Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN ĐẾN THỜI ĐẠI DỊ THẾ [ CHỦ CÔNG ] Chương 10: Bộ Lạc Báo Tộc

Cài Đặt

Chương 10: Bộ Lạc Báo Tộc

Sau khi Tạp Thụy Nhĩ ra bờ sông, Diệp Triều mở hệ thống giao dịch ra, gửi cho Bì Đặc Tư một tin nhắn rồi đem toàn bộ số trái cây hái được hôm nay lên kệ. Hắn liếc nhìn tài khoản, hiện đang có 380 tích phân.

Lần này trái cây lên kệ không nhiều lắm, vì sa da quả quá lớn nên Diệp Triều không dám nhét vào kho hàng, hắn chỉ để lên: năm quả hoàng hương, ba quả hồng, năm quả hồng giòn và mười quả hồng da.

Bì Đặc Tư hiện không online, Diệp Triều dạo qua một vòng thương thành vị diện. Thứ tốt thì nhiều vô kể, nhưng đáng tiếc là với số vốn hiện tại, hắn chẳng mua nổi thứ gì.

Tắt hệ thống giao dịch đi, Diệp Triều bắt đầu chuẩn bị cơm trưa. Hắn nướng hai củ khoai lang đỏ, luộc thêm hai quả trứng khanh khách. Đợi Tạp Thụy Nhĩ về, hắn sẽ chiên thêm hai phần trứng cuộn, hắn tin chắc cậu sẽ thích món này.

Bữa trưa hôm nay của họ khá thịnh soạn. Qua mấy ngày cùng ăn cùng ở, mối quan hệ giữa hai người đã thân thiết hơn nhiều, chuyện trò cũng cởi mở hơn. Thế nhưng, trong lúc tán gẫu, Diệp Triều bỗng nhận được một tin tức "động trời": Tạp Thụy Nhĩ hóa ra lại là giống cái!

Hắn sững sờ, chẳng lẽ không phải là giống đực chưa phát dục tốt sao?

Nghe Tạp Thụy Nhĩ mô tả về hình dáng của giống cái, Diệp Triều vẫn thấy cậu giống một thiếu niên phát dục kém hơn. Nhưng thôi, bất kể Tạp Thụy Nhĩ thuộc giới tính nào đi nữa thì với hắn, họ vẫn là bạn bè. Thế giới này nguy hiểm như vậy, chi bằng đợi Tạp Thụy Nhĩ về bộ lạc, hắn cũng đi theo luôn cho rồi. Dù sao hắn cũng chẳng có ký ức của nguyên chủ, chẳng biết mình thuộc bộ lạc nào, hiện tại cũng chẳng có nơi nào để đi.

Khi đã quen thân, Tạp Thụy Nhĩ cũng kể cho Diệp Triều nghe về nơi cậu sống.

Bộ lạc của cậu tên là Bộ lạc Báo tộc, thú nhân giống đực ở đó khi thú hóa hầu hết đều là báo, nhưng khác với Diệp Triều, họ không có cánh.

Thế giới này phân thú nhân thành hai loại: Có Cánh Tộc và Vô Cánh Tộc. Diệp Triều chính là người của tộc Có Cánh. Theo Tạp Thụy Nhĩ biết, phía đông bắc rừng Ám Ảnh có một bộ lạc Báo tộc có cánh, cậu từng nghi ngờ Diệp Triều đến từ đó, có lẽ gặp sự cố gì đó bị thương rồi vô tình được cậu cứu mạng.

Còn tộc Vô Cánh lại chia làm hai hệ: Lục Tê (trên cạn) và Thủy Sinh (dưới nước). Bộ lạc của Tạp Thụy Nhĩ thuộc hệ Lục Tê. Nhân ngư chính là tộc Thủy Sinh, nhưng tộc này khá đặc thù, cả giống đực và giống cái đều mang hình dáng nửa người nửa cá. Nghe đồn họ rất xinh đẹp, giống cái Nhân ngư cũng rất mạnh mẽ chứ không yếu ớt như giống cái trên cạn, tuy nhiên Tạp Thụy Nhĩ vẫn chưa được tận mắt nhìn thấy bao giờ.

Bộ lạc Báo tộc cách sơn động này khoảng nửa ngày đường nếu đi với tốc độ của Tạp Thụy Nhĩ. Trong bộ lạc có hơn 300 người, giống đực chiếm khoảng hai phần ba.

Thường ngày giống đực phụ trách đi săn và tuần tra, giống cái lo việc hái lượm và thuộc da. Thế nhưng Tạp Thụy Nhĩ lại là một "dị loại" trong mắt mọi người, cậu không tham gia vào những việc đó.

Năm lên hai ba tuổi, cậu được một giống đực già tên Tạp Sâm nhặt được trong rừng. Tạp Sâm thấy cậu đáng thương nên mang về nuôi, lúc ấy ông đã hơn 170 tuổi. Tuổi thọ của giống đực nơi này tầm 200 năm, 20 tuổi thành niên và bắt đầu sống độc lập, 120 tuổi bước vào trung niên, sau 160 tuổi cơ thể bắt đầu lão hóa. Tuổi thọ giống cái thì ngắn hơn một chút.

Lúc đó, Tạp Sâm và bạn lữ là bà Tây Nha đều đã già, không còn sức đi săn, chỉ thỉnh thoảng chỉ dạy kỹ năng săn bắn cho đám giống đực trẻ chưa thành niên. Tạp Thụy Nhĩ chính là được nhặt về trong một lần như thế.

Ban đầu, vì thấy mình không còn khả năng nuôi dưỡng, Tạp Sâm định mang cậu về xem có ai trong bộ lạc muốn nhận nuôi không. Nhưng nhìn vẻ ngoài kỳ lạ của cậu, ai nấy đều e dè, dù đồng tình nhưng nhà họ cũng có ấu tể phải nuôi nên không thể nhận thêm. Cuối cùng, Tạp Sâm đành nghiến răng tự mình nuôi nấng.

May mắn thay, bà Tây Nha thời trẻ từng học y thuật với y sư đời trước của bộ lạc, bà nhận biết được khá nhiều thảo dược nên đã truyền dạy hết cho tiểu Tạp Thụy Nhĩ.

Cậu bé rất ngoan ngoãn, không hề kiêu căng hay ngang ngược như những giống cái khác, cứ lẳng lặng theo sát bà Tây Nha học hỏi. Khi lớn hơn một chút, cậu bắt đầu vào rừng gần bộ lạc để hái thuốc. Một nhà ba người tuy nghèo khó nhưng sống rất ấm áp. Nhờ có sự tiếp tế của con trai ông Tạp Sâm và bộ lạc, họ cũng gắng gượng qua ngày. Thế nhưng, vào một mùa tuyết năm Tạp Thụy Nhĩ 12 tuổi, bà Tây Nha vì không chịu nổi giá rét đã về với vòng tay Thần Thú. Ông Tạp Sâm vì quá đau buồn trước sự ra đi của bạn lữ, chưa đầy một tháng sau cũng qua đời, bỏ lại Tạp Thụy Nhĩ lẻ loi một mình.

Nhưng nhìn vào ánh mắt của Diệp Triều lúc đó, cậu đã dao động và cuối cùng quyết định cứu người. Kết quả đã không làm cậu thất vọng. Tuy mới chỉ ở chung vài ngày, nhưng Tạp Thụy Nhĩ cảm thấy quyết định năm ấy của mình là hoàn toàn đúng đắn. Có lẽ, cả hai người bọn họ đều sẽ vượt qua được mùa tuyết năm nay.

____________

Editor: Mình đang cố chỉnh sửa lại các từ chưa chuẩn Việt hoá ở các chương sắp tới, còn các chương trước mình sẽ chỉnh lại trong thời gian sớm nhất. Mong mọi người ủng hộ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc