Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dược phong có một buổi sáng rất… hiểu lầm.
Diệu An vừa mở cửa đã thấy Hoàng An đứng ở sân, tay không cầm kiếm, không đứng canh gió, cũng không nhìn lò đan. Hắn chỉ đứng đó, rất ngay ngắn, như thể đang chờ ai đó.
Nàng nhìn quanh một vòng, xác nhận dược phong không có biến cố, linh thú không chiếm lò đan, phù không bay, gió cũng không đổi hướng, rồi mới hỏi: “Huynh… có việc?”
Hoàng An gật đầu. “Có.”
Diệu An chờ.
Hắn im lặng một nhịp khá lâu, lâu đến mức linh thú nhỏ cũng ngẩng đầu lên nhìn, rồi mới nói tiếp: “Hôm nay ta rảnh.”
Diệu An mất một nhịp để hiểu.
“À.” Nàng gật đầu. “Vậy huynh… đứng đây làm gì?”
“Đứng chờ.” Hoàng An đáp, giọng rất chắc.
“Chờ ai?”
“Chờ nàng.”
Không khí trong sân dược phong đột nhiên yên hơn thường ngày.
Linh thú nhỏ nhìn qua nhìn lại hai người, rồi rất thức thời… lăn ra chỗ khác.
Diệu An ho khẽ một tiếng. “Huynh chờ ta làm gì?”
Hoàng An suy nghĩ rất nghiêm túc. “Ta không biết. Nhưng ta nghĩ… nếu rảnh, thì nên ở đây.”
Câu trả lời ấy không hề hoa mỹ, thậm chí rất thẳng, nhưng lại khiến Diệu An bật cười. Không phải cười vì buồn cười, mà vì cảm giác rất quen, rất đời, giống như một người không biết nói lời hẹn hò, nhưng vẫn cố gắng đứng đúng chỗ.
“Vậy thì…” nàng suy nghĩ một chút, “giúp ta chăm vườn đi.”
Hoàng An gật đầu ngay. “Được.”
Hai người cùng đi ra vườn sau. Công việc rất đơn giản: nhổ cỏ, tưới nước, chỉnh lại vài cọc gỗ. Hoàng An làm việc rất nghiêm túc, nhổ cỏ cũng có khí thế của một kiếm tu, khiến Diệu An phải nhắc: “Cỏ này nhổ nhẹ thôi, không phải kẻ địch.”
Hoàng An lập tức điều chỉnh lực tay. “Ta rút kinh nghiệm.”
Diệu An cười đến mức phải chống hông nghỉ một lát.
Buổi trưa, Diệu An nấu cơm. Không phải vì đặc biệt, mà vì có người ở lại ăn. Nàng nấu những món rất quen, không đan, không linh lực, chỉ là cơm nóng và canh nhạt. Hoàng An ăn rất nghiêm túc, giống như đang tham gia một nghi thức quan trọng.
“Ngon không?” Diệu An hỏi.
“Ngon.” Hắn đáp ngay. Rồi bổ sung thêm, “Không nguy hiểm.”
“Huynh vẫn còn nhớ vụ lò đan à?”
“Ừ.” Hoàng An gật đầu. “Ta nhớ khá lâu.”
Diệu An bật cười. Nàng phát hiện, ký ức của kiếm tu này dường như rất chọn lọc: chuyện lớn nhớ vừa phải, chuyện nhỏ thì nhớ rất kỹ.
“Giống hẹn hò.” Diệu An nói rất tự nhiên, rồi mới nhận ra mình vừa nói gì.
Hoàng An sững người.
Hắn nhìn nàng, rồi nhìn linh thú, rồi nhìn khoảng sân yên tĩnh, suy nghĩ rất nghiêm túc. “Nếu vậy… ta làm đúng chưa?”
Diệu An bật cười, lần này không kìm được. “Huynh đang hỏi đúng sai à?”
“Ừ.” Hoàng An gật đầu. “Ta không có kinh nghiệm.”
“Không cần kinh nghiệm.” Diệu An nói, giọng mềm hẳn. “Chỉ cần hôm nay không mệt là được.”
Hoàng An gật đầu rất chậm. “Vậy thì… ta thấy ổn.”
Buổi tối, trời mát. Diệu An pha trà. Hai người uống trà trong im lặng, nhưng lần này im lặng mang một ý nghĩa khác, không phải vì không có gì để nói, mà vì không cần nói.
Khi Hoàng An đứng dậy chuẩn bị rời đi, hắn dừng lại ở bậc hiên, quay lại hỏi rất nghiêm túc: “Ngày mai… còn giống hôm nay không?”
Diệu An nhìn hắn, ánh mắt cong cong. “Nếu huynh lại rảnh.”
Hoàng An gật đầu. “Vậy ta sẽ rảnh.”
Hắn rời đi. Diệu An đứng ở hiên nhìn theo, lòng nhẹ đến mức phải tự hỏi: có phải hẹn hò vốn dĩ nên như thế này không? Không cần lời tỏ tình long trọng, không cần hứa hẹn tương lai xa, chỉ cần một người đứng ở sân, nói rằng: ta rảnh, ta ở đây.
Và ở dược phong, những ngày chữa lành, hài hước, lại hơi ngọt như vậy, vẫn đang tiếp tục, rất chậm, nhưng rất thật.
Sau câu “vậy ta sẽ rảnh”, Hoàng An thật sự… rảnh hơn trước.
Không phải kiểu bỏ bê tu luyện, mà là kiểu rất nghiêm túc sắp xếp thời gian, giống như khi lên kế hoạch luyện kiếm. Sáng hôm sau, Diệu An vừa mở cửa đã thấy hắn đứng ở sân, lần này không đứng chờ, mà đang… quét lá.
Quét rất ngay ngắn.
Lá rơi ở đâu, hắn gom ở đó, không sót một chiếc. Linh thú nhỏ đi ngang qua, cố tình đá văng một đống lá vừa quét xong, rồi ngẩng đầu nhìn hắn đầy khiêu khích. Hoàng An dừng chổi, nhìn linh thú một lúc, rồi lặng lẽ quét lại từ đầu.
Diệu An đứng ở cửa nhìn cảnh đó, cười đến mức phải che miệng. “Huynh không cần quét đâu.”
Hoàng An quay đầu. “Ta rảnh.”
“Rảnh cũng không cần quét lá với linh thú.”
“Không sao.” Hắn đáp rất chắc. “Ta quen đối phó với những thứ… khó kiểm soát.”
Linh thú hắt hơi một cái, coi như bị gọi tên.
Buổi sáng trôi qua như vậy, rất chậm. Diệu An luyện đan, Hoàng An ngồi ở sân mài kiếm. Tiếng mài đều, không gấp, không dọa người. Có lúc Diệu An mở lò, mùi thuốc lan ra, Hoàng An dừng tay, hỏi một câu rất nghiêm túc: “Có rung không?”
“Không.” Diệu An đáp. “Hôm nay nó ngoan.”
Hoàng An gật đầu, tiếp tục mài kiếm, nhưng rõ ràng là nhẹ tay hơn một chút.
Buổi trưa, Diệu An nấu ăn. Hoàng An không đứng xem, mà rất tự giác… rửa bát từ hôm trước. Rửa rất sạch, sạch đến mức cái bát trông như mới. Diệu An nhìn một cái, nói: “Huynh rửa kỹ quá.”
Hoàng An suy nghĩ. “Không kỹ thì dễ để sót.”
“Só t cái gì?”
“…Cảm giác chưa xong.” Hắn nói chậm.
Diệu An không nói gì thêm, chỉ thấy câu trả lời ấy rất giống hắn.
Buổi chiều, hai người ngồi ở hiên. Diệu An vẽ phù, Hoàng An nhìn. Nàng vẽ sai một nét rất nhỏ, định xé bỏ, nhưng Hoàng An giữ lại. “Không cần.”
“Phù này không chuẩn.”
“Nhưng nét này…” Hắn chỉ vào chỗ lệch. “Nhìn không căng.”
Diệu An ngẩn ra, nhìn lại tờ phù. Quả thật, tờ đó không hoàn hảo, nhưng lại mềm hơn những tờ khác. Nàng cười khẽ. “Huynh bắt đầu phân biệt được rồi.”
Hoàng An gật đầu, như vừa hoàn thành một việc quan trọng.
Buổi tối, hai người uống trà. Không ai nói đây là hẹn hò nữa, nhưng mọi thứ đều giống hệt. Linh thú nhỏ chen vào giữa, lần này không ngủ, chỉ nằm nghe. Diệu An vô thức kể vài chuyện rất nhỏ trong ngày, kiểu như một gốc linh thảo hôm nay ra lá mới, hay một viên đan tự nhiên tròn hơn thường lệ. Hoàng An nghe hết, không ngắt lời, thỉnh thoảng gật đầu.
Khi đứng dậy chuẩn bị rời đi, hắn dừng lại một chút. “Ngày hôm nay…”
“Hơi giống hôm qua?” Diệu An tiếp lời.
Hoàng An suy nghĩ rất nghiêm túc. “Nhưng tốt.”
Diệu An mỉm cười. “Vậy là được rồi.”
Hắn gật đầu, rời đi. Không nói ngày mai có rảnh hay không, nhưng Diệu An biết, nếu ngày mai nàng mở cửa, khả năng rất cao sẽ lại thấy hắn ở sân, làm một việc gì đó rất nghiêm túc, nhưng cũng rất đời.
Và nàng nhận ra, những ngày như thế này, không cần đánh dấu, không cần ghi nhớ kỹ. Chỉ cần sống trong đó, cười một chút, chậm một chút, là đã đủ ngọt cho một đoạn tu tiên rất dài rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
