Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN ĐẾN THỜI ĐẠI DỊ THẾ [ CHỦ CÔNG ] Chương 9: Đào Bẫy

Cài Đặt

Chương 9: Đào Bẫy

Nghỉ ngơi chừng một tiếng, Tạp Thụy Nhĩ liền thức dậy. Bộ da của con thú tai dài vẫn đang ngâm ngoài bờ sông, tính đến hôm nay chắc đã ổn, cậu chuẩn bị đi xử lý tiếp. Nghe Tạp Thụy Nhĩ nói muốn ra bờ sông thuộc da, Diệp Triều cũng đòi đi theo. Hắn vừa muốn học hỏi cách làm, vừa muốn tranh thủ tắm rửa một chút, bởi mấy ngày nay vết thương chưa lành nên chẳng được đụng vào nước, trời thì nóng, người hắn sắp bốc mùi đến nơi rồi.

Đến bờ sông, Tạp Thụy Nhĩ tìm thấy bộ da thú được chặn dưới tảng đá lớn, rồi bắt đầu dùng phiến đá cạo sạch những vụn thịt dư đã được ngâm mềm. Diệp Triều thì chọn một quãng phía thượng nguồn, dùng cái váy da nhỏ của mình để lau người. Vì chân hắn không được ngâm nước lạnh nên chỉ có thể lau qua loa như thế.

Tạp Thụy Nhĩ vẫn chưa xử lý xong da thú, Diệp Triều đã giặt sạch cái váy da rồi trải lên tảng đá lớn cạnh đó để phơi, còn mình thì trần trụi nấp sau tảng đá xem cậu làm việc.

Cảm giác này... sao thấy mình có chút biến thái nhỉ? Nhưng thôi, cũng tại hắn nghèo quá, có đúng một cái váy da để che thân chứ mấy.

Đợi Tạp Thụy Nhĩ xử lý xong bước đầu, cái váy da của Diệp Triều cũng vừa kịp khô. Hắn vội vàng mặc vào rồi cùng cậu trở về sơn động.

Tạp Thụy Nhĩ bôi hỗn hợp tro và thảo dược lên da thú để thuộc, sau đó đặt sang một bên. Thấy trời còn sớm, cậu dự định vào rừng xem có săn thêm được con mồi nhỏ nào không.

Diệp Triều thấy cơ thể đã hồi phục đáng kể, không muốn ru rú trong động cả ngày nên cũng đòi đi cùng cho bằng được.

Hai người chậm rãi tản bộ trong rừng, bỗng bụi cỏ phía trước lay động, Tạp Thụy Nhĩ nhanh như chớp lao vọt ra ngoài. Diệp Triều nhất thời chưa kịp phản ứng, đến khi nhìn thấy cậu đang đuổi theo một con thú tai dài, hắn mới hiểu ra vừa rồi có con mồi nấp trong bụi rậm.

Tạp Thụy Nhĩ rượt đuổi một hồi mới tóm được nó, cả người cậu trông nhếch nhác hẳn đi. Tuy lớp lông thú dày đã che mất vết thương, nhưng nhìn những cành cây khô gãy vụn xung quanh, Diệp Triều đoán chừng cậu bị cào xước không ít. Xem ra loài thú tai dài này chẳng dễ bắt chút nào, tốc độ quá nhanh. Nếu là thân thể trước kia của hắn thì tuyệt đối không có cửa. Bây giờ khỏe lại rồi, hắn tự nhủ phải học cách đi săn thôi, chứ cảnh giác kém thế này thì không ổn.

Dù trông hơi chật vật nhưng Tạp Thụy Nhĩ rất vui vẻ, tối nay vừa có thịt ăn, lại vừa tích góp thêm được một miếng da thú nhỏ.

Diệp Triều hỏi: "Tạp Thụy Nhĩ, cậu có biết thú tai dài thích ăn gì nhất không?"

"Cỏ răng cưa và dây khoai đất." - Cậu đáp.

"Cỏ răng cưa? Có phải đám kia không?" - Diệp Triều chỉ tay vào đám cỏ non ven bụi rậm lúc nãy.

Tạp Thụy Nhĩ gật đầu. Diệp Triều liền nói: "Tôi có cách này bắt thú tai dài hiệu quả hơn nhiều, cậu muốn thử không?"

Tạp Thụy Nhĩ ngước mắt nhìn hắn: "Anh nói xem?"

"Chỗ này thường xuyên có thú tai dài qua lại, chúng ta chỉ cần đào vài cái hố, phía trên che bằng cành khô và lá rụng, rồi rắc thêm cỏ răng cưa lên. Chẳng phải chúng sẽ tự chui đầu vào lưới sao?"

Tạp Thụy Nhĩ suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Cũng đáng để thử đấy."

Diệp Triều cười bảo: "Vậy cậu chỉ cho tôi chỗ nào bọn chúng hay đi qua, để tôi đào hố."

Theo chỉ dẫn của cậu, Diệp Triều đào hai cái bẫy rập. Để mồi chài lũ thú, hai người còn nhổ rất nhiều cỏ răng cưa tươi non rắc lên phía trên.

Trước khi về, Tạp Thụy Nhĩ hái thêm ít rau xanh để nấu canh cá. Ăn thịt nướng mãi cũng ngán, uống chút canh rau cho thanh đạm.

Hai người vui vẻ ra bờ sông xử lý con thú tai dài vừa bắt được. Bộ da mới lại được ngâm dưới nước và chặn đá lên. Còn miếng da cũ đã thuộc xong bằng tro và thảo dược thì đem rửa sạch, phơi khô là có thể dùng được ngay.

Mang theo cá và thịt thú đã làm sạch về động, Tạp Thụy Nhĩ trải da thú lên đá để phơi. Hai người bắt đầu chuẩn bị bữa tối, người nướng thịt, người nấu canh, phối hợp cực kỳ ăn ý.

Sau khi ăn uống no nê và dọn dẹp xong xuôi, cả hai vào động nghỉ ngơi.

Tạp Thụy Nhĩ thấy vết thương trên người Diệp Triều đã lành gần hết nên không bôi thảo dược nữa, trong lòng thầm ngưỡng mộ khả năng phục hồi siêu đẳng của giống đực.

Sáng hôm sau, hai người ăn vội mấy củ khoai nướng rồi háo hức chạy đi thăm bẫy. Cái bẫy đầu tiên đã rách nát, dấu vết phá hoại khá nghiêm trọng nhưng bên trong trống rỗng.

Tạp Thụy Nhĩ phấn khích reo lên: "Diệp Triều, anh thông minh thật đấy, bắt được mồi thật này!"

Con thú tai dài này nặng tầm mười mấy cân, còn con tê tê cũng khoảng bảy tám cân. Tuy tê tê hơi khó làm lông nhưng thịt thì vẫn ngon chán.

Diệp Triều cười khiêm tốn: "Chuyện nhỏ ấy mà, để chúng ta trói bọn chúng lại."

Tạp Thụy Nhĩ nhanh nhẹn trói cả hai con thú nhỏ rồi bỏ vào sọt. Cậu hào hứng đề nghị: "Hay là mình đào cái bẫy to hơn đi? Biết đâu bắt được cả tê tê."

Một con tê tê có thể cho hơn một trăm cân thịt, giá trị bằng cả chục con thú nhỏ cộng lại.

Diệp Triều đồng ý ngay. Sau khi khôi phục lại bẫy cũ, hắn dưới sự chỉ dẫn của cậu đã đào thêm một cái hố lớn hơn, lần này mồi nhử là dây khoai đất mà tê tê cực kỳ yêu thích.

Xong xuôi, hai người tranh thủ hái ít trái cây quanh đó. Diệp Triều nhận ra thêm hai loại quả ăn được, liền lén giấu một ít vào hệ thống giao dịch vị diện.

Loại thứ nhất là hồng giòn quả, to chừng nắm tay trẻ con, khi chín vỏ màu đỏ, thịt trắng, không cần gọt vỏ, cứ rửa sạch là ăn được. Vị nó thanh ngọt, giòn tan, Diệp Triều cảm giác nó giống táo ngọt nhưng mọng nước hơn.

Loại thứ hai là hồng da quả, khi bóc vỏ ra ăn Diệp Triều thấy vị rất giống quả vải, kích cỡ và cảm giác cũng tương tự, có điều quả hơi nhỏ. Trên hệ thống, năm quả này chỉ đổi được mười tích phân.

Diệp Triều xách túi sa da quả, Tạp Thụy Nhĩ cõng sọt đồ nặng trĩu cùng nhau về động. Trên đường đi, họ còn nhặt được một ổ trứng tê tê trong bụi cỏ, chắc là trứng của con tê tê vừa bị sập bẫy kia.

Trời nóng, thịt không để lâu được nên họ quyết định trưa nay giết một con để ăn. Đã ăn thú tai dài mấy bữa rồi, Diệp Triều đề nghị đổi vị sang món tê tê.

Tạp Thụy Nhĩ gật đầu: "Được thôi, anh nhóm lửa đi, tôi ra bờ sông làm lông."

Diệp Triều ngơ ngác: "Không dùng nước sôi trụng qua thì sao mà nhổ lông được?"

Tạp Thụy Nhĩ nhìn hắn đầy vẻ khó hiểu, ý bảo: "Thì cứ thế mà nhổ thôi."

Diệp Triều xua tay: "Thôi, cậu nhóm lửa nấu nước đi, để tôi làm lông cho."

Tạp Thụy Nhĩ nghĩ chắc trước giờ mình làm sai cách thật nên lẳng lặng đi nấu nước. Tiếc là họ không có thùng hay chậu để ngâm, chỉ có thể dội nước sôi lên người nó. Nhưng dù vậy, cách này vẫn hiệu quả hơn nhiều so với việc nhổ lông sống thô bạo.

Hắn cắt tiết tê tê, dội nước sôi lên rồi bắt đầu làm lông. Tạp Thụy Nhĩ đứng xem mà mắt tròn mắt dẹt: "Anh giỏi thật đấy, làm thế này sạch mà nhẹ nhàng hơn bao nhiêu."

Diệp Triều cười bảo: "Xong rồi, giờ cậu mang ra sông xử lý nốt đi."

Tạp Thụy Nhĩ nhận lấy con tê tê đã sạch, vui vẻ chạy ra bờ sông.

_____________

Editor: Ban đầu định để xưng hô là ‘ta - ngươi’ nhưng mà mình thấy kì quá nên đổi lại, những chương trước mình sẽ đổi lại trong thời gian sớm nhất.

Về tê tê trong bản convert là hừ hừ thú, mình thực sự cũng không biết dịch nó ra là con gì, ban đầu tưởng là tê tê, tới chương này có thêm lột lông thì biết là không phải rồi ( có khả năng là heo rừng ) , sau này sẽ sửa lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc