Diệp Triều đợi một lát thấy không có phản hồi, có chút nôn nóng. Khả năng Bì Đặc Tư hiện tại không online, Diệp Triều lại click mở thương thành, dược tề chữa thương cấp thấp còn thừa năm ống.
Lại đợi một hồi, khi Diệp Triều tính toán ít lãi tiêu thụ mạnh đem trái cây bán trực tiếp cho hệ thống giao dịch thì Bì Đặc Tư rốt cuộc cũng online, lập tức mua hai mươi Sa Da Quả, hai mươi Hoàng Hương Quả cùng mười Hồng Quả, lập tức cộng thêm 350 tích phân. Diệp Triều nhận được thông báo, trước tiên mua bốn ống dược tề. Nhìn tích phân trong tài khoản trống không, Diệp Triều một trận bất đắc dĩ, đúng là tích phân này tiêu chả bõ dính răng!
Bì Đặc Tư: “Được.”
Lại đợi một hồi, hắn rải rác bán ra mấy cái quả, lúc sau không động tĩnh. Diệp Triều đem trái cây trong kho hàng toàn bộ lên hàng, Sa Da Quả 58 cái, Hoàng Hương Quả 25 cái, Hồng Quả 32 cái, tài khoản tích phân còn 55.
Diệp Triều tâm tình tốt từ trong kho hàng lấy ra một ống dược tề chữa thương cấp thấp uống, thân thể lập tức nóng lên. Một lát sau Diệp Triều phát hiện trừ bỏ chân còn không tốt lắm, các vết thương đều gần như đã khỏi hẳn. Đem trái cây trên mặt đất bỏ vào trong túi da thú Tạp Thụy Nhĩ cho, Diệp Triều vui sướng mà đứng dậy chống gậy đi tìm Tạp Thụy Nhĩ.
Tạp Thụy Nhĩ đang dùng phiến đá đào khoai đất, bên cạnh đã có một đống nhỏ. Nhìn thấy Diệp Triều lại đây gật gật đầu tiếp tục đào.
Xem Tạp Thụy Nhĩ cố sức đào, Diệp Triều đem trái cây đặt trên cỏ, nói: “Tạp Thụy Nhĩ, ta cảm thấy ta thân thể khá hơn nhiều, cậu ở bên cạnh nghỉ một lát ăn cái trái cây giải khát, ta tới đào cho.”
Nói xong trực tiếp đem tay biến thành móng vuốt, ngồi dưới đất đào lên. Tạp Thụy Nhĩ không kịp ngăn cản.
Thấy sự lo lắng trong mắt Tạp Thụy Nhĩ, Diệp Triều cười nói: “Không có việc gì, thân thể của ta ta biết, cậu nghỉ một lát đi.”
Tạp Thụy Nhĩ thấy Diệp Triều không phải miễn cưỡng không mở miệng ngăn cản, nhưng cậu cũng không nghỉ ngơi, mà đi theo Diệp Triều cùng nhau đào.
Thú trảo sắc bén, có Diệp Triều gia nhập, hai người tốc độ nhanh không ít, làm một hồi sọt đã đầy, trên mặt đất cũng chất đống không ít.
Tạp Thụy Nhĩ nói: “Nhiều như vậy là được rồi.” Nhiều như vậy đủ ăn một đoạn thời gian, dù sao nơi này cách không xa, về sau có thể lại đến đây đào.
Diệp Triều gật gật đầu, nói: “Được, chúng ta hiện tại trở về sao?”
Tạp Thụy Nhĩ gật gật đầu, nói: “Trước tiên đem khoai đất dọn về sơn động.”
Diệp Triều chân cẳng không tiện, Tạp Thụy Nhĩ không để Diệp Triều cõng, mà chính mình chạy nhiều thêm mấy lần.
Đem khoai đất toàn bộ dọn về sơn động, Tạp Thụy Nhĩ mệt đến thở dốc. Diệp Triều để Tạp Thụy Nhĩ ngồi một bên ăn cái trái cây nghỉ ngơi một lát, hắn chủ động ôm đồm việc nhặt củi, đem củi đốt gần sơn động nhặt xong chất thành từng đống lại để Tạp Thụy Nhĩ dọn về.
Không lắm lắm đã đến giờ cơm trưa, nghĩ đến cá ở đây tương đối dễ bắt, Diệp Triều nói: “Chúng ta giữa trưa ăn cá nướng cùng khoai đất thế nào?”
Tạp Thụy Nhĩ nhíu mày nói: “Cá không chỉ có xương nhiều, còn tanh với đắng nữa.”
Bọn họ nếu không phải không có đồ ăn thì bình thường sẽ không ăn cá.
Diệp Triều nghĩ thầm, hẳn là bọn họ không xử lý sạch sẽ còn đem gan cá làm vỡ, nhưng mà cho dù xử lý sạch nếu không có gia vị hương vị đúng là kém rất nhiều. Không biết có thể nấu canh cá hay không, ngày nào cũng ăn đồ khô sẽ dễ bị táo bón.
Diệp Triều nghĩ nghĩ, hỏi: “Ngày thường cậu dùng cái gì để nấu?”
Tạp Thụy Nhĩ nói: “Nồi đá.” Quá nặng cậu không mang tới đây.
Nơi này vừa thấy biết không có, Diệp Triều hỏi: “Gần đây có cái gì có thể thay thế nồi đá không?”
Tạp Thụy Nhĩ suy nghĩ sẽ, nói: “Quả vỏ cứng có thể.”
Diệp Triều cao hứng nói: “Cá xử lý tốt thật ra ăn rất ngon, ta làm cho cậu nếm thử, chúng ta trước tiên hái quả vỏ cứng đi.”
Tạp Thụy Nhĩ nghĩ đến việc khoai đất nướng gật gật đầu, hướng tới hướng ngược lại của chỗ khoai đất mà đi, Diệp Triều vội đi theo.
Hai người đi tới bờ sông, trên cây treo không ít quả màu nâu lớn. Tạp Thụy Nhĩ hái xuống ba quả, nói: “Chính là cái này, bên trong khô khô không thể ăn, đào rỗng là có thể đặt ở trên lửa nấu, nhưng không dùng được mấy lần.”
Diệp Triều gật gật đầu, nói: “Vậy là đủ rồi, chúng ta đi bắt cá đi.”
Đem quả vỏ cứng buông xuống Tạp Thụy Nhĩ chuẩn bị xuống nước, Diệp Triều giữ chặt cậu, nói: “Để ta.”
Ghé vào bên nước, nhìn ảnh ngược trong nước, Diệp Triều sửng sốt, ngay sau đó trong lòng một trận lẩm bẩm, tuy rằng vết sẹo là huân chương của nam nhân nhưng mà cũng không cần thiết xuất hiện một cái ở trên mặt chứ, tự nhiên bị sẹo ngang qua khuôn mặt thấy thật sốt ruột. Lúc trước ở dạng thú ở trên mặt hắn không có, hiện giờ xuất hiện là làm người khác không nỡ nhìn thẳng. Không biết trong thương thành có thể tìm thấy kem khử sẹo không.
Nếu không phải có hệ thống giao dịch, xuyên thành cái thú nhân vừa xấu vừa què, tâm trạng Diệp Triều muốn đóng băng luôn mất.
Sau khi than vãn một chút với đại thần xuyên không, Diệp Triều giống như lúc trước, ghé vào bờ sông, tát một cái, bốn chân to khoẻ tát một phát đã bắt lên một dải cá. Hắn sợ Tạp Thụy Nhĩ đem gan cá làm vỡ, trực tiếp ở bờ sông đem cá xử lý.
Tạp Thụy Nhĩ ở một bên xử lý quả vỏ cứng thuận tiện xem Diệp Triều xử lý cá.
Diệp Triều dùng móng vuốt bắt đầu cạo vảy, băm đầu đi đuôi, đào nội tạng. Tạp Thụy Nhĩ nhìn trong lòng khẽ động, hoá ra cá còn phải bỏ vảy sao?
Đem cá cùng quả vỏ cứng xử lý tốt, Diệp Triều mang theo cá, Tạp Thụy Nhĩ cõng một phiến đá mỏng cùng mấy cái quả vỏ cứng, múc hai bồn nước, hai người trở về sơn động.
Diệp Triều ở gần cửa động đắp hai cái bếp lò đơn giản, một cái mặt trên có phiến đá mỏng, một cái khác mặt trên bỏ hai cái nồi quả vỏ cứng vào, trong nồi quả vỏ cứng bỏ vào hơn phân nửa nước, hai bên cùng nhau bắt đầu nhóm lửa.
Đợi phiến đá nóng lên, Diệp Triều đem dầu cá bỏ vào trên phiến đá, trên phiến đá phát ra âm thanh xèo xèo. Dùng gậy gỗ kẹp dầu cá bôi khắp mặt ngoài đá phiến, lại đem hai con cá bỏ lên, bắt đầu chiên.
Nhìn lửa, Tạp Thụy Nhĩ đem mấy củ khoai đất chôn vào, thỉnh thoảng thêm chút củi đốt.
Đợi nước trong nồi nấu sôi, bên kia cá chiên trên phiến đá đã gần chín. Nồi quả vỏ cứng không đủ lớn, Diệp Triều dùng dao xương đem cá chiên cắt thành vài đoạn bỏ vào trong hai cái nồi, đậy nắp lên bắt đầu hầm. Bên kia đem phiến đá nhấc xuống, xâu hai con cá còn lại dư nướng lên.
Nghe mùi hương dần dần nồng lên, Diệp Triều lấy nắp ra nhìn nhìn, canh cá bắt đầu biến thành màu trắng sữa. Diệp Triều bảo Tạp Thụy Nhĩ rắc chút muối, sau đó bỏ nắp lại tiếp tục hầm.
Hai người trước tiên giải quyết hai con cá nướng, ăn xong cá nướng, canh cá cũng đã xong. Hai người không tiếp tục thêm củi. Diệp Triều dùng cái thìa mới vừa làm múc một muỗng canh cá thổi thổi, nếm hương vị, đầu tiên cảm giác rất tươi, nước không nhiều lắm, canh rất đậm. Có lẽ là trước đó chiên một chút, mùi tanh không nặng. Tạp Thụy Nhĩ nhìn không tự giác nuốt một ngụm nước miếng.
Diệp Triều đem một cái thìa khác đưa cho Tạp Thụy Nhĩ, mỉm cười nói: “Nếm thử xem.”
Tạp Thụy Nhĩ nhận lấy cái thìa, múc một muỗng canh cá thổi thổi, đưa vào trong miệng, tức khắc đôi mắt sáng lên. Rất tươi còn có chút vị ngọt, một chút đều không đắng cũng không tanh. Đây là lần đầu tiên cậu uống loại canh ngon đến như vậy. Nếu không phải cậu tận mắt nhìn thấy thật không thể tin được cá có thể làm được món ăn mỹ vị như vậy. Mùa tuyết không thiếu cá, đến lúc đó thỉnh thoảng bắt một con hầm thành canh, uống một chén cả người đều ấm áp không thể tả.
Thấy Tạp Thụy Nhĩ thích, Diệp Triều cười cười, tiếp tục ăn canh. Uống xong canh Tạp Thụy Nhĩ lại ăn hai củ khoai đất nướng, thỏa mãn mà ợ một cái. Diệp Triều cũng ăn bốn củ khoai đất nướng. Ăn uống no nê cả người lười biếng không muốn động.
Tắt đống lửa, Tạp Thụy Nhĩ đứng dậy đem chén dĩa cầm đi bờ sông rửa sạch. Phiến đá cũng không bỏ xuống, buổi tối cậu còn muốn uống canh cá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






