Bây giờ, Hạ Vân Huyên của thế kỷ 22 đã đến đây rồi, để xem cả nhà này còn bắt nạt cô thế nào nữa. Cô nhất định sẽ khiến cho cả nhà này phải trả giá đắt.
Từ nhỏ, phương châm sống của Hạ Vân Huyên chính là chỉ có cô đi bắt nạt người khác, chứ làm gì có chuyện đến lượt người khác bắt nạt cô.
Nhân lúc cả nhà này không có ở đây, cô phải tranh thủ ăn chút gì lót dạ. Nguyên chủ đúng là ngốc thật, đến cơm cũng không thèm ăn. Chắc lát nữa những người gọi là gia đình kia về sẽ có một trận chiến ác liệt. Mặc dù bây giờ cô là một nữ lực sĩ, nhưng cũng phải ăn no thì mới có sức mà đánh nhau chứ.
Cô không hề có chút gánh nặng tâm lý nào khi phải đối đầu với chính người nhà của mình. Theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết của cô trước đây, thân thế của nguyên chủ này có lẽ hơi đáng ngờ.
Nếu không thì tại sao cả nhà này ai cũng có tướng mạo xấu xí, chỉ có mình nguyên chủ da trắng nõn nà, xinh đẹp như vậy? Chỉ cần người có mắt cũng biết nguyên chủ và nhà này chẳng có chút quan hệ huyết thống nào.
Cô không phải là nguyên chủ, đã dùng thân xác của người ta thì nhất định phải đòi lại một ít lợi tức. Con người cô ghét nhất là nợ ân tình của người khác.
Một lát sau, Hạ Vân Huyên đang ở trong phòng mình thì nghe thấy tiếng chuông báo tan làm trong thôn, biết là cả nhà này sắp về rồi.
Cô đặc biệt phấn khích, rất muốn thử sức mạnh mới của mình. Hạ Vân Huyên dùng ý niệm trao đổi với Phỉ Phỉ, hỏi: "Phỉ Phỉ, năng lực em sẽ không bị gián đoạn giữa chừng chứ? Lát nữa nếu chị đang đánh hăng mà hết sức mạnh thì chẳng phải để cho cả nhà kia cười vào mặt sao."
Phỉ Phỉ đáp: "Chị cứ yên tâm, năng lực mà em cho chị, chỉ cần em còn tồn tại thì nó sẽ luôn ở trên người chị. Cho nên chị cứ yên tâm một trăm hai mươi phần trăm mà ngược tra đi."
Nghe thấy tiếng người nói chuyện bên ngoài, Hạ Vân Huyên ra hiệu im lặng, thì ra là tiếng của bà nội và mẹ nguyên chủ. Chỉ nghe bà nội nói: "Không biết con nhãi thối tha kia đã tỉnh chưa nữa, dám đi nhảy sông, đợi nó tỉnh lại xem tao xử lý nó thế nào."
"Người ta cho sính lễ cao như vậy, còn có gì không tốt nữa chứ. Nó chỉ là một con nha đầu thối, người ta coi trọng nó đã là phúc đức của nó rồi."
Mẹ nguyên chủ nói nhỏ: "Mẹ à, con nhỏ này mạng lớn lắm, chắc là không sao đâu. Đợi nó tỉnh lại con sẽ thay mẹ dạy dỗ nó một trận, mẹ đừng tức giận mà hại thân."
"Hừ!" Bà nội nhà họ Hạ thầm nghĩ bà ta sớm đã không ưa con nhỏ chết tiệt này rồi. Lớn lên mang một bộ mặt hồ ly tinh, so sánh với cô thì mặt bà ta trông khó coi biết bao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


