suy nghĩ một chút. “Giống chúng ta.”

Diệu An khựng lại nửa nhịp, rồi quay đi giấu nụ cười.

Buổi trưa, Diệu An nấu ăn, Hoàng An phụ giúp. Lần này hắn không thái rau quá nghiêm túc nữa, nhưng vẫn cẩn thận. Có một lát thái hơi lệch, hắn nhìn một lúc, định sửa lại, thì Diệu An nói: “Không sao đâu, ăn được.”

Hoàng An nhìn nàng, rồi gật đầu. “Vậy để nguyên.”

Họ ăn trưa trong im lặng, nhưng là loại im lặng rất no. Linh thú nhỏ nằm dưới bàn, ăn xong rồi ngủ tiếp, không hề quan tâm đến việc mình đang ở tu tiên giới hay trong một gia đình nhỏ rất kỳ lạ.

Buổi chiều, trời có mây. Diệu An mang giấy phù ra hiên, định vẽ thêm vài tờ. Hoàng An ngồi bên cạnh, không nhìn bút, chỉ nhìn tay nàng di chuyển. Một lúc sau, hắn nói: “Nét hôm nay mềm hơn.”

Diệu An ngạc nhiên. “Huynh cũng nhận ra à?”

Hoàng An gật đầu. “Vì nàng… không gấp.”

Diệu An nhìn tờ phù, rồi nhìn hắn. “Huynh nói mấy câu này ngày càng trôi chảy rồi đó.”

Hoàng An suy nghĩ rất nghiêm túc. “Vì ở đây… không cần suy nghĩ quá nhiều.”

Diệu An bật cười. “Đó là câu nói rất hợp để treo ở dược phong.”

“Ta có thể khắc gỗ.” Hoàng An nói ngay.

“Không cần nghiêm túc đến vậy!”

Nhưng linh thú nhỏ đã lăn đến góc sân, nơi có một tấm gỗ cũ, như thể đang rất ủng hộ ý tưởng đó.

Buổi tối, Diệu An pha trà. Hoàng An mang theo một túi nhỏ khác, lần này không phải bánh, mà là vài hạt giống linh thảo. “Sư thúc cho. Nói là… dễ trồng.”

Diệu An nhận lấy, nhìn rất lâu. “Huynh nhớ mang đến cho ta?”

“Ừ.” Hoàng An gật đầu. “Vì nàng thích trồng.”

Câu nói rất đơn giản, nhưng khiến Diệu An thấy tim mình mềm ra một chút. Không phải vì được tặng đồ, mà vì được để ý.

Khi Hoàng An đứng dậy rời đi, linh thú nhỏ tiễn hắn ra tận cổng, rồi quay lại nhìn Diệu An, như muốn hỏi: người này… giữ lại luôn được không?

Diệu An bật cười, xoa đầu nó. “Từ từ.”

Đêm đó, nàng ghi chép xong thì nằm xuống, trong lòng rất yên. Nàng nghĩ, có lẽ khi một người đủ an toàn để cười đùa, đủ kiên nhẫn để ở lại, và đủ dịu dàng để nhớ những điều rất nhỏ, thì dù chưa nói lời nào, câu trả lời đã ở đó rồi.

Và ở dược phong, sự ngọt ngào ấy không ồn ào, không phô trương, chỉ lặng lẽ lớn lên, ngày này qua ngày khác, như linh thảo được tưới vừa nước, không cần thúc, cũng sẽ tự nở.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc