Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hạ Vân Huyên lại hỏi: "Được, chị hiểu rồi... Vừa nãy em nói còn có thể cùng chị chiến đấu, ý là em còn có cả năng lực chiến đấu đúng không? Hơn nữa em còn tự khoe là biết rất nhiều thứ, là thật hay giả vậy?"
Tiểu Hoa cười ranh mãnh đáp: "Chủ nhân, đương nhiên là thật rồi, em đâu dám nói dối. Không tin chị cứ kiểm tra em đi! Còn về năng lực chiến đấu, chị chỉ cần nhỏ thêm một giọt máu lên trán em, em có thể lớn hơn nữa, lúc đó chị sẽ biết em lợi hại thế nào."
Hạ Vân Huyên suy nghĩ một chút, với gương mặt xinh đẹp này của mình, dù đi đến đâu cũng khó mà an toàn. Có một Tiểu Hoa có năng lực chiến đấu đi theo cũng tốt. Nghĩ thông rồi, cô không nói hai lời, dùng kim chích vào ngón tay, nhỏ một giọt máu lên trán Tiểu Hoa.
Quả nhiên không lâu sau, Hạ Vân Huyên tận mắt chứng kiến đóa hoa hướng dương nhỏ bé từ một cây non bỗng chốc lớn vụt lên cao hơn cả một người trưởng thành.
Tiểu Hoa cũng vô cùng vui mừng, có được máu của Hạ Vân Huyên, quả nhiên lớn lên rất nhanh.
"Chủ nhân, cảm ơn chị, Tiểu Hoa đã lớn rồi, bây giờ năng lực chiến đấu của em rất lợi hại."
Hạ Vân Huyên quát lên: "Dừng lại! Em cũng đừng gọi chị là chủ nhân này nọ nữa, nghe ngượng ngùng lắm. Cứ gọi chị là chị Vân Huyên đi, chị đặt cho em một cái tên khác nhé, Tiểu Hoa nghe quê quá."
Tiểu Hoa vui vẻ nhảy cẫng lên: "Dạ, dạ, em thật sự có thể gọi là chị Vân Huyên sao?"
Hạ Vân Huyên đáp: "Đương nhiên là được rồi, có gì mà không được chứ? Sau này em sẽ có tên là Phỉ Phỉ nhé, thế nào?"
"Vâng, chị Vân Huyên ơi, tên này hay quá, em thích lắm. Từ này em đã có tên mới rồi, Phỉ Phỉ sẽ chăm sóc cho chị Vân Huyên."
Hạ Vân Huyên hỏi: "Phỉ Phỉ, năng lực chiến đấu của em là gì? Em có thể biểu diễn cho chị xem một chút được không?"
Phỉ Phỉ không nói gì, chỉ lấy từ trong bông hoa của mình ra hạt hướng dương to nhất đưa cho Hạ Vân Huyên rồi nói: "Chị cứ ăn nó trước đi đã, sẽ có bất ngờ chờ chị đó."
Dù sao cũng là đồ trong không gian của mình, Hạ Vân Huyên không chút do dự, ăn ngay hạt hướng dương đó. Ăn xong, cô mới phát hiện ra mình bỗng trở nên khỏe vô cùng, toàn thân tràn đầy sức lực. Chẳng lẽ cô lại biến thành thiếu nữ cơ bắp rồi sao?
Cô vội vàng chạy đến bên gương soi một lượt. May quá, cơ thể cô không có gì thay đổi, chỉ cảm thấy mình như biến thành một lực sĩ mà thôi.
Phỉ Phỉ hỏi: "Chị Vân Huyên ơi, bây giờ cảm thấy thế nào? Có phải sức lực rất lớn, cảm giác như một đấm có thể đánh chết một con bò không?"
Hạ Vân Huyên nói: "Phỉ Phỉ, đúng vậy, bây giờ chị cảm thấy sức lực rất lớn, đây chính là năng lực chiến đấu của em sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


