Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thêm vào đó, bà ta biết thân phận của cô nên càng không ưa hơn. Mặc dù từ nhỏ cô đã học giỏi, ngoan ngoãn lễ phép, lại còn xinh đẹp, nhưng bà ta vẫn thấy chướng mắt.
Mấy người về nhà, thấy bếp núc vẫn lạnh tanh, liền ở đó chửi bới, chỉ chó mắng mèo: "Cả ngày chỉ biết ăn không ngồi rồi, nằm trên giường là không dậy nổi, việc cũng không biết làm, nuôi con chó nó còn biết đi đuổi gà."
"Chẳng lẽ chết thật rồi sao? Không chết cũng không biết dậy làm việc, còn muốn học làm thiên kim tiểu thư con nhà giàu trong thành phố, phi, tiếc là mày không có cái số đó."
"Mãi mãi cũng chỉ là người cày cuốc trong ruộng mà thôi." Nói xong, bà ta bắt đầu đập phá đồ đạc, tiếng động rất lớn.
Hạ Vân Huyên cũng không quan tâm, dù sao những người này cũng không nhắc đến tên cô, cứ để họ chửi cho sướng miệng đã, lát nữa cô mới tiện ra tay.
Khoảng nửa tiếng sau, Hạ Vân Huyên nghe thấy tiếng gọi ăn cơm ở bên ngoài. Dù sao cô cũng đã ăn no rồi, ăn hay không cũng không sao cả. Cô muốn xem những người này có vào xem cô một chút không.
Nấu nướng cả buổi mà chỉ có một chút rau dại, cháo loãng và một ít dưa muối được dọn lên bàn.
Bà nội nhà họ Hạ nhìn đứa cháu gái lớn của mình nói: "Vân Nhu, con vào xem em gái con đã tỉnh chưa? Tỉnh rồi thì gọi nó dậy ăn cơm, còn nằm đó làm gì? Chẳng lẽ muốn nằm trên giường cả đời sao?"
"Bà nội, con không đi đâu. Nó tỉnh rồi không biết tự ra ăn cơm à? Con đi làm cả buổi mệt muốn chết, còn phải đi gọi nó ăn cơm, nó thật sự tưởng mình là thiên kim tiểu thư con nhà giàu chắc."
Hạ Vân Nhu nói rất to, dường như cố ý nói cho ai đó nghe. Hạ Vân Huyên cũng không quan tâm, cô muốn xem những người này còn có thể nói ra được những gì.
Chỉ nghe thấy giọng của anh trai cô, Hạ Đại Bảo, vang lên: "Đúng đấy bà nội, nó thích ăn thì ăn, không ăn thì thôi. Nó không ăn thì con còn được ăn nhiều hơn. Bà xem con đã gầy đi rồi này, ngày nào cũng ăn rau dại với cháo loãng. Bà ơi, sao không mua chút thịt về ăn, thế này sao mà ăn nổi?"
"Đều tại con nhỏ chết tiệt kia, không chịu gả cho ông Trương trên trấn, nếu không thì nhà chúng ta đâu có thiếu thịt ăn."
"Xem ra con nhỏ chết tiệt kia lại muốn bị ăn đòn rồi. Nó đã không chịu ra thì con sẽ vào trong lôi nó ra, xem nó còn dám nằm trong đó nữa không."
Nói xong, Hạ Đại Bảo đạp một phát vào cánh cửa phòng chứa đồ. Căn phòng vốn đã cũ nát, bị một cú đạp này của anh ta suýt nữa thì sập xuống.
Hạ Đại Bảo gầm lên: "Hạ Vân Huyên, con nhóc thối tha, mày còn không mau ra đây, phải để tao vào mời mày mới chịu ra à?"
Hạ Đại Bảo cầm lấy một cây gậy, nhắm thẳng vào Hạ Vân Huyên mà vụt tới, không hề có chút nương tay. Đây nào phải thái độ đối với em gái, rõ ràng là đối với kẻ thù.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)