Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phỉ Phỉ kiêu ngạo hừ một tiếng: "Hừ! Đây không phải là năng lực chiến đấu của em đâu, chị nhìn cho kỹ đây."
Nói xong, Phỉ Phỉ dùng những cánh hoa của mình cuốn lấy tảng đá lớn bên cạnh, trong chớp mắt đã nghiền nát thành bột, hơn nữa trong miệng còn phun ra một ngọn lửa, tảng đá đến một mảnh vụn cũng không còn.
Hạ Vân Huyên há hốc mồm. Đây, đây, đây... Đây là đóa hoa thần tiên gì thế này, đúng là quá hợp ý cô rồi!
Hạ Vân Huyên ôm chầm lấy Phỉ Phỉ, hôn chụt một cái lên mặt: "Phỉ Phỉ bé bỏng, chị yêu em quá đi mất."
Đây là lần đầu tiên Phỉ Phỉ được người khác hôn, đóa hoa nhỏ có chút ngượng ngùng, chiếc lá bên cạnh cũng cúi xuống che đi những hạt hướng dương.
Phỉ Phỉ nói: "Chị Vân Huyên ơi, thế nào, em cũng có ích mà phải không? Chị cứ yên tâm, sau này ai dám bắt nạt chị, em sẽ phun một ngọn lửa đốt kẻ đó thành tro bụi."
Hạ Vân Huyên kiêu ngạo nói: "Phỉ Phỉ, chúng ta phải khiêm tốn, khiêm tốn hiểu không?"
Hoa hướng dương nhỏ liếc xéo một cái rồi nói: "Chị ơi, nếu chị lau nước miếng đi, thu lại cái biểu cảm trên mặt thì em sẽ tin."
Phỉ Phỉ nói thêm: "Chị Vân Huyên ơi, diễn xuất của chị tệ quá, cần phải cải thiện, không chuyên nghiệp chút nào."
Đây là lần đầu tiên Hạ Vân Huyên bị một đóa hoa dạy dỗ, có chút bất lực.
Một người một đóa hoa nô đùa trong không gian một lúc lâu mới nghỉ ngơi. Mãi đến sáng hôm sau, chuông báo thức reo vang, Hạ Vân Huyên mới dậy rửa mặt. Cô ăn sáng trong không gian rồi mới cầm đồ đạc ra sân bay để đáp chuyến bay về nước.
Đến sân bay, vì là chuyến sớm nhất nên không có nhiều người. Không lâu sau, Hạ Vân Huyên đã soát vé lên máy bay. Không hiểu sao hôm nay cô cảm thấy có chút bất an, lúc đi không hề có cảm giác này, liệu có chuyện gì sắp xảy ra không?
Ngay lúc này, ký ức của nguyên chủ như một thước phim quay chậm, tái hiện lại một lần nữa trong đầu cô.
Hạ Vân Huyên lắng nghe, không thấy có tiếng nói chuyện mới vội vàng lấy một cốc nước suối linh trong không gian ra uống. Nước vừa vào bụng, cơn đau liền dịu đi đôi chút.
Đến bây giờ cô mới biết tại sao nguyên chủ lại chết. Chính là do bà nội và mẹ ruột ép nguyên chủ gả cho một người đàn ông làm nghề mổ lợn trong thành phố.
Nguyên chủ sớm đã nghe nói người đàn ông này đã đánh chết mấy người vợ rồi. Nguyên chủ sợ quá nên nhảy sông tự tử, vừa lúc máy bay của Hạ Vân Huyên gặp sự cố, nên cô liền xuyên không đến đây. Hơn nữa, tên của họ cũng giống hệt nhau.
Sau khi đã thông suốt mọi chuyện, Hạ Vân Huyên thở dài một hơi. Quả nhiên cô không có duyên với người thân. Bố mẹ của cô ở thế kỷ 21 cũng chẳng mấy quan tâm đến cô. Xuyên không về những năm 70 còn tệ hơn, lại có người muốn bán cô đi để lấy tiền sính lễ cho anh trai vô dụng cưới vợ, và cho chị gái mua váy mới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)