Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hạ Vân Huyên căn bản không hề coi tên yếu đuối này ra gì. Hạ Đại Bảo còn tưởng cô đã sợ đến ngây người, ngoan ngoãn đứng im chịu đòn. Trong lòng anh ta đang mừng thầm, đúng lúc đang bực bội, liền lấy cô ra trút giận, dù sao bố mẹ cũng không quan tâm.
Đợi đến khi Hạ Đại Bảo cầm gậy xông đến, Hạ Vân Huyên chỉ cần hơi nghiêng người, liền giật lấy cây gậy trong tay anh ta, nhắm thẳng vào người anh ta mà quất tới tấp.
Hạ Vân Huyên bây giờ không phải là Hạ Vân Huyên của ngày xưa, sức lực của cô hiện tại lớn đến mức nào có thể tưởng tượng được. Chẳng mấy chốc, quần áo của Hạ Đại Bảo đã rách bươm, trên người toàn là những vết hằn đỏ au, có chỗ còn rớm máu.
Chỉ nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết như heo bị chọc tiết của Hạ Đại Bảo: "Hạ Vân Huyên, mày điên rồi à? Hay là bị quỷ nhập vào người rồi, sao mày dám đánh tao? Tao là anh trai mày đấy."
Hạ Vân Huyên cười lạnh hai tiếng: "Ha ha, anh là anh trai tôi? Anh là loại anh trai kiểu gì mà từ nhỏ đã bắt nạt em gái vậy? Chắc anh quên rồi nhỉ, có cần tôi giúp anh nhớ lại xem anh đã bắt nạt tôi như thế nào không?"
Những người bên ngoài nghe thấy tiếng la hét của Hạ Đại Bảo đều vội vàng chạy vào. Họ muốn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lẽ ra phải là tiếng van xin của Hạ Vân Huyên chết tiệt kia mới đúng chứ? Tại sao lại là tiếng của Đại Bảo nhà họ?
Đến khi mấy người chen chúc vào được căn phòng chứa đồ tối tăm chật hẹp này, họ mới nhìn rõ con nhỏ chết tiệt Hạ Vân Huyên đang cầm gậy đánh Hạ Đại Bảo nhà họ.
Bà nội nhà họ Hạ gầm lên với Hạ Vân Huyên: "Mày lên cơn điên gì thế? Nó là anh trai mày, mày dám đánh nó à?"
Cao Mai Hoa cũng nói: "Đúng vậy, con nhỏ chết tiệt này, mày dám đánh Đại Bảo, thật là không ra thể thống gì."
"Làm phản rồi à, không ai quản được mày nữa rồi. Hôm qua dám nhảy sông, hôm nay còn dám đánh người, còn có chuyện gì mà mày không dám làm nữa không?"
Hạ Vân Huyên không quan tâm, chỉ tập trung quất vào người Hạ Đại Bảo. Mấy người kia muốn vào can ngăn cũng không dám đến gần, bởi vì ai vào cũng sẽ bị gậy của Hạ Vân Huyên vụt cho.
Mãi đến khi tay Hạ Vân Huyên đánh đến hơi mỏi, cô mới dừng lại, nhìn mấy người họ rồi nói: "Mọi người đến đây làm gì?"
Bà nội nhà họ Hạ nhìn con trai và con dâu của mình rồi gầm lên: "Chúng mày chết hết rồi à? Đứng đó làm gì mà không nhúc nhích, còn không mau giữ con nhỏ chết tiệt kia lại đây, để tao dạy dỗ nó một trận, đúng là làm phản rồi."
"Nó đã giỏi giang như vậy thì trưa nay, tối nay và cả ngày mai cũng đừng hòng có cơm mà ăn. Dám đánh cả anh trai mình, nằm trên giường giả chết không chịu làm việc, còn muốn có cơm ăn, đúng là nằm mơ giữa ban ngày."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
