Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi sáng hôm đó bắt đầu bằng việc… không ai làm theo kế hoạch cả.
Diệu An vốn định luyện đan từ sớm, nhưng khi vừa bước ra sân, nàng đã thấy lò đan bị linh thú nhỏ chiếm làm chỗ phơi nắng. Nó nằm gọn trong bóng lò, bốn chân duỗi thẳng, bụng hướng lên trời, biểu cảm vô cùng thỏa mãn, hoàn toàn không có ý định nhường chỗ.
Diệu An đứng nhìn một lúc, rồi rất nghiêm túc nói: “Đó là lò đan.”
Linh thú mở một mắt, nhìn nàng, rồi… xoay người nằm ngược lại, chiếm chỗ kỹ hơn.
Diệu An thở dài. “Thôi được, coi như hôm nay lò đan nghỉ.”
Nàng đổi sang chăm vườn. Vừa tưới nước được vài luống thì trời đột ngột nổi gió, mấy tờ phù phơi hôm qua bay lả tả. Diệu An chạy theo nhặt, vừa nhặt vừa cười, cảm giác giống như đang chơi đuổi bắt với gió hơn là xử lý sự cố.
Hoàng An xuất hiện đúng lúc ấy.
Hắn nhìn cảnh phù bay, Diệu An chạy, linh thú vẫn nằm phơi nắng, rồi rất bình tĩnh… đứng chắn gió. Không dùng kiếm, không dùng linh lực, chỉ đứng đó, thân người thẳng, gió tạt vào lưng hắn, phù phía sau lập tức yên ổn.
Diệu An dừng lại, nhìn hắn, bật cười. “Huynh làm vậy không mệt à?”
“Không.” Hoàng An đáp. “Đứng yên ta quen.”
“Còn gió thì không quen huynh.” Diệu An nói xong lại cười.
Hoàng An không phản bác. Hắn chỉ đứng thêm một lát, đến khi Diệu An thu xong phù, rồi mới bước sang bên. Linh thú lúc này mới chịu lăn ra chỗ khác, như thể vừa hoàn thành trách nhiệm giám sát lò đan.
Buổi trưa, Diệu An định nấu canh, nhưng phát hiện thiếu một vị dược liệu rất cơ bản. Nàng nhìn danh sách, rồi nhìn gian bếp, quyết định đổi kế hoạch. “Hôm nay ăn đơn giản.”
Hoàng An gật đầu. “Được.”
“Huynh không hỏi ăn gì sao?”
“Ăn được là được.”
Diệu An bật cười. Cuối cùng bữa trưa chỉ là cơm nóng và một món rau xào rất đời. Không có linh lực, không có hiệu quả phụ trợ, nhưng ăn xong ai cũng thấy vừa đủ. Linh thú nhỏ được chia một ít, ăn xong nằm lăn ra ngủ tiếp.
Buổi chiều, Diệu An ngồi vẽ phù, nhưng tay hơi lệch, vẽ sai một nét nhỏ. Nàng nhìn tờ phù, không xé, chỉ đặt sang một bên. “Tờ này không dùng được.”
Hoàng An nhìn qua. “Không nguy hiểm.”
“Không.” Diệu An gật đầu. “Nhưng không đúng ý.”
Hoàng An suy nghĩ một lát, rồi nói: “Giữ lại.”
“Giữ làm gì?”
“Nhắc rằng không cần lúc nào cũng đúng.”
Diệu An nhìn hắn, im lặng một nhịp, rồi cười rất nhẹ. “Huynh học được mấy câu này ở đâu vậy?”
“Ở dược phong.”
Buổi tối đến sớm hơn dự kiến. Trời âm u, gió lại nổi. Diệu An khép cửa sổ, kéo rèm, rồi quay lại thấy Hoàng An đang chỉnh lại chiếc ô giấy ở hiên, đặt lệch đi một chút để chắn gió tốt hơn.
“Huynh quen việc này ghê.” Diệu An nói.
Hoàng An gật đầu. “Vì gió hay đổi.”
“Còn người?”
Hắn nhìn nàng, trả lời rất chậm, nhưng chắc. “Không đổi.”
Diệu An không nói gì thêm. Nàng pha trà, đặt hai chén xuống. Họ uống trà trong im lặng, nhưng không thấy thiếu lời. Linh thú nhỏ nằm giữa hai người, thỉnh thoảng cựa mình, rồi lại ngủ.
Khi đêm xuống hẳn, Hoàng An đứng dậy. Trước khi đi, hắn nhìn lò đan, rồi nhìn linh thú, rồi nhìn Diệu An. “Ngày mai có kế hoạch gì không?”
Diệu An nghĩ một chút. “Có thể có. Cũng có thể không.”
Hoàng An gật đầu. “Vậy ta đến.”
Hắn rời đi. Diệu An đứng ở hiên nhìn theo, lòng nhẹ tênh. Nàng nhận ra, có những ngày không theo kế hoạch lại là những ngày dễ chịu nhất, vì không ai cần phải đúng giờ, đúng việc, hay đúng vai. Chỉ cần ở đó, đủ yên, đủ cười, là đã rất ổn rồi.
Sáng hôm sau, dược phong tỉnh dậy chậm hơn thường lệ. Không phải vì ai ngủ quên, mà vì trời âm u, ánh sáng đến muộn, khiến mọi thứ trông như còn đang cân nhắc xem có nên bắt đầu ngày mới hay không. Diệu An mở cửa, thấy linh thú nhỏ đã ngồi sẵn ở hiên, lần này không nằm chắn lò đan, chỉ ngẩng đầu nhìn nàng với vẻ… chờ chỉ thị.
“Hôm nay cũng không có kế hoạch gì đặc biệt.” Diệu An nói. “Ngươi có thể tiếp tục không làm gì.”
“Không.” Diệu An lắc đầu. “Chỉ là trà pha nhanh hơn.”
Hoàng An gật đầu, ngồi xuống, uống trà. Không ai nhắc đến chuyện kế hoạch, cũng không ai hỏi hôm nay sẽ làm gì. Linh thú nhỏ chen vào giữa, lần này không ngủ, chỉ ngồi rất nghiêm túc nhìn hai người uống trà, như thể đang giám sát một nghi thức quan trọng.
Buổi trưa, Diệu An thử sắp xếp lại kho nhỏ cạnh lò đan. Không phải vì bừa bộn, chỉ là muốn đổi vị trí vài thứ cho tiện tay hơn. Hoàng An đứng bên cạnh, thỉnh thoảng đưa nàng một cái hộp, hoặc giữ giúp một tấm kệ hơi lệch. Họ không bàn bạc nhiều, chỉ nhìn là hiểu.
“Cái này để thấp hơn.” Hoàng An nói.
“Ừ, ta cũng nghĩ vậy.” Diệu An đáp.
Kho nhỏ xong việc rất nhanh. Không vì họ làm nhanh, mà vì không có gì cần tranh luận. Linh thú nhỏ chui vào kho, ngửi ngửi một vòng, rồi đi ra, tỏ vẻ hài lòng.
Buổi chiều, gió nổi lên rồi lại tắt. Trời không mưa, cũng không nắng. Diệu An mang giấy phù ra hiên, nhưng không vẽ, chỉ xếp lại những tờ cũ. Có tờ hơi lệch nét, có tờ đã ngả màu. Nàng không bỏ đi, chỉ xếp riêng một chồng.
Hoàng An nhìn thấy, hỏi: “Không dùng nữa?”
“Không dùng theo cách cũ.” Diệu An đáp. “Nhưng vẫn giữ.”
Hoàng An gật đầu, không hỏi giữ để làm gì. Có những thứ giữ lại chỉ để nhắc rằng mình đã đi qua một đoạn như thế.
Buổi tối đến rất nhẹ. Dược phong lên đèn sớm hơn vì trời âm. Diệu An không nấu canh, chỉ hâm lại chút đồ còn lại từ trưa. Bữa tối đơn giản, không ai phàn nàn. Linh thú nhỏ ăn xong liền nằm dài ra giữa hiên, chiếm trọn lối đi.
“Ngươi đúng là không có khái niệm nhường đường.” Diệu An nói.
Linh thú không phản ứng.
Hoàng An nhìn nó, rồi rất nghiêm túc bước vòng qua. “Không sao.”
Diệu An bật cười. Nàng nhận ra, ở dược phong, những chuyện nhỏ như vậy luôn được giải quyết theo cách đơn giản nhất: không tranh, không ép, chỉ đổi hướng đi.
Khi đêm xuống hẳn, Hoàng An đứng dậy rời đi. Trước khi đi, hắn nhìn lại sân một vòng, rồi nói: “Ngày hôm nay… không tệ.”
Diệu An gật đầu. “Ừ, không tệ.”
Không ai nói đó là một ngày tốt, hay một ngày đáng nhớ. Chỉ là không tệ, thế là đủ. Khi Hoàng An rời đi, Diệu An thu dọn, tắt đèn, nằm xuống. Trong bóng tối, nàng nghĩ, có lẽ chữa lành không phải là mọi thứ đều trôi đúng nhịp, mà là khi những lệch nhịp xảy ra, vẫn có người sẵn sàng đi chậm lại, đổi hướng một chút, để ngày hôm đó không trở thành gánh nặng.
Và ở dược phong, những ngày như thế vẫn tiếp tục đến, rất bình thường, rất nhẹ, nhưng đủ để người ta muốn thức dậy thêm một buổi sáng nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
