Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN ĐẾN THỜI ĐẠI DỊ THẾ [ CHỦ CÔNG ] Chương 11: Gặp Được Tộc Nhân Khác

Cài Đặt

Chương 11: Gặp Được Tộc Nhân Khác

Sau khi nghỉ trưa xong, Tạp Thụy Nhĩ tiếp tục vào rừng hái thuốc. Diệp Triều cũng đi theo, hắn muốn nhân cơ hội này nhận mặt các loài thực vật ở đây, đồng thời tìm thêm vài món hàng mới cho thương thành vị diện.

Hai người vừa hái thuốc vừa cảnh giác quan sát xung quanh, bỗng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập. Họ lập tức nấp sau một gốc cây lớn. Một lúc sau, mười mấy giống đực xuất hiện, trên vai ai nấy đều trĩu nặng con mồi. Cả nhóm đang nói cười rôm rả thì người dẫn đầu bất ngờ giơ tay ra hiệu. Tất cả lập tức im bặt, đưa mắt cảnh giác rà soát tứ phía.

Vi Tư Lâm nhìn về phía gốc cây nơi hai người đang ẩn nấp, hô lớn: "Ra đi!"

Tạp Thụy Nhĩ dẫn Diệp Triều bước ra khỏi bụi rậm. Nhìn thấy người quen là Tạp Thụy Nhĩ, Vi Tư Lâm có chút kinh ngạc, nhưng rồi cũng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản. Tuy nhiên, hắn không khỏi thắc mắc: Giống đực đi bên cạnh cậu là ai?

Những người còn lại cũng có phản ứng tương tự, ai nấy đều nhìn Diệp Triều với ánh mắt đầy vẻ đề phòng.

Nơi này thuộc rìa khu vực săn bắn của bộ lạc Báo tộc, con mồi vốn thưa thớt nên họ rất hiếm khi đặt chân đến đây.

Diệp Triều nở một nụ cười trông cực kỳ hiền lành và vô hại: "Tôi bị dã thú truy đuổi nên lạc đường, trong lúc hoảng loạn đã chạy đến đây. Còn về chuyện trước kia... sau khi tỉnh lại tôi không còn nhớ gì nhiều cả, may mắn được Tạp Thụy Nhĩ cứu mạng."

Hắn nói cũng không hẳn là nói dối, vì thực tế hắn chẳng có chút ký ức nào về chủ cũ của thân thể này cả.

Mọi người nhíu mày nửa tin nửa ngờ. Tạp Thụy Nhĩ thấy vậy liền lên tiếng bênh vực: "Hắn không có ác ý đâu." Nói đoạn, cậu nắm tay Diệp Triều: "Chúng ta đi phía kia đi."

Thấy hai người quay lưng rời đi, nhóm thợ săn cũng chỉ nhún vai cho qua. Vi Tư Lâm gọi với theo: "Tạp Thụy Nhĩ, chú Tát Lạp có hỏi thăm cậu đấy, cậu không định về bộ lạc sao?"

Tát Lạp chính là con trai của ông Tạp Sâm và bà Tây Nha, năm nay đã ngoài 140 tuổi. Từ khi hai cụ qua đời, chú thỉnh thoảng vẫn để mắt chăm sóc Tạp Thụy Nhĩ.

Tạp Thụy Nhĩ khựng lại một chút, giọng điệu có phần dịu xuống: "Để một thời gian nữa tôi sẽ về."

Vi Tư Lâm gật đầu. Nhóm thợ săn lại tiếp tục lên đường. Họ vừa trở về sau chuyến săn dài ngày trong rừng Ám Ảnh, ai nấy đều đang nóng lòng muốn về nhà nên nhanh chóng vác con mồi phóng nhanh về phía bộ lạc.

Về phần mình, Diệp Triều và Tạp Thụy Nhĩ chuyển sang một khu vực khác để tiếp tục công việc. Tạp Thụy Nhĩ giải thích thêm cho hắn: "Hồi nãy đều là những dũng sĩ của bộ lạc tôi, dẫn đầu là Vi Tư Lâm - đội trưởng đội săn thú. Còn chú Tát Lạp là con trai của ông bà đã nuôi nấng tôi, ngày thường chú cũng hay quan tâm đến tôi lắm."

Diệp Triều gật đầu, thành tâm khen ngợi: "Họ trông thực sự rất lợi hại."

Chỉ nhìn qua là biết đó là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm.

Tạp Thụy Nhĩ hái chủ yếu là các loại thảo dược trị cảm lạnh, chữa vết thương hở và thuốc xua đuổi côn trùng. Chẳng hạn như "cầm máu thảo" và "bổ khí thảo" mà Diệp Triều đã dùng mấy ngày qua. Khu vực này có rất nhiều dược liệu đó, nên năm nào vào mùa này cậu cũng tới đây ở lại vài ngày để thu hái.

Hái được hơn nửa sọt, Diệp Triều đề nghị: "Trời không còn sớm nữa, chúng ta về thôi."

Tạp Thụy Nhĩ nhìn lên mặt trời rồi gật đầu đồng ý. Hai người bắt đầu quay về, không quên ghé qua thăm bẫy rập trên đường đi.

Hai cái bẫy vẫn còn nguyên, nhưng cái còn lại thì bắt được một con lợn rừng. Tạp Thụy Nhĩ vui vẻ trói nó lại mang về. Tối đó, Diệp Triều trổ tài làm món "lợn rừng bọc đất nướng". Còn con thú tai dài kia thì vẫn được dùng dây mây buộc lại trong động, để dành cho bữa sau.

"Thơm quá đi mất!" Tạp Thụy Nhĩ hít hà, món này làm kiểu này thơm hơn nướng trực tiếp nhiều.

Diệp Triều xé một cái chân lợn rừng đưa cho cậu: "Thơm thì thơm thật, nhưng vì thiếu gia vị nên vị vẫn chưa đạt đến độ hoàn hảo nhất đâu."

Tạp Thụy Nhĩ cắn một miếng, thịt mềm đến mức tan trong miệng, ấu tể hay người già đều có thể ăn dễ dàng. Cậu mắt sáng rực hỏi: "Ngon thế này rồi mà vẫn còn có thể ngon hơn nữa sao?"

Nhìn vẻ mặt thèm ăn của cậu thiếu niên, Diệp Triều không khỏi bật cười: "Tất nhiên rồi, sau này có đủ gia vị, tôi sẽ nấu cho cậu nhiều món ngon hơn nữa."

Tạp Thụy Nhĩ ngượng ngùng gật đầu. Đã lâu rồi không có ai đối xử tốt với cậu như thế, khiến cậu vô thức bộc lộ bản tính thật của mình.

Hôm sau, hai người dự định đi tìm dây mây để đan sọt. Muối của Tạp Thụy Nhĩ chỉ còn đủ dùng trong khoảng nửa tháng nữa, nên tối qua họ đã bàn bạc sẽ trở về bộ lạc sau nửa tháng tới. Lúc đó chân của Diệp Triều chắc cũng đã lành hẳn, hắn có thể cõng cậu bay về. Để chuẩn bị cho chuyến đi, họ cần đan thêm sọt để đựng đồ đạc mang theo.

Hai người dự định làm ba cái sọt và hai cái bao tải lớn. Sau khi gom đủ dây mây mang về động, họ cần ngâm chúng trong nước ấm khoảng một tiếng cho mềm. Diệp Triều nảy ra sáng kiến, dùng móng vuốt đào rỗng một thân cây lớn để làm máng ngâm. Tạp Thụy Nhĩ đổ nước ấm và nước cốt thảo dược xua côn trùng vào, rồi bắt đầu ngâm dây mây.

Từ cảm hứng đó, Diệp Triều liền dùng gỗ làm thêm vài vật dụng như bàn và ghế. Việc phải ngồi bệt dưới đất ăn cơm mỗi ngày khiến hắn không sao quen được. Hắn còn làm thêm cả thùng nước để việc múc nước và ngâm da thú thuận tiện hơn. Tuy gỗ chưa qua xử lý chống ẩm hay mục nát nên không bền, nhưng ở đây chẳng thiếu gì cây cối, hỏng thì lại làm cái mới. Hắn phát hiện ra bộ móng vuốt của mình thực sự là một công cụ đa năng tuyệt vời.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc