Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN ĐẾN THỜI ĐẠI DỊ THẾ [ CHỦ CÔNG ] Chương 12: Máy Dò

Cài Đặt

Chương 12: Máy Dò

Hai người cùng nhau cõng sọt hướng về phía sơn động, bước chân Tạp Thụy Nhĩ có phần nhanh nhẹn hơn với một sọt khoai đất nặng trĩu trên lưng, còn Diệp Triều thì cẩn thận vác theo một sọt đầy dây khoai cùng một ít trái cây dại. Thành quả thu hoạch từ bẫy rập trong hai ngày qua thực sự rất đáng phấn khởi khi họ bắt được hai con thú tai dài, một con lợn rừng và một con lợn rừng béo tốt. Riêng Tạp Thụy Nhĩ còn tự tay săn thêm được một con lợn rừng khác và nhặt được khá nhiều trứng khanh khách, khiến hành trang trở về của cả hai vô cùng phong phú.

Vì giống lợn rừng vốn tính ồn ào và hung hăng nên hai người nhất trí ưu tiên xử lý chúng trước để làm thức ăn, phần vì thịt thú tươi trong thời tiết này vốn chẳng thể bảo quản được lâu. Những con thú tai dài và lợn rừng còn lại thì được tạm thời vây nhốt trong một cái hố sâu có rào tre chắn cẩn thận ngay bên ngoài cửa động để nuôi sống. Sẵn dịp dạo này hai người đang tập trung đào khoai đất, lũ thú này lại cực kỳ ưa thích món dây khoai nên việc chăm nom chúng cũng trở nên thuận tiện và không tốn mấy công sức.

Loài lợn rừng này có ngoại hình rất giống giống lợn đen nhỏ ở thế giới cũ, mỗi con trưởng thành nặng chừng hơn một tạ thịt. Ở vùng đất này còn tồn tại một loài khác gọi là Thứ nha thú với kích thước to lớn gấp đôi lợn rừng, chúng sở hữu cặp răng nanh dài sắc lẹm cùng lớp lông cứng như bàn chông trên lưng và đặc biệt rất ưa tàn sát tranh đấu. Diệp Triều thầm đánh giá rằng đây đích thị là một phiên bản lợn rừng hung tợn và nguy hiểm của thế giới dị thú này.

Sau khi về tới sơn động, Tạp Thụy Nhĩ nhanh chóng đổ đống khoai đất vào một góc khô ráo. Diệp Triều mang số trái cây vừa hái đặt lên phiến đá lớn trong động, sau đó hắn lựa ra một nắm lá khoai tươi ngon dự định sẽ xào cho bữa trưa, phần lá còn lại thì ném thẳng vào rào tre cho lũ thú đang đói ngấu nghiến tranh nhau ăn. Diệp Triều phủi sạch bụi bẩn trên tay rồi bắt tay vào chuẩn bị cơm trưa. Hắn ra bờ suối bắt thêm hai con cá lớn để thực đơn hôm nay thêm phần dinh dưỡng với món lá khoai xào, canh cá thanh ngọt, khoai nướng thơm lừng cùng trứng luộc, tuy đơn giản nhưng lại vô cùng ngon miệng.

Buổi chiều hai người quyết định đổi sang một hướng khác để thăm dò với hy vọng tìm kiếm thêm được nhiều loại thực phẩm mới lạ. Thực tế trong suốt mấy ngày qua Diệp Triều đã bắt gặp không ít loại thực vật kỳ lạ nhưng vì thiếu kiến thức nên hắn gần như chẳng thể nhận ra loại nào có thể sử dụng được. Tạp Thụy Nhĩ cũng chỉ giữ thói quen hái những loại quả quen thuộc thường ăn, còn những thứ khác nếu cậu không chạm vào thì Diệp Triều cũng chẳng rõ chúng là thực phẩm không ăn được hay là thảo mộc có độc, thế nên hắn vẫn luôn giữ thái độ thận trọng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Thế nhưng tình thế giờ đây đã khác khi tối qua hắn vô tình lướt thấy trên thương thành vị diện một chiếc máy dò xét mini cầm tay có khả năng kiểm tra độc tính của thực vật với giá một ngàn tích phân. Thời điểm đó trong tài khoản của hắn chỉ có tám trăm điểm nên sáng nay hắn đã phải cố gắng gom góp, bán thêm một số hàng hóa mới đủ tiền mua về. Hiện giờ tài khoản của hắn chỉ còn vỏn vẹn ba mươi tích phân và các kệ hàng cũng đã trống trơn, nhưng hắn tin rằng chiếc máy này sẽ là chìa khóa giúp nguồn hàng của mình sớm trở nên phong phú trở lại. Khu rừng rậm rạp này vốn là một kho báu khổng lồ mà trước đây vì sự vô tri nên hắn không thể khai thác, nay thì hắn đã có thể tự tin đi tận tình thăm dò mọi ngóc ngách.

Cách thức sử dụng chiếc máy này cũng vô cùng đơn giản, chỉ cần nhắm ống kính vào vật cần kiểm tra là các đèn chỉ thị sẽ hiển thị mức độ an toàn. Đèn màu đỏ cảnh báo độc tính cao hoặc có tác dụng phụ nghiêm trọng đối với cơ thể. Đèn màu vàng biểu thị thực vật có độc tính nhất định hoặc tồn tại một vài tác dụng phụ nhỏ. Đèn màu xanh lục là dấu hiệu an toàn nhất, minh chứng cho việc thực vật không có độc và hoàn toàn không gây hại. Còn về việc món đó có hương vị thơm ngon hay không hoặc phải chế biến ra sao thì vẫn cần hắn phải tự mình trải nghiệm, dù sao với mức giá một ngàn tích phân thì cũng không thể đòi hỏi chiếc máy này sở hữu thêm quá nhiều công năng thần kỳ khác.

Hai người mỗi người vác theo một chiếc sọt tre, cứ thế một trước một sau tiến sâu vào trong đại ngàn. Diệp Triều lững thững đi phía sau, hễ bắt gặp loại trái cây hay ngọn cỏ nào lạ mắt là lại kín đáo lấy máy ra kiểm tra. Trong lúc Tạp Thụy Nhĩ đang bận rộn hái hương hương quả thì Diệp Triều bỗng dừng chân đứng sững trước một bụi cây sai trĩu quả nhỏ. Tạp Thụy Nhĩ quay đầu lại nhìn thấy thì hốt hoảng lên tiếng ngăn cản và khẳng định rằng loại quả này tuyệt đối không thể ăn được. Diệp Triều thoáng chút ngỡ ngàng vì rõ ràng máy dò của hắn vừa báo đèn xanh an toàn, hơn nữa khi hắn bẻ thử một quả ra ngửi thì từ hình dáng đến mùi vị nồng đậm đều đích thị là loại ớt cay mà hắn vốn quen thuộc.

Tạp Thụy Nhĩ lo lắng giải thích rằng thứ quả này nếu ăn vào sẽ khiến môi miệng sưng vù, cổ họng nóng rát như lửa đốt và ngay cả tay chạm vào cũng sẽ cảm thấy bỏng rát khó chịu. Cậu nhớ lại trải nghiệm kinh hoàng của mình trước đây khi lỡ nếm thử và phải uống rất nhiều nước mới có thể làm dịu đi cảm giác đau đớn đó. Diệp Triều khẽ mỉm cười giải thích rằng trong ký ức của hắn thì đây được gọi là ớt cay, nó vốn dĩ rất cay nên người bình thường không ai ăn trực tiếp, nhưng nếu dùng làm gia vị trộn kèm với món khác thì sẽ giúp món ăn thêm đậm đà và kích thích vị giác giống như muối vậy.

Nghe lời giải thích thấu đáo của Diệp Triều, Tạp Thụy Nhĩ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu rồi bảo hắn cứ việc hái thoải mái. Tạp Thụy Nhĩ tiếp tục công việc hái quả ngọt còn Diệp Triều thì bắt đầu thu hoạch ớt, hắn cẩn thận chia một nửa số ớt hái được vào kho hàng hệ thống và phần còn lại thì bỏ vào sọt tre. Loại ớt này ở đây mọc rất nhiều nên hắn chỉ hái chừng nửa sọt rồi dừng lại để dành chỗ cho những loại thực vật khác, sau đó cả hai lại tiếp tục hành trình khám phá. Suốt cả buổi chiều Diệp Triều đã phát hiện ra thêm rất nhiều loại trái cây không có độc, những loại có vẻ ngoài tương tự trái cây ở kiếp trước thì hắn hái nhiều một chút, còn những loại hoàn toàn mới lạ thì hắn chỉ hái mỗi thứ một ít để mang về ăn thử nghiệm trước khi quyết định thu hoạch lớn.

Tạp Thụy Nhĩ thấy Diệp Triều cứ mải mê hái đủ loại quả lạ lùng với hình thù quái dị thì chỉ khẽ nhíu mày nhưng cũng không hề lên tiếng ngăn cản, dù sao chiếc máy kỳ lạ kia đã báo không có độc nên cậu cứ để mặc cho hắn tùy ý xoay xở theo sở thích. Trước khi mặt trời khuất bóng, theo thói quen cũ họ lại ghé qua kiểm tra bẫy rập nhưng lần này thu hoạch có vẻ hơi khiêm tốn khi chỉ bắt được một con lông tơ thú nhỏ. Tạp Thụy Nhĩ lên tiếng lẩm bẩm rằng dường như con mồi trong khu vực này đã bắt đầu thưa thớt dần. Diệp Triều gật đầu tán thành và nhận định có lẽ lũ thú nhỏ đã bắt đầu sinh lòng cảnh giác, vì vậy hắn quyết định lấp hai cái hố bẫy này lại để ngày mai chọn một địa điểm khác màu mỡ hơn để bố trí.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc